Một lúc sau, điện thoại ở bên cạnh vang lên.
Tần Dĩ Duyệt cầm qua điện thoại, nhìn thoáng qua, phát hiện thông báo có người thêm cô.
Tần Dĩ Duyệt quét đến Chu Tử Dương ba chữ, tay run rẩy, không có ý tiếp nhận.
Cô đem màn hình cài lại tại trên ghế sa lon, một lần nữa đem tất cả chú ý đặt ở trong sách, lại như thế nào cũng nhìn được.
Chu Tử Dương thêm cô là muốn làm cái gì?
Học thành về nước trông thấy bạn học cũ, hay vẫn là muốn nhìn một chút cô sống khổ thế nào?
**
Trong xe Maserati.
Hai người con trai ột lớn một nhỏ, một trước một sau mà ngồi.
Trong xe không khí bị hai người chèn ép, căng cứng như phảng phất một giây sau muốn bạo phát nổ tung.
Tiểu Bảo sau khi lên xe vẫn giữ nguyên tư thế cúi đầu, không có bất kỳ động tác nào khác.
Hạ Kiều Yến đen mặt mà lái xe, tất nhiên đang vô cùng tưc giận.
Không biết là tại Tiểu Bảo tự rời khỏi nhà, hay là do cô gái đó làm tức.
Xe đứng ở một tòa trước biệt thự, khó khăn lắm mới dừng lại, phía sau xe, cửa xe đã bị người đạp ra rồi.
Một thân hình nhỏ nhắn rất nhanh đi vào trong biệt thự. Đem cửa lớn, đập mạnh rung trời
Hạ Kiều Yến đen mặt xuống xe.
Quản gia chạy ra đón, Thiếu gia. Tiểu thiếu gia cậu ấy...
Chuyện ngày hôm nay. Lần sau không thể lặp lại lần nữa! Hạ Kiều Yến nhàn nhạt nói.
Quản gia thân thể run rẩy, Có thể tiểu thiếu gia rất thích bác sĩ Tần.
Cho nên, nó có thể đi quấy rầy sinh hoạt của người khác? Hạ Kiều Yến lạnh lùng mà hỏi lại.
Thiếu gia. Lời kế tiếp tôi nói... ngài có khả năng không thích nghe. Bác sĩ Tần là người đầu tiên trừ ngài mà tiểu thiếu gia muốn thân thiết, kể từ sau phát sinh sự kiện đó. Tôi nghĩ đó là một việc tốt.
Nếu như ông giữ ý nghĩ như vậy. Trở về nhà tĩnh dưỡng thân thể đi. Tiểu thiếu gia bên này tôi sẽ cho người khác chăm sóc.