Chương 4
lại báo hôm nay đã hết phòng.
Việc gặp vận đen liên tục hết lần này đến lần khác khiến Chu Tự Tông mệt mỏi rã rời.
Mấy ngày nay không được nghỉ ngơi đàng hoàng khiến anh bực bội.
Lúc ngồi nghỉ chân trên băng ghế trong sân, anh lại nghe thấy một câu tiếng Trung quen thuộc.
Chu Tự Tông lập tức mở mắt, cúi đầu, mắt liếc xéo lên trên, tròng mắt đen như mực tràn đầy cảnh giác.
Một thanh niên trẻ đang khuân vác đồ nặng, mặc áo thun đen bụi bặm, rõ ràng là người bản xứ, lông mày rậm, sống mũi cao, tóc ngắn vuốt ngược, mặt lộ vẻ đắc ý, miệng đang lặp đi lặp lại một câu tiếng Trung "Bốn là bốn, mười là mười, mười bốn là mười bốn, bốn mươi là bốn mươi " Người đàn ông bên cạnh lắc đầu ra hiệu cậu ấy đừng nói nữa, ý chừng không hiểu cậu chàng nói gì.
Thanh niên cười sảng khoái, khoe khoang thành quả học ngôn ngữ của mình "Anh nghe không hiểu chứng tỏ tôi học đúng rồi " Chu Tự Tông thả lỏng tinh thần, gọi "Này, nhóc." Joshua thoắt cái đứng thẳng người, đôi mắt sáng rực "Anh biết nói tiếng Trung à " Thấy cặp mắt cậu ấy ngập tràn sự sùng bái như đang nhìn thần tượng, Chu Tự Tông ngẩng đầu "Hỏi cậu một chuyện." Joshua đặt đồ xuống, người bạn đồng hành bên cạnh lớn tiếng gọi, ôm vật nặng đi trước.
"Gì cơ?
Anh muốn hỏi gì?" Joshua hớt hải chạy lại.
"Nơi này có phòng dành cho nhân viên không?
Tôi muốn thuê một căn." "Anh thuê phòng làm gì?
Tới đây làm công hả?" Phát âm của Joshua vẫn chưa chuẩn nhưng nói rất dứt khoát.
"Thuê dài hạn." Joshua lắc đầụ Chỗ này không có phòng cho nhân viên thuê, ngay cả nhân viên ở đây cũng phải tự thuê nhà ở bên ngoài.
Rồi cậu ấy chợt nảy ra một ý "Anh có thể trả bao nhiêu?
Nếu một tuần anh đưa tôi bốn mươi lăm đô la, tôi sẽ giúp anh tìm chỗ ở." Chu Tự Tông móc ví tiền ra khỏi túi quần, tiện tay rút một xấp tiền dày cộp ra, kẹp giữa hai ngón tay khẽ vung vẩy.
Hóa ra đằng sau cái mã đẹp trai, tuấn tú ấy là một kẻ hư hỏng, lắm tiền được nuông chiều thành thói.
"Trong vòng một tiếng đồng hồ nữa, tôi phải được nằm trên giường." Thích Phán Đàn đi siêu thị một vòng để mua đồ, lúc quay về thì bữa sáng trên bàn đã bị dọn sạch.
Cô kéo khoá, cởi áo khoác ngoài ra.
Áo hai dây sắc cầu vồng ôm sát đường cong cơ thể, bên dưới lại phối một chiếc quần lính màu xám tro, phong cách không hề ăn nhập nhưng lại mang theo chút cảm giác thời thượng.
Nghe thấy động tĩnh từ phòng ngủ phụ, Thích Phán Đàn đoán chắc là người bạn cùng phòng kia đã về, bữa sáng có lẽ cũng do cậu ấy dọn.
Nhưng kỳ lạ là cậu ấy thường tan ca lúc sáu giờ sáng, dù nghỉ giữa trưa thì cũng phải đến mười hai giờ mới về đến nhà.
Cô treo áo khoác lên giá ngay cửa, cúi đầu nhìn lại bản thân.
Vì không thích mặc nội y, lại thêm hôm nay còn mặc áo khoác ngoài nên cô lười đến mức không buồn dùng cả miếng dán ngực, may mà cũng không lộ gì.
Thích Phán Đàn phân loại đống thực phẩm mua về cho vào tủ lạnh và tủ trữ đồ, pha một tách trà rồi mang ra ban công, tựa vào ghế gỗ ngồi nghỉ.
Ban công chỉ rộng chừng năm mét vuông, một chiếc bàn, một chiếc ghế và một chậu trầu bà đặt ở góc đã đủ làm không gian trở nên chật chội.
Những dây thường xuân rủ xuống từ mái nhà xanh mướt mắt, cảnh sắc quan sát được từ tầng trên