Tiếp ➡
1: Trở về ngàn năm trước
Đầu óc Cố Như Vân chìm trong hỗn loạn, toàn thân như bị xe nghiền qua, đau đớn đến mức phải rên rỉ.
Nhưng mí mắt cô lại nặng trĩu căn bản không thể mở ra được, cổ họng đau rát nóng cháy như bị lửa đốt, môi khô nứt dường như chỉ khẽ mấp máy thôi là máu tươi cũng có thể rỉ ra, mùi máu tanh nồng tản ra quanh môi và răng khiến Cố Như Vân biết rõ mình vẫn còn sống…….
—— Không phải cô đang ở nơi đóng quân cố gắng chiến đấu cùng đám Trùng tộc, sau đó tự bạo mà chết sao?
—— Tại sao cô còn có ý thức?
Đám Trùng tộc tàn sát bừa bãi, công phá hàng phòng ngự của liên bang đế quốc, cô là bác sĩ quân y chính của liên bang giữa các hành tinh chiến đấu ở tuyến đầu, hành tinh quân sự của cô bị số lượng lớn Trùng tộc chiếm giữ, cho dù y thuật của cô cao tới đâu cũng không thể nào cứu được những quân nhân liên bang chết trên chiến trường mỗi ngày và những đồng đội bị Trùng tộc cắn nuốt hoặc bị chúng ký sinh sau đó lại tấn công những quân nhân còn lại.
Cứ như vậy, trận chiến giằng co suốt một tuần, cho đến khi Trùng tộc chiếm được tất cả các trại phía sau khu vực quân sự của bọn họ.
Để không bị Trùng tộc ký sinh cắn nuốt khống chế đầu óc trở thành một cái xác không hồn quay lại đối phó đồng đội, thời điểm cuối cùng Cố Như Vân lựa chọn lao vào đám Trùng tộc tự bạo!
Hình ảnh trong đầu cô vẫn dừng lại ở cảnh cuối cùng cô nhìn thấy trên cánh đồng Asura như biển máu, núi xác chết giống như địa ngục.
Ngay sau đó ————
Một chậu nước lạnh như băng tạt vào trên mặt của Cố Như Vân!
Hình ảnh chiến trường đầy máu vẫn còn rõ mồn một trong đầu, lập tức sụp đổ như một chiếc gương vỡ nát thành mảnh vụn rơi xuống đất!
Nước lạnh buốt tạt vào mặt, hòa cùng cái se lạnh đặc trưng của mùa thu là mùi tanh thoang thoảng khiến Cố Như Vân vốn hôn mê lập tức tỉnh táo không ít, ngay cả những dây thần kinh như dây cót rỉ sắt cũng trở nên linh hoạt hơn.
Hai giọng nam xa lạ vang lên bên tai Cố Như Vân cùng với cơn đau như bị điện giật, xen lẫn một chút ký ức không thuộc về cô đột nhiên ùa vào linh hồn!
Cô bị ép phải tiếp nhận ký ức về cuộc đời của cô gái có tên Cố Như Vân 24 tuổi trên hành tinh mẹ Trái đất vào ngàn năm trước khi khoa học kỹ thuật còn chưa phát triển!
Cả quá trình gần như chỉ hơn mười giây, thậm chí Cố Như Vân còn không kịp xem xét sự phát triển cụ thể của hành tinh mẹ này trong trí nhớ. Cô đã bị xâm nhập bởi nỗi sợ hãi tuyệt vọng tận sâu trong linh hồn!
Đó là sự đau đớn thuộc về nguyên chủ ‘Cố Như Vân’, nỗi đau bị người ta mổ ngực moi tim ngay lúc còn sống sờ sờ, cảnh tượng máu chảy đầm đìa!
Hóa ra!
‘Cố Như Vân’ này bị em gái song sinh của mình tìm người móc tim ra, tuyệt vọng trọng sinh về ba năm trước!
Nhưng cảm giác bị người thân phản bội, tuyệt vọng đau đớn khiến ‘cô’ không muốn sống thêm nữa…. ‘Cô’ mất đi tất cả động lực sống, sau đó nhường lại thân thể này cho một linh hồn không có chỗ yên thân như cô…..
Cố Như Vân tiếp nhận toàn bộ ký ức. . . . . . Sau đó, cô choàng mở mắt!
Không. . . . . . Làm sao có thể mất động lực chỉ vì bị phản bội chứ? Còn sống, không phải đã là món quà tốt nhất mà tạo hóa ban tặng sao?
Cố Như Vân cô! Nhất định sẽ khiến cả thế giới phải ủng hộ mình! Loại phản bội này có đáng là gì đâu?
. . . . . . . . . . . .
2: Trở về ngàn năm trước
Thành phố Thanh Liễu là một trong những thành phố phía nam của tỉnh Giang Hải.
Mặc dù không phải thành phố lớn, nhưng trong 17 thành phố của Giang Hải thì thành phố Thanh Liễu cũng phải có nền kinh tế phát triển nằm trong top 5 của tỉnh.
Thành phố Thanh Liễu là vùng ngoại ô phía Bắc của đỉnh núi tuyết Tây Tạng.
Đêm tĩnh lặng, trong rừng rậm tối tăm.
Ngôi nhà gỗ đổ nát bị bỏ hoang bên cạnh đập chứa nước ở lưng sườn núi của đỉnh núi tuyết Tây Tạng đang tỏa ra ánh nến vàng lờ mờ.
Căn nhà gỗ vô cùng lộn xộn, trong khu đất trống duy nhất có hai người đàn ông, một cao một gầy, lúc này ánh mắt bọn họ đang sáng quắc vô cùng dữ tợn nhìn chằm chằm một người phụ nữ béo nằm trên mặt đất, toàn thân ướt sũng nước, thoạt nhìn khoảng chừng 100kg!
Lúc này người phụ nữ nằm trong vũng máu, đầu bê bết máu, trên mặt đất còn có một vũng nước lớn, một mái tóc dài bị ướt nhẹp dính bết trên mặt người phụ nữ nọ, máu tươi theo vết thương trên đầu chảy ra dính trên hai má béo phính, hỗn hợp ba màu đỏ đen trắng khiến người khác nhìn thấy ghê người!
Mà bên cạnh thân thể của người phụ nữ là một cây gậy thép đẫm máu nằm trơ trọi lăn qua lăn lại……
"Mẹ kiếp, con mập ú này còn dám giở trò lúc ông đây ra ngoài đi tiểu, muốn trốn hả!" Người đàn ông cao gầy mặc áo khoác màu xám, hung hăng nhổ hai ngụm nước miếng về phía Cố Như Vân: "Cũng may ông đây thông minh, cho nó uống thuốc! Nếu không đợi lát nữa lão đại đưa người từ dưới lên, chẳng phải ông sẽ gặp rắc rối sao? Con mập ú này đã xấu thì chớ, lòng dạ cũng thật độc, muốn hại chết ông!"
Người đàn ông cao gầy nói xong, định tiến lên đạp hai phát vào Cố Như Vân nằm trên mặt đất đang không biết sống chết cho hả giận.
Người đàn ông cường tráng bên cạnh thấp hơn anh ta một chút, lại ôm cánh tay người đàn ông cao gầy, nhíu mày quát lớn: "Được rồi! Trước đó, cậu dùng gậy đập mạnh vào sau ót cô ta khiến người ta hôn mê bất tỉnh, chảy nhiều máu như vậy. . . . . Một chậu nước của tôi cũng chưa thể khiến cô ta tỉnh lại, bác sĩ Trâu còn chưa tới, nếu như cô ta bị cậu đánh đến chết, trái tim bị moi ra có thể không còn tươi như khi còn sống nữa!"
"Chậc chậc! Anh Trần, cho dù em không cẩn thận giết chết cô ta, chỉ cần trong thời hạn nhất định, trái tim của người chết vẫn có thể dùng được, đừng lo lắng quá như vậy! Trước đó lúc gọi điện thoại, không phải bác sĩ Trâu đang trên đường tới sao?" Người đàn ông cao gầy, vẻ ngoài luộm thuộm nói, có chút bận tâm đến lời nói của người đàn ông cường tráng.
Người đàn ông cường tráng liếc người đàn ông cao gầy, hừ lạnh: "Hừ! Chết rồi thì không còn đáng giá bằng khi còn sống, bên kia nói, bắt sống được thì cho chúng ta 300 vạn, nếu chết rồi. . . . . . Thì chỉ cho 150 vạn. Cho nên mau tìm cách khiến cô ta tỉnh lại, kiểm tra hơi thở của cô ta, xem còn thở không."
Người đàn ông cao gầy nghe nói thù lao sắp bị cắt một nửa, anh ta cau mày, vẻ mặt lạnh lùng không cam lòng ngồi xổm xuống, vươn tay ra thử hơi thở.
Nhưng đúng lúc này…….
Cố Như Vân mới tiếp nhận toàn bộ ký ức của nguyên chủ xong, đột nhiên mở hai mắt, giơ cánh tay phải lên ấn mạnh vào đôi mắt mở to của người đàn ông cao gầy!
"A a a a!! —— Mắt của tôi!!!"
Tiếng kêu kinh hoàng xé nát trời cao, cắt ngang bầu trời, người đàn ông cao gầy ôm chặt hai mắt không ngừng chảy máu, cả người đau đớn giãy giụa!
………...
Tiếp ➡