Chương 6
Joshua tức lắm mà chẳng dám phản bác.
Chu Tự Tông gật đầu "Ừm, tôi hiểu rồi.
Nhưng với mức giá thuê bốn mươi lăm đô một tuần, có vẻ tôi lại có thể ở thêm một tuần nữa rồi.
Chắc cô không nỡ nhìn tôi không xu dính túi ngồi gục ngoài cửa nhà cô van xin cô trả tiền lại cho tôi chứ?" Joshua chen vào "Chị, thật ra em thấy anh ấy cũng tội lắm.
Chị nhìn mắt ảnh đỏ hết cả lên rồi kìa.." "Không ngờ em lại mềm lòng với đàn ông đến thế." Thích Phán Đàn nhìn Joshua với gương mặt không cảm xúc "Ngoài tiền điện nước và tiền mạng ra, mỗi tuần em nộp thêm hai mươi đô la nữa." Joshua nghiến răng, gằn từng chữ "Được." Joshua vào bếp nấu cơm.
Chu Tự Tông rửa tay xong, vừa kéo cửa nhà vệ sinh bước ra thì thấy Thích Phán Đàn khoanh tay đứng dựa vào bức tường cạnh cửa đợi anh.
Mái tóc dài màu nâu sẫm mang sắc caramel trầm đượm, đuôi tóc xoăn rủ xuống trước ngực, kết hợp cùng dung nhan lạnh lùng, kiêu sa lại càng thêm quyến rũ.
Chu Tự Tông thong thả lau đi những giọt nước còn vương trên cổ tay, hỏi "Thưa quý cô, quý cô thích rình mò đời tư của khách thuê vậy à?" "Tôi không có sở thích bệnh hoạn là nghe tiếng nước tiểu của anh đâụ" Thích Phán Đàn hỏi "Anh đã trả cho Joshua bao nhiêu?" "Quên rồi, nhiều lắm." "Lát nữa tôi sẽ tự hỏi nó.
Dù anh đưa cho nó bao nhiêu, tôi cũng không cho phép anh gia hạn hợp đồng.
Hết hạn thì dọn đi.
Căn nhà này không đủ cho ba người ở.
Mong anh hiểu cho, tôi không muốn người lạ sống trong nhà mình.
Đúng là tôi đã lừa anh, anh muốn tôi trả tiền lại cũng được." "Không cần đâụ Được ở đây với quý cô đã là vinh hạnh lớn lao rồi." Thích Phán Đàn nhếch môi lạnh căm.
"Bớt dùng kính ngữ kiểu đó đi, nghe mà muốn buồn nôn.
Tôi chỉ có một yêu cầu thôi Không gây tiếng ồn.
Không được vào phòng ngủ chính.
Bồn cầu ngồi lên mà dùng." Chu Tự Tông giơ ba ngón tay.
"Cô vừa nói ba yêu cầu đấy." Thích Phán Đàn mỉm cười "Tôi là chủ nhà, tôi có quyền ra yêu sách." Chu Tự Tông cũng đáp lại cô bằng nụ cười cùng kiểu "Được." Câu nói ấy khiến Thích Phán Đàn bất giác nghĩ đến con quạ sáng nay.
Ăn trưa xong, Joshua chuẩn bị đi làm, trước khi đi còn căn dặn Chu Tự Tông "Chị ấy khó gần lắm, anh đừng chấp nhặt với chị ấy làm gì.
Chị ấy đúng kiểu miệng một bồ dao găm..
bụng cũng một bồ dao găm, chỉ cần anh không chọc giận chị ấy thì chị ấy sẽ không mắng bừa bãi đâụ" Chu Tự Tông tựa đầu vào giường, uể oải nhắm mắt lại "Tôi đang buồn ngủ, chẳng hơi đâu quan tâm cô ấy." "Vậy thì tốt, vậy thì tốt Sáu giờ em sẽ tan làm về, anh muốn ăn gì thì bảo em nhé À đúng rồi, cho em xin số liên lạc." "Cậu cứ đi làm đi." Chu Tự Tông trở mình nằm nghiêng, kéo chăn phủ lên người.
"Vậy để em về rồi nói tiếp, anh cứ ngủ trước đi " Joshua đi đến cửa thì nghe thấy anh hỏi "Ở đây có nước lọc sạch uống trực tiếp không?" "Trong tủ lạnh có đó Nước tuần này là em mua, anh cứ uống thoải mái " Thích Phán Đàn tắm xong, sấy khô tóc, vừa ra khỏi phòng thì thấy người đàn ông kia đang đứng trên ban công, tay cầm chai nước suối, tay còn lại cầm cuốn sách tiếng Nga.
Nghe thấy tiếng động, Chu Tự Tông quay đầu nhìn lại, người phụ nữ vừa tắm xong, tóc xõa trước ngực, chiếc áo ngủ trắng mang ở nhà làm