⬅ Trước Tiếp ➡

cùng cũng có nét đẹp rất riêng.
Ban đầu Thích Phán Đàn định đọc nốt quyển sách tiếng Nga vừa mua được dạo gần đây nhưng chưa đọc nổi mười trang đã bắt đầu nghịch điện thoại.
Từ trước đến nay, cô vẫn luôn thiếu sự tập trung trong mọi việc.
Đang buồn chán chống cằm lướt app, trong đầu Thích Phán Đàn lại thoáng hiện lên quẻ bói sáng nay, thế là cô bắt đầu tìm thử xem có món đồ trừ tà nào không.
Lúc cửa nhà mở ra, Thích Phán Đàn còn chưa nhận ra điều gì.
Joshua vào nhà, phát hiện cô đang ở ban công, cậu ấy bỗng dưng la lên "Chị Hôm nay sao chị về sớm vậy?" "Kiếm được tiền rồi nên chị nghỉ buổi chiềụ" "Vậy sao chị không ăn bữa sáng em làm?
Lại phí phạm rồi." Thích Phán Đàn cúi đầu, mái tóc dài màu nâu hạt dẻ rủ xuống trước người, cô vừa định trả lời thì đột nhiên giật mình, quay đầu lại.
"Em không có ở trong phòng à?" Joshua bị sự cảnh giác của cô dọa sợ.
"Vậy ai ở trong phòng?
Chị nghe rõ có tiếng người " "À, em đang định nói với chị.." Cánh cửa phòng bật mở, cả hai người đang nói chuyện không hẹn mà cùng quay đầu lại nhìn Chu Tự Tông bước ra với sắc mặt mệt mỏi.
Anh đã cởi áo khoác, để lộ chiếc áo sơ mi vốn chỉnh tề giờ đây đã nhăn nhúm sau một giấc ngủ nhưng bộ sơ mi trắng quần âu đen vẫn giúp anh tỏa ra khí chất thành đạt.
Đôi mắt còn ngái ngủ ánh lên tia cảnh giác, những sợi tóc mái rối bời cũng không che nổi khí chất sắc bén toát ra từ anh.
Thích Phán Đàn và anh nhìn nhaụ Chu Tự Tông giãn hàng lông mày, sau đó bình thản nhìn sang Joshua.
Thoạt trông hai người này đều muốn có một lời giải thích, Joshua giơ hai ngón trỏ chỉ qua chỉ lại giữa họ, lắp bắp giới thiệu "Chị, đây là bạn cùng phòng mới của em Anh ấy muốn thuê phòng, đúng lúc phòng em là giường đôi nên em chia cho anh ấy một nửa.
Mỗi tuần em lấy anh ấy bốn mươi lăm đô la, em sẽ đưa cho chị đóng tiền điện nước, tiền mạng ạ " "Anh, đây là chủ nhà của em." Thích Phán Đàn nở một nụ cười chết chóc "Ai cho phép em tự ý dẫn người lạ về nhà ở vậy?" Joshua siết chặt tay "Em cũng muốn giảm bớt gánh nặng cho chị thôi mà Em cũng áp lực lắm, cũng muốn kiếm thêm chút tiền nữa..
Ngoài tiền điện nước, tiền mạng ra, mỗi tuần em sẽ đưa chị thêm mười đô " Chu Tự Tông đút hai tay vào túi, thong dong bước lại gần hai người, giọng mang ý trêu chọc.
"Thì ra cô là chủ nhà.
Không ngờ cô lại là chủ tịch giả nghèo đấy, cơ mà căn hộ này chắc không phải do cô cướp được đấy chứ?" Thích Phán Đàn nhếch mép "Bây giờ anh đang đứng trên đất của ai, dựa vào đâu mà dám ăn nói kiểu đó với tôi?" Bầu không khí giữa hai người bỗng chốc căng như dây đàn.
Joshua là người kẹt giữa, kinh hãi nhìn Chu Tự Tông, chớp mắt hối hận vì đã quyết định để anh vào ở, không ngờ anh lại bất lịch sự đến thế.
"Dựa vào việc sáng nay cô chở tôi từ bến xe về khách sạn, lấy của tôi một trăm đô la." Joshua há hốc mồm "Trời ơi Chị chơi ác dữ Đoạn đó đi chưa tới hai đô nữa là " Thích Phán Đàn quay đầu biện minh "Thì chị cũng chỉ muốn giảm bớt gánh nặng kinh tế thôi mà Chị cũng chịu áp lực lớn lắm, cũng muốn kiếm thêm chút tiền " Cô nói xong, không gian bỗng chốc chìm trong sự tĩnh mịch và gượng gạo.


⬅ Trước Tiếp ➡