⬅ Trước Tiếp ➡

cô." Thích Phán Đàn ngẩng đầu nhìn anh "Hỏi gì?" "Cô có biết chuỗi hạt mà Dairis tặng cô đến từ đâu không?" Cô nghi hoặc "Sao anh biết anh ta tặng tôi chuỗi hạt?
"Vì chính tôi là người bày cho anh ta tặng mà." Anh cười, nụ cười trông đầy quái lạ.
Linh cảm không lành trong Thích Phán Đàn bỗng dưng trở nên mãnh liệt hơn nữa.
Buổi chiều, bắt đầu từ lúc chuỗi hạt may mắn ấy đứt, tâm trạng cô đã u ám suốt.
Song, quan trọng hơn cả là gần đây mỗi ngày cô đều gieo quẻ cho bản thân, điềm gở cứ ngày một rõ rệt.
Vào khoảnh khắc bắt gặp nụ cười quái dị ấy, nỗi sợ vốn bị cô dồn nén nơi đáy lòng bất chợt trỗi dậy.
Ngày hôm đó, khi Chu Tự Tông đến bãi đỗ xe để trả xe, Dairis vừa nhìn thấy anh đã lập tức túm cổ áo anh.
Anh ta đẩy mạnh Chu Tự Tông lên cửa xe, nghiến răng nghiến lợi chất vấn "Có phải anh giở trò gì không hả?
Từ ngày tôi tặng cái vòng chuỗi hạt đó đến giờ, Thích Phán Đàn không thèm đoái hoài gì đến tôi nữa Cô ấy không trả lời tin nhắn, cũng không bắt máy của tôi.
Có phải anh đã nói gì với cô ấy không?" Chu Tự Tông hất tay Dairis ra, bóp chặt lấy cổ tay anh ta.
Anh bóp mạnh đến độ khiến xương tay Dairis tê dại, đau đến mức phải lập tức buông tay.
Dairis càng giận dữ hơn, trông anh ta như muốn ăn tươi nuốt sống người đối diện vậy.
Chu Tự Tông sa sầm mặt mày, anh tỏ rõ sự khó chịu bằng ánh mắt cảnh cáo vì bị người khác chạm vào.
"Anh chọn cái vòng chuỗi hạt vớ vẩn gì vậy, chất lượng tệ đến nỗi kéo nhẹ một cái là đứt.
Cô ấy là người coi trọng phong thủy và may mắn, lỗi do anh tự gây ra, vậy mà còn dám đổ lên đầu tôi." Nghe vậy, cơn giận của Dairis mới nguôi đi phần nào.
Sắc mặt anh ta trắng bệch thấy rõ, mắt cụp xuống.
Anh ta luống cuống, lẩm bẩm một mình "Sao tôi biết được chất lượng của nó tệ như thế..
Vậy giờ tôi phải làm sao đây?" "Muốn biết không?" Dairis nghe ra lời của Chu Tự Tông có ẩn ý gì đó, anh ta ngẩng lên nhìn.
Quả nhiên, anh ta lại thấy dáng vẻ ung dung, tự tin như mọi thứ đều nằm trong tay của Chu Tự Tông.
"Anh có cách à?" Chu Tự Tông đút hai tay vào túi, thừa cơ đưa ra điều kiện trao đổi "Cho tôi mượn một cái laptop, loại có thể lên mạng được." Dairis nghiến răng, suýt nữa buột miệng chửi thề.
Anh ta cảm thấy mình bị gài bẫy, mỗi bước đi đều vô tình rơi vào cái bẫy mà Chu Tự Tông đã giăng sẵn.
Anh giống như một vị Chúa trời thao túng cả ván cờ này vậy.
Nhưng Dairis lại rơi vào đường cùng.
Để giành được tình cảm của Thích Phán Đàn, anh ta chỉ có thể liên tục đáp ứng những yêu cầu của Chu Tự Tông.
Có lẽ ngay từ đầu, anh ta đã không nên tin vào những ý tưởng quái gở của anh.
Khi Thích Phán Đàn biết vòng chuỗi hạt kia mua từ chợ đồ cũ thì cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Vì Thích Phán Đàn rất sợ vận xui sẽ dây dưa không dứt nên cô vô cùng yêu thích những món đồ có ý nghĩa may mắn hoặc trừ tà.
Khi cô biết vòng chuỗi hạt kia không đại diện cho may mắn thì cô cũng yên tâm hơn.
Tuy vậy, vì chuyện này, thái độ của cô với Dairis cũng có phần thay đổi.
Đơn giản là cô thấy phiền nên không muốn đáp lại những lời mời mọc của anh ta.
Thế nhưng đến ngày thứ ba, Dairis lại tìm đến


⬅ Trước Tiếp ➡