⬅ Trước Tiếp ➡

rồi Hoa đẹp vậy mà, chắc chắn chị ấy sẽ thích " Nghe thấy tiếng mở cửa, Thích Phán Đàn đi ra từ phòng ngủ.
Dairis phấn khởi đưa bó hoa cho cô.
Cô nói cảm ơn, ôm cổ anh ta, đặt một nụ hôn lên má anh ta rồi tiện tay đặt bó hoa được tỉ mỉ chọn lựa lên bàn ăn.
Thích Phán Đàn vắt một chiếc áo gió đen trên khuỷu tay, khoác tay Dairis cùng nhau ra ngoài.
Joshua vẫy tay tạm biệt, chúc hai người đi chơi vui vẻ.
Chu Tự Tông đang ngủ thì bị tiếng động bên ngoài đánh thức.
Căn nhà này đã xuống cấp nghiêm trọng nên khả năng cách âm gần như bằng không.
Joshua mở cửa ra, thấy anh đã tỉnh bèn hỏi bằng tiếng Trung "Anh có đói không?
Tôi mua cơm cho anh rồi." Chu Tự Tông mệt mỏi chống tay ngồi dậy.
Anh co một chân lên, gác tay lên đầu gối, cúi đầu xuống, tiện tay vuốt mái tóc đen rối bời "Bên ngoài có người đến à?" Anh vừa mới tỉnh ngủ, giọng vốn đã trầm nay lại càng khàn đặc như tiếng sấm ẩn sâu giữa trời đêm, chẳng rõ đang vui hay buồn, đã vậy còn nói với giọng điệu ra lệnh cứng rắn khiến Joshua lập tức thấy áp lực.
"Là người theo đuổi chị ấy.
Họ cùng nhau ra ngoài ăn rồi." Chu Tự Tông nghe người đàn ông lạ kia nói tiếng Anh, cũng không có gì phải tỏ ra cảnh giác nên không hỏi thêm nữa.
Song Joshua lại không nhịn được bắt đầu tán gẫu với anh.
"Dairis theo đuổi chị ấy gần ba tháng nay rồi, vậy mà hai người họ vẫn chẳng tiến triển gì cả.
Nếu Dairis biết anh đang sống ở đây, biết đâu anh ta sẽ không còn ngại ngùng nữa, có khi anh còn góp phần tác thành cho đôi uyên ương ấy cũng nên " Chu Tự Tông lật chăn ra, bước xuống giường, dứt khoát từ chối "Tôi không phải ông Tơ bà Nguyệt." Joshua kinh ngạc thốt lên "Nhưng đây là mối lương duyên tốt mà Theo tôi biết thì có khá nhiều cô gái theo đuổi Dairis đấy Anh ta là sếp lớn ở Cục Quản lý Xuất nhập cảnh Quốc gia, lương cao, ngoại hình cũng được, tôi thấy hai người họ rất xứng đôi Ngặt nỗi cái tính chị tôi cứ rề rề rà rà, đến tôi còn sốt ruột giùm " Chu Tự Tông khựng lại, như đang cân nhắc điều gì đó.
Anh chậm rãi nhìn sang Joshua, ánh nhìn chứa đựng hàm ý khó lường khiến Joshua không khỏi thấy chột dạ, tưởng mình đã lỡ lời.
"Cậu nói anh ta làm nghề gì?" "Ở Cục Quản lý Xuất nhập cảnh Quốc gia, là cảnh sát biên phòng." "Công việc cũng tốt đấy." Nụ cười bất ngờ xuất hiện trên mặt Chu Tự Tông.
Nét giả tạo phủ lên gương mặt ấy như một lớp nhựa mờ dày đặc, khiến người ta không sao thấy rõ được biểu cảm chân thật đằng saụ "Thật ra tôi khá giỏi trong chuyện làm mai cho người khác." Đầu óc Joshua đơn giản, chỉ nghĩ anh hài lòng với "mối nhân duyên" này, hoàn toàn không nghĩ theo hướng nào khác.
"Thế thì hay quá Vừa khéo tôi có một kế hoạch đây " "Chị ấy thích hoa lắm nhưng cứ trồng cây nào là chết cây nấy, lại tiếc tiền nên Dairis thường xuyên tặng hoa cho chị ấy.
Dù sao mấy bó hoa đó cũng chỉ để ngắm vài ngày rồi héo, như thế chị ấy cũng không cảm thấy có gánh nặng tâm lý." Joshua vừa dẫn Chu Tự Tông tới tiệm hoa, vừa đắc ý kể về kế hoạch của mình "Chỉ cần mua hoa tặng chị ấy, làm Dairis hiểu lầm là anh tặng thì đảm bảo anh ấy sẽ thấy nguy hiểm ngay Lúc đó chẳng lo anh ấy không chủ động tiến thêm bước nữa với chị ấy


⬅ Trước Tiếp ➡