Chương 7
cô trông mềm mại như cục bông, cổ tay đeo chiếc lắc mảnh phát ra ánh sáng lấp lánh như kim cương đủ màụ "Xin lỗi, thấy là tiếng Nga nên không kìm được cầm lên xem thử." Chu Tự Tông xin lỗi vì đã tự ý động vào đồ người khác.
Sự lịch sự bất ngờ ấy khiến Thích Phán Đàn nhất thời không kịp phản ứng.
"Ồ, không sao.
Anh đọc hiểu à?" "Hồi nhỏ từng học một chút." Anh lật ra trang đầu, tay cầm chai nước suối chỉ vào một chỗ chữ viết tay "Nhưng cái này là gì?
Cũng là tiếng Nga à?" Trông giống như chữ viết liền nét, đầu tiên là số 7, giữa là nét giống chữ 'đao', rồi kết thúc bằng số 3 kiểu Ả Rập, nối lại chẳng ra hình thù gì rõ ràng.
Nụ cười trên môi Thích Phán Đàn vụt tắt.
"Chữ ký của tôi." "Trừu tượng thật." Anh đánh giá.
"Chữ ký viết liền thì phải trừu tượng chút mới chất." Thích Phán Đàn đi về phía tủ, lấy giấy bút ra từ ngăn kéo, mở nắp bút rồi bước đến.
Chu Tự Tông thuận tay đưa trả cuốn sách cho cô.
Thích Phán Đàn nắn nót viết tên mình ở trang đầu cuốn sách rồi đưa cho anh xem.
Chu Tự Tông nhìn thế nào cũng không thấy nó có liên quan gì đến cái chữ ký lúc nãy.
Anh đặt chai nước xuống, nhận lấy sách và bút, viết một hàng chữ đầy cứng cáp và mạnh mẽ Chu Tự Tông.
"Đây là tên tôi." Thích Phán Đàn tò mò hỏi "Thế chữ ký trừu tượng của anh trông thế nào?" Anh nhanh chóng ký tên dưới dòng chữ họ và tên vừa viết, bút đi như rồng bay phượng múa, thành thạo, dứt khoát, trông như đã ký vô số lần, nét chữ ký oai phong khiến Thích Phán Đàn bật cười.
"Có phải anh là ông chủ không?" Chu Tự Tông gập sách lại, kẹp bút vào trong, không nói gì, chỉ đặt sách lên bàn rồi lại cầm lấy chai nước.
"Sao thế, thân phận đó khiến anh thấy xấu hổ à?" Thích Phán Đàn thấy anh định đi bèn hỏi tiếp.
Chu Tự Tông không quay đầu lại mà vẫn bước về phía phòng ngủ phụ.
Khi gần đến cửa, anh chợt lên tiếng "Cô Thích, mặc dù tôi có một vài hiểu biết cơ bản về khác biệt hình thể giữa hai giới tính nhưng tư tưởng thì vẫn khá truyền thống, cần thời gian để thích nghi.
Tuy vậy, lần sau chắc tôi sẽ quen với phong cách của cô." Câu trả lời kiểu ông nói gà bà nói vịt của Chu Tự Tông khiến Thích Phán Đàn hơi ngẩn người.
Cô cúi xuống tính cầm sách lên xem thì chợt phát hiện một điều Có hai dấu vết lộ rõ ngay trước ngực mình, lớp vải mềm mỏng ôm sát chẳng thể che đậy nổi.
Joshua về đến nhà lúc bảy giờ, mang theo đồ ăn.
Lúc ở dưới lầu, cậu ấy vô tình bắt gặp Dairis đang chuẩn bị lên gác, anh ta cầm một bó hoa trên tay, trên người vẫn mặc nguyên đồng phục làm việc, tóc vuốt ngược bóng loáng bằng keo.
"Anh Dairis Anh đến tìm chị ấy à?" Joshua gọi Dairis bằng tiếng Anh, thoăn thoắt đuổi theo.
Dairis vừa lên bậc thang, nghe tiếng gọi thì quay đầu lại, nở nụ cười hòa nhã.
"Ừ, còn em thì sao?
Sao hôm nay tan làm trễ vậy?" "Em vòng đi mua cơm.
Xem chừng tối nay chắc chị ấy không ăn ở nhà rồi.
Hai người định đi đâu ăn vậy?" "Để anh hỏi ý cô ấy đã rồi mới quyết định được.
Em nghĩ cô ấy có thích bó hoa này không?" Những đóa tulip vàng tươi được bọc trong lớp giấy xanh lục, bó hoa được cột bằng một dải ruy băng nhung đỏ tinh xảo, nhìn là biết được chuẩn bị rất tỉ mỉ.
Joshua gật đầu "Tất nhiên