Sự cố chấp đối với thức ăn
Mùi hương của dầu mang theo cái cảm giác xốp giòn tràn ngập trong khoang mũi của Cố Như Vân, hương vị mê hoặc này khiến thân thể cô không tự chủ được mà tiết nước bọt và dịch dạ dày.
Cố Như Vân không chần chờ với món ăn trong này nữa mà lấy nó ra cắn thử một miếng.
Cảm giác xốp giòn hòa cùng mùi thơm ngát của lúa mì lan tỏa trong miệng, đây là món ăn mà trước kia cô chưa từng nếm qua!
Thức ăn theo cổ họng đi xuống dạ dày, nó đi đến đây liền khiến cho sự kêu gào trong dạ dày được giảm bớt đến đó, cảm giác ấm áp lan tràn trong bụng.
Đây là lần thứ hai sau khi Cố Như Vân tiếp nhận thân thể này phải chân thành cảm thán, còn sống thật tốt!
Miếng mì tôm giòn tan ngon miệng dần ít đi trong tay Cố Như Vân, trên gương mặt mập mạp của người phụ nữ hiện lên vẻ hạnh phúc, một đôi mắt hạnh tròn xoe theo bản năng cong thành hình trăng lưỡi liềm.
Tiêu Chiến nhìn mà cảm thấy rất thú vị, kết quả chính là thuận thế nhìn nhiều hơn vài lần, đây vẫn là lần đầu tiên anh thấy có người ăn mì ăn liền mà cũng ăn ngon đến như vậy.
Nếu không phải chính mắt anh nhìn thấy người phụ nữ này xé gói mì ra ăn, mà gói mì này còn được láo Trang lấy từ trong ngăn kéo xe ra, đến Tiêu Chiến cũng phải nghi ngờ không biết có phải thứ người phụ nữ này đang ăn có phải là sơn hào hải vị hay không?
Cố Như Vân hoàn toàn không biết lúc này mang đến sự chấn động về thị giác thế nào với mấy người còn lại, ngược lại còn nghiêm túc chăm chỉ ăn miếng mì tôm kia, giống như được ăn món nào mới lạ, trân quý lắm vậy. Ăn hết một gói mì tôm vào bụng, Cố Như Vân rõ ràng cảm nhận được sự thỏa mãn đến từ cái dạ dày luôn réo vang của mình, tuy vẫn còn chưa ăn no, nhưng cô cảm thấy bản thân mình đã rất thỏa mãn rồi.
Khát vọng của người nào đó đối với thức ăn tươi mới, rõ ràng đã vượt qua sự nhiệt tình đối với trái đất cổ đại và kế hoạch ban đầu, lúc này cô chỉ muốn nhanh chóng về nhà ăn một chút gì đó !
"Chỉ một gói mì tôm bình thường mà đã có hương vị ngon thế này rồi, khẳng định những món ăn khác sẽ rất ngon! Khó trách trước kia các khu phục cổ mỹ thực tại đế quốc lại náo nhiệt đến vậy!" Cố Như Vân thầm nghĩ trong lòng, trước kia tại đế đô Tinh tế, cô có thử nếm qua những món ăn này nhưng lại không nếm ra mùi vị gì, chỉ cảm thấy những cửa hàng này chẳng qua là đang phục cổ thương hiệu, tùy ý làm vài món ăn tới lừa bọn họ thôi.
Hiện tại xem ra là thật!
Đời trước cô có từng đọc qua trên sách sử, địa cầu cổ đại bởi vì một trận tai họa không biết tên khiến cho toàn cầu thay đổi lớn, một tinh cầu tràn đầy sức sống nhanh chóng bị cạn kiệt, nếu không phải bởi vì lúc ấy trình độ khoa học kỹ thuật của nhân loại đã phát triển đến độ có thể xuyên qua hố đen, di dân đến hành tinh khác, hơn nữa xuyên qua hố đen còn tìm được một tinh cầu có sự sống khác thì ngay lúc đó nhân loại đã bị tuyệt chủng rồi!
Nhưng có thể rời khỏi trái đất, vượt qua Tinh Hà di dân đến những hành tinh khác, quả thật là một tiến bộ vượt bậc của khoa học kỹ thuật thời đại này.
Bọn họ mang theo những tư liệu nghiên cứu quan trọng nhất, những tri thức khoa học truyền thừa quan trọng nhất, rời khỏi trái đất cổ đại, vì nhân loại mà đốt lên ngọn lửa sự sống mới.
Trong khoảng thời gian ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, trong sách sử cũng không ghi lại chính xác- - nhưng nền văn hóa ẩm thực xa xưa có lịch sử lâu đời trên trái đất, các sản phẩm công nghệ thủ công cùng với một chút văn hóa truyền thừa từ xưa gần như đều biến mất.
Thứ không chiếm được mới là thứ tốt nhất, thứ không được ăn mới là thứ ngon nhất.
Trong tài liệu cá nhân của một số nhà khai thác tiên phong, ngẫu nhiên cũng có đôi câu vài lời kể cho người dân đế quốc Tinh Tế nghe về nền văn hóa huy hoàng được truyền thừa từ địa cầu cổ đại cùng với những mỹ thực vĩnh viễn sẽ không được nếm thử lần nữa.
Cố Như Vân chớp mắt mấy cái, trước kia cô chỉ cảm thấy những tư liệu này đều là lừa người, đến cả những nhà hàng phục cổ mỹ thực địa cầu cổ đại cũng không có nhiều món ăn ngon như vậy nữa là...
Nhưng bây giờ, cô đã hiểu vì sao lại có nhiều người hướng đến mỹ thực địa cầu cổ đại thế rồi...
Đời trước tuy cô chết vì tự bạo tinh thần lực, nhưng cũng có thể coi là chết vì đói, bởi vậy sự cố chấp với thức ăn của cô, cũng không thua kém gì so với sự kiên trì muốn nâng cao năng lực của bản thân!
………..
Như muối bỏ biển
Trước khi chết, Cố Như Vân đã sớm có hơn nửa năm không được ăn no, mỗi ngày đều sống trên chiến trường, bụng đói kêu vang, trong mắt phát ra ánh xanh, chỉ hận không thể trực tiếp xông về phía trùng tộc gặm hai miệng!
Nhưng những Trùng tộc đó, toàn thân đều mang theo bệnh độc, nhân loại căn bản không có biện pháp sử dụng.
Nếu không bởi vì vậy thì trong một tuần chiến đấu cuối cùng, sao cô có thể không nếm qua lấy một miếng thức ăn được?
Nếu không bởi vì bản thân có cấp bậc gien đạt tới cấp bậc S cao nhất, người bình thường mà bị đói một tuần đã sớm không kiên trì nổi nữa. Cũng chỉ có tân nhân loại có cấp bậc gen cao như bọn họ, mới có thể kiên trì trên chiến trường đến cuối cùng.
Thế nhưng, cho dù là vậy thì đến cuối cùng cô vẫn không thể sống sót.
Trong đầu Cố Như Vân đang suy nghĩ linh tinh về những vấn đề này, dáng vẻ này của cô lọt vào trong mắt ba người còn lại, hệt như cô ăn một gói mì còn chưa đủ no, hiện tại còn muốn ăn thêm cái gì đó nữa. Mà đôi mắt mơ màng kia của cô, rơi vào trong mắt ba người khác lại biến thành ánh mắt nóng bỏng đầy tình yêu dành cho mỳ tôm.
Tiêu Chiến híp mắt, có chút nghi ngờ phán đoán ban đầu của mình.
Đối thủ của anh, thật sự sẽ tìm một cô nhóc có dáng vẻ khó coi, ngay cả mì ăn liền cũng không kháng cự được, vừa nhìn đã biết là không có quá nhiều kiến thức, tới làm gián điệp sao?
Không phải đối phương mù mắt, thì chính là đối phương cho rằng mắt anh bị mù!
"Cô Cố, cô vẫn còn muốn ăn sao? Chỗ này của tôi vẫn còn..." Lão Trang không nghĩ nhiều, cười tít mắt lấy ra một gói mì nữa đưa cho Cố Như Vân.
Cố Như Vân không khách khí, lần này nhận lấy góc mỳ bóc ra ăn, tốc độ nhanh hơn lần trước nhiều, nhưng vẻ mặt khi gặm mì sống, vẫn vô cùng hưởng thụ như cũ! Trên khuôn mặt mập mạp đầy hạnh phúc!
"Cô Cố, uống nước đi... loại mì này ăn vào trong bụng xong nó sẽ nở đầy dạ dày, đến lúc đó ăn nhiều quá sẽ không thoải mái." Lão Trang thấy Cố Như Vân ăn xong, lại chuyển một chai nước khoáng cho Cố Như Vân, "Từ nơi này đến bệnh viện nhân dân thành phố Thanh Liễu còn cần hơn hai tiếng nữa, cô Cố nghỉ ngơi trên xe một lát, đợi đến bệnh viện, chúng tôi sẽ gọi cô."
"Cảm ơn anh." Cố Như Vân gật đầu, vết thương sau gáy cô đúng là nên đến bệnh viện kiểm tra, tốc độ khôi phục của thân thể này ngay cả một tân nhân loại bình thường cấp F tiêu chuẩn cũng không đạt được, cứ chờ miệng vết thương tự khép lại như vậy, rất có khả năng sẽ xuất hiện hiện tượng nhiễm trùng.
Cố Như Vân cảm thấy mỹ mãn vỗ vỗ cái bụng của mình, độ cong khóe miệng từ đầu đến cuối vẫn chưa từng giảm, trước đó cô đã tiếp nhận đa số ký ức của nguyên chủ, nhưng lại không tiếp nhận được chút nào ký ức của nguyên chủ về mỹ thức mấy năm qua, có lẽ do nguyên chủ sống quá tiết kiệm, cộng thêm Cố Như Vân thật sự không quá coi trọng vấn đề ăn uống, không có gì ngoài ký ức về chuyện nguyên chủ bị em gái song sinh Từ Nhiễm Đồng mua cho một đống lớn chocolate để cô ăn đến béo phì, đến giờ cái hương bị béo ngấy của chocolate vẫn còn để lại cảm giác mạnh trong ký ức.
Trong trí nhớ của Cố Như Vân, hoàn toàn không có bất cứ hương vị nào khác, chỉ có một vài món ăn đơn giản đã từng thưởng thức từ lúc còn là học sinh tiểu học đến đại học.
Ăn uống no đủ khiến tâm trạng của Cố Như Vân rất tốt, sóng mắt lưu chuyển, ánh mắt của cô lại dừng trên hai cái chân mềm nhũn, không có bất cứ cảm giác gì kia của Tiêu Chiến!
Chủ nhân của thân thể này có thành tích học tập rất tốt, hàng năm đều nhận được học bổng quốc gia. Cộng thêm ngày thường làm việc vô cùng chăm chỉ, cho nên trên người cũng có một khối tài sản không nhỏ.
Đối với một kẻ mồ côi vẫn luôn học tập trong trường mà nói, gia sản toàn thân gần 3 vạn tệ, đã là một con số không nhỏ rồi.
Nhưng đối với người muốn lập tức điều phối ra thuốc cải tạo gen để cải thiện tố chất thân thể như Cố Như Vân mà nói, đây quả thực như muối bỏ biển!
…………..