⬅ Trước Tiếp ➡

Đàn ông ấy mà, ai cũng giống nhau thôi " Chu Tự Tông gật đầu phụ họa, vẫn tiếp tục nhìn dòng người hai bên đường không rời mắt.
Joshua tưởng anh đang mải ngắm cảnh nên không để tâm đến lời cậu ấy nói.
Trước cửa tiệm hoa bày đầy các thùng hoa khác nhau, mỗi thùng là một loại riêng biệt.
Joshua thấy loại nào đẹp là cầm lên ngắm nghía, cậu ấy chọn chủ yếu là hoa hồng với nhiều màu khác nhau, tổng cộng tám bông.
Sau đó Joshua lại vào trong chọn giấy gói, tin chắc bó hoa mình chọn còn đẹp hơn bó của Dairis.
Nhân lúc chủ tiệm đang bận gói hoa, Chu Tự Tông tranh thủ hỏi "Sao cậu lại biết tiếng Trung?" "Tôi tự học đấy, giỏi không?
Chị Đàn cũng dạy tôi không ít nữa." "Ý tôi là cậu học tiếng Trung để làm gì?" "Tất nhiên là để sang nước các anh rồi, tôi muốn đến đó làm việc.
Anh này, anh thấy tôi như thế này thì sang đó làm nghề gì thì hợp nhỉ?" Chu Tự Tông liếc nhìn bó hoa đang dần thành hình, lạnh nhạt đáp "Làm bà mối đi, nhiệt tình như cậu chắc kiếm được tiền đấy." "Bà mối là nghề gì?" "Là người chuyên mai mối cho trai chưa vợ với gái chưa chồng." Joshua lập tức gật đầu chắc nịch, còn nắm chặt nắm tay như thể đã hạ quyết tâm to lớn "Được, tôi sẽ làm bà mối " Chu Tự Tông nhếch môi cười, cậu nhóc ngốc nghếch này nhìn thôi là đã thấy hết cứu rồi.
Mua hoa xong, Joshua lại kéo anh vào siêu thị mua thuốc lá.
Lúc thanh toán, cậu ấy chết trân, moi hết mớ tiền lẻ cũng không đủ tiền để mua cả tám bao thuốc, thế là cậu ấy quay sang cầu cứu người đàn ông đứng bên cạnh "Anh.." Thích Phán Đàn về đến nhà thì thấy trên bàn ăn đặt một bó hoa hồng sặc sỡ, ngoài cùng bọc giấy xanh dương, viền ren, mỗi bông còn buộc kèm một bao thuốc lá.
Cô cởi áo khoác, vắt lên tay, cầm bó hoa lên xem.
Nghe tiếng cô về, Joshua vội vàng mở cửa phòng lao ra, tiện tay đóng cửa lại.
"Chị thích không?" Thích Phán Đàn nhướng mày "Em tặng chị à?" "Không phải, là anh Chu tặng đấy Anh ấy nói đây là quà cảm ơn chị vì đã cho anh ấy ở nhờ." "Thế anh ta đâu?" "Trong phòng ngủ ấy ạ, giờ anh ấy không tiện ra ngoài." Joshua cười hì hì, để lộ hàm răng trắng đều tăm tắp.
Thích Phán Đàn gật đầu, nhìn bó hoa trong tay "Màu phối hơi lòe loẹt nhưng chỗ thuốc lá này thì đúng ý chị." Joshua gãi đầu "Hơi xấu à..
Thôi được." "Nhưng em còn tưởng chị sẽ đoán là Dairis tặng cơ." "Sao có thể?
Gu thẩm mỹ của tên đó có kém đến mấy cũng không đến mức này.
Với lại, anh ta đã lải nhải bảo chị bỏ thuốc không biết bao nhiêu lần rồi." Sau khi bị chê hai lần liên tiếp, Joshua rủ vai, lẩm bẩm "Có xấu đến thế đâụ" Thích Phán Đàn từ tốn gỡ từng bao thuốc ra "Chuyển lời cảm ơn của chị đến anh ta nhé, có lòng rồi." "Vâng Em đi nói ngay " Joshua lon ton chạy vào phòng ngủ, mở cửa thật cẩn thận như sợ bị cô bắt gặp gì đó, chỉ hé một khe nhỏ rồi lách người chui vào.
Thích Phán Đàn về phòng thay đồ, mặc bộ đồ ngủ tay ngắn quần dài cho tiện nấu nướng.
Cô đang chuẩn bị vào bếp thì chuông cửa vang lên.
Mở cửa ra thì thấy Dairis.
Hôm nay là cuối tuần, anh ta không đi làm, mặc một chiếc áo khoác đen và quần dài giản dị.
"Sao anh lại đến đây?" Nghe cô hỏi vậy, Dairis cũng ngớ người "Joshua bảo tối nay em rủ ăn tối ở nhà


⬅ Trước Tiếp ➡