⬅ Trước Tiếp ➡

dây điện từ dưới quạt gió ra, thành thạo chạm một đầu dây vào điểm tiếp xúc của bộ đánh lửa, đầu còn lại nối với phần kim loại trên thân xe, ngón tay xoay nhẹ dây điện, mạch điện trong xe phát ra tiếng "xẹt xẹt" nho nhỏ rồi tắt ngúm.
Thích Phán Đàn thử đi thử lại vài lần, cuối cùng gầm xe cũng rung lên, động cơ phát ra tiếng gầm trầm đục như thú dữ, cả chiếc xe bắt đầu run rẩy khởi động nhưng bảng đồng hồ vẫn chẳng động đậy tí nào, có thể thấy toàn bộ các thiết bị đều đã gặp trục trặc.
Chiếc ô tô cổ lỗ sĩ đáng lẽ ra nên bị loại bỏ từ thế kỷ trước này không hề an toàn hay có gì đảm bảo cả.
Nét mặt của Chu Tự Tông có phần gượng gạo, anh cố tỏ vẻ bình thản trông ra ngoài cửa sổ.
Thích Phán Đàn vào số, đạp mạnh chân ga, nhìn chằm chằm gương chiếu hậu rồi bất ngờ lùi xe về saụ Cảm giác mất trọng lực bất ngờ ập đến khiến Chu Tự Tông bám chặt lấy tay nắm cửa theo phản xạ, còn chưa kịp ngửa người ra sau thì thân thể đã bị ép chặt vào lưng ghế cứng cộm do cô đột ngột tăng tốc.
Cô gái này lái xe nhanh như vũ bão, đường đi có mấy khúc cua liền nhau mà cô vẫn phóng như bay khiến Chu Tự Tông không dám nhắm mắt, chỉ cần thả lỏng một chút là cảm giác chóng mặt, buồn nôn sẽ dâng trào.
Lúc chờ đèn đỏ, người phụ nữ liếc nhìn Chu Tự Tông qua gương hậụ Anh lập tức đáp trả bằng ánh nhìn lạnh tựa sương giá, kèm theo một nụ cười nom vô cùng u ám, báo hiệu một điềm gở khủng khiếp sắp đến, cũng giống như con quạ sáng nay vậy.
Trên đường lên dốc, Thích Phán Đàn đạp lút chân ga.
Bất chợt có một tên thanh niên không biết nhìn đường lao ra giữa đường, cô đạp thắng gấp, hai tay phải ghì chặt vào vô lăng mới không bị bật ngửa ra sau, nghiến răng bật ra một tiếng chửi, trơ mắt nhìn đối phương phóng vọt đi mất dạng.
Cô vén mớ tóc dài che mặt sang một bên, tiếp tục vào số, lao xe lên con dốc, cuối cùng dừng lại bên sườn núi.
Cô chỉ tay về phía quán trọ bên tay trái, bên kia đường một quán trọ với cổng vòm màu nâu đậm gắn đầy các hoạ tiết sắt cổ kính, trên tấm bảng gỗ phía trên còn khắc chữ "Camel" bằng tiếng Anh.
"Bao nhiêu tiền?" Hành khách hỏi bằng tiếng Trung.
Thích Phán Đàn khá kinh ngạc nhưng rồi cô nhanh chóng hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Tiếng chửi tục lúc nãy đã bán đứng cô.
Song, điều ngạc nhiên hơn cả là anh lại không phải là người châu Âụ "Một trăm." Thích Phán Đàn giơ một ngón tay, khoé miệng cong lên.
Người đàn ông rút một tờ đô la ra khỏi ví, Thích Phán Đàn vươn tay chộp lấy, thản nhiên cười vẫy tay tạm biệt "Bye bye, chơi vui vẻ nha." Chu Tự Tông đâu phải kẻ ngốc, anh biết rõ mình đã bị cô nàng tài xế này chém đẹp, có điều anh không phải người hay tính toán chi li, huống chi lúc lên xe mình cũng quên hỏi giá, giờ có nói gì cũng vô nghĩa, chỉ tổ phí nước bọt mà thôi.
Chu Tự Tông vừa bước xuống xe, chiếc xe kia đã lao đi như tên bắn, để lại làn khói sặc sụa.
Quán trọ được xây quanh một khoảng sân trung tâm, giữa sân có hồ nước và bãi cỏ, hai tầng nhà nối liền với nhau qua những vòm cửa lớn nhỏ đan xen, mang đậm phong cách kiến trúc Trung Đông truyền thống, thiết kế mái vòm tường đá đậm chất cổ điển.
Thế nhưng chủ quán trọ


⬅ Trước Tiếp ➡