⬅ Trước Tiếp ➡
Xong rồi!
Nếu cứ như nguyên chủ đi làm thêm kiếm tiền trong siêu thị, sau đó lại đi nghiên cứu thuốc cải tạo gen?
Tốc độ kiếm tiền này quá chậm, dù cho mỗi ngày đều làm thêm trong siêu thị thì đến mười năm sau cũng chưa chắc đã đủ tiền để cô điều chế thuốc cải tạo gen!
'Loại thuốc cải tạo gen này, càng được dùng sớm thì hiệu quả càng tốt! Thân thể này cũng đã 21 tuổi, hiện tại dùng thuốc cải tạo gen cũng đã mất một phần tác dụng rất lớn, nếu như còn phải đợi thêm mười năm nữa mới được dùng, thế còn không bằng trực tiếp làm một người địa cầu bình thường! Đỡ phải phiền!'
Sau khi rời khỏi núi, Cố Như Vân vẫn luôn tự hỏi chuyện tiếp theo nên làm thế nào?
Cho dù là thoát khỏi cô em gái Từ Nhiễm Đồng kia, hay là dựa theo nguyện vọng của nguyên chủ làm một bác sĩ giỏi, hoặc là tương lai cô muốn sống cuộc sống của chính mình cũng không thoát khỏi hai điều kiện, một là thực lực, hai là tiền bạc!
Nếu Cố Như Vân vẫn là thủ tịch quân y của quân đoàn đệ nhất Liên Bang đế quốc, đương nhiên sẽ không phát sầu, cô muốn kiếm tiền, có khi còn đầy người tự dâng tiền đến tận cửa!
Nhưng hiện tại thân phận của cô chỉ là một sinh viên đại học năm ba còn chưa tốt nghiệp, chưa lấy được giấy phép hành nghề y, đi trên đường lớn muốn chữa bệnh cho người ta, có khi đối phương còn cho là cô bị bệnh thần kinh, nói không chừng còn tố cáo cô hành nghề y trái phép, tống cô vào tù luôn cũng nên.
Kết quả là, ánh mắt của Cố Như Vân liền đặt ở trên người Tiêu Chiến!
"Chắc anh Tiêu đã từng là quân nhân đúng không? Trước đó tôi từng nghe thấy bọn họ gọi anh là thiếu tá..." Cố Như Vân cất giọng ôn hòa.
"Hửm? ..." Tiêu Chiến khó hiểu nhìn về phía Cố Như Vân, "Vì sao cô Cố lại đột nhiên hỏi chuyện này?"
"Không có gì, có chút tò mò mà thôi. Vết thương của anh Tiêu là được tạo thành trong quá trình chấp hành nhiệm vụ?" Bàn tay mập mạp chống má, Cố Như Vân cười tít mắt nhìn Tiêu Chiến, không e dè vạch trần vết sẹo của Tiêu Chiến.
Lúc này bầu không khí trong xe liền có phần cứng ngắc, Dương Tử và lão Trang ngồi ở ghế lái phía trước đưa mắt nhìn nhau, ngay cả hơi thở cũng chậm lại.
Từ lúc thiếu tá nhà bọn họ bị thương xuất ngũ đến nay, người xung quanh, thậm chí hai bậc trưởng bối trong nhà, cũng không dám nhắc tới chuyện này, chỉ sợ không may lại chọc vào vết thương lòng của thiếu tá.
Nhưng nhưng nhưng nhưng hỏi thì cũng đã hỏi rồi, giờ phải làm thế nào?
Đến bây giờ bọn họ vẫn còn nhớ rõ năm đó lúc thiếu tá biết nửa người dưới của mình bị tê liệt, không thể đứng dậy được nữa, anh đã tự nhốt mình ở trong phòng, không ăn không uống... Cùng cảnh tượng một người không may nhắc tới chuyện này, bị con chó ngao Tây Tạng được thiếu tá nuôi đuổi cắn chạy tán loạn quanh sân, cuối cùng phải nhập viện cấp cứu...
Lão Trang thầm nuốt nước miếng, nghĩ đến cô Cố này tốt xấu gì cũng là ân nhân cứu mạng của thiếu tá, có lẽ anh ta sẽ không thể để mặc cô gái này gặp chuyện không may được.
Nhưng sau lưng lại vang lên tiếng nói của Tiêu Chiến, giọng nói có chút gượng gạo, cô đơn, khô khốc nư mang theo chút âm hưởng khi kim loại va chạm vào nhau.
"Cô Cố đúng là đoán không sai, sở dĩ nửa người dưới của tôi bị tê liệt, chính là vì hai năm trước trong quá trình chấp hành nhiệm vụ đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn..."
"Vậy chắc anh đã đến bệnh viện, những bác sĩ kia đều nói là không chữa khỏi? Có phải bọn họ đều nói với anh là, nửa đời còn lại của anh phải ngồi xe lăn, làm một người bị liệt không ?" Cố Như Vân chớp chớp hai mắt, chỉ vào hai đùi của Tiêu Chiến, cười hỏi.
Thoáng chốc tóc gáy của Dương Tử, lão Trang đều dựng đứng hết cả lên, mồ hôi ướt đẫm sau lưng!
Xong rồi xong rồi xong rồi!
Cô Cố này sẽ không bị thiếu tá thả chó ngao Tây Tạng ra cắn xé thành mảnh nhỏ chứ? ? ! ! Rồi hai người bọn họ cũng sẽ bị thiếu tá chỉnh chết? ! Chắc chắn là vậy rồi? !
……….
Tôi giúp anh chữa chân (1)
Cố Như Vân không e dè nói ra chuyện Tiêu Chiến bị liệt nửa người dưới, Dương Tử và lão Trang ngồi trên xe chỉ hận không thể dập đầu xuống đất quỳ lạy cô !
Bạn nói xem cô Cố này lấy đâu ra lá gan lớn như vậy?
Ngay cả râu hổ cũng dám giật, hơn nữa còn vừa giật vừa đánh mạnh vào đầu người ta nữa!
Hai người nghĩ đến con chó ngao Tây Tạng to lớn uy phong dữ dằn được nuôi ở nhà cũ, ngày thường động một tí khiến tâm tình khó chịu là sẽ ngoác mồm cắn người, liền theo bản năng nuốt nước miếng.
Bình thường, lão đại nhà bọn họ chỉ cần vừa nghe thấy mấy chữ như bị liệt hay tàn phế gì đó, sẽ trực tiếp thả chó.
Con chó ngao Tây Tạng kia ai nói cũng không nghe, chỉ nghe lời Tiêu Chiến nói, con chó cả nửa tạ, hai chân trước kia vừa giơ lên con cao hơn cả người thường.
Nếu nó được thả ra ngoài, cho dù là bốn người bọn họ cũng hết cách!
Dương Tử thầm nuốt nước miếng, cảm thấy cái mông không cẩn thận bị chó cắn lần trước lại phát đau
Anh ta mịt mờ ngước mắt nhìn tình huống của hai người phía sau qua gương chiếu hậu, chỉ sợ thiếu tá sẽ bất mãn, bỗng nhiên bùng nổ cơn giận! Về nhà lại thả chó cắn người! Đến lúc đó cô Cố này đi rồi, người bị cắn chẳng phải sẽ là bọn họ hay sao? Chỉ nghĩ chút thôi đã khiến Dương Tử hận không thể trực tiếp tông thẳng chiếc xe jeep này vào khe núi cho rồi!
"Cô Cố... Cảm ơn cô về chuyện trên núi đã cứu tôi, đợi lát nữa khám bệnh xong, tôi sẽ để Dương Tử đưa cô về trường học." Vẻ mặt Tiêu Chiến vẫn không thay đổi, nhưng màu mắt đã thoáng trầm xuống, đôi bàn tay đặt trên hai chân đã không còn cảm giác, nhỏ hơn người bình thường, mỗi khi trời mưa lại đau nhức, siết chặt thành quyền.
Lão Trang vội vàng chen miệng vào nói: "Đúng đúng! Cô Cố, đợi lát nữa đến bệnh viện, băng bó vết thương xong, chúng tôi sẽ đưa cô về trường học... cô Cố học ở đại học Thanh Liễu đúng không, vừa rồi lúc xuống núi tôi có nghe nói cô Cố là sinh viên năm 3 khoa lâm sàng của một trường đại học, người thông minh xinh đẹp giống như cô Cố đây, nhất định là sinh viên của đại học Thanh Liễu rồi?"
Ở trong lòng lão Trang, cô Cố này cứu thiếu tá của bọn họ một mạng, quả thật được sánh với thiên tiên, cho nên anh ta nói những lời này tuyệt đối không đuối lý!
Cố Như Vân cười như không cười liếc mắt nhìn lão Trang một cái, sau đó lại chuyển tầm mắt lên mặt Tiêu Chiến, "Anh Tiêu, người sáng không nói lời tối... Thấy đội hình này của các vị tôi liền biết anh Tiêu đây có gia thế bất phàm. Nhưng hai năm trôi qua mà chân của anh Tiêu vẫn chưa được chữa khỏi... Điều này chứng minh, bệnh tình của anh Tiêu cực kỳ nghiêm trọng, hơn nữa không có bác sĩ nào có thể chữa khỏi cho anh, nếu không khi nãy hai vị kia đã không khẩn trương khi nghe thấy lời tôi nói rồi..."
"Nhưng trước đó, lúc còn ở trong núi Tây Tạng tôi đã từng chạm vào chân của anh Tiêu rồi, tuy cơ bắp trên hai chân của anh Tiêu có yếu hơn người bình thường một chút, nhưng tuyệt đối tốt hơn những người có bắp thịt teo tóp dẫn đến liệt nửa người dưới... Cho nên, mặc dù hiện tại bị các bác sĩ chẩn đoán là không thể khôi phục bình thường, nhưng anh vẫn không cam chịu từ bỏ đúng chứ."
"- - Anh rất muốn đứng lên lần nữa?" Cố Như Vân nhìn chằm chằm hai chân Tiêu Chiến, ánh mắt đầy tiếc nuối đánh giá anh từ đầu đến cuối một lần.
Dù cho hai năm qua, Tiêu Chiến đã nản lòng thoái chí, gặp qua không biết bao nhiêu bác sĩ, đã làm không biết bao nhiêu kiểm tra.
Nhưng những lời Cố Như Vân nói, lại như con dao nhọn hoắt, hung hăng đâm vào lòng anh!
Sợ rằng chẳng ai có thể tưởng tượng ra, Binh vương đã từng dẫn dắt đội quân bọn họ, một ngày kia lại biến thành dáng vẻ ủ rũ... mỗi ngày ra ngoài, ngay cả rửa mặt cũng cần có người giúp đỡ! Cả người sống mà không khác gì một kẻ vô dụng! Nào có chút phong thái bất phàm nào của một người đã từng là Binh vương đâu?
⬅ Trước Tiếp ➡