Chương 19
ấy có vẻ rất sốt ruột.
Tôi còn chưa kịp hỏi xem nó là cái gì thì chị ấy đã chui tọt vào phòng, ở trong đó cả buổi chiều không thấy đi ra, cũng không chịu đánh xe đi kiếm khách, không biết tối nay có ăn cơm không nữa." Cái miệng của Joshua đúng là không thể ngơi nghỉ, thấy gì cũng phải kể một câu, ngay cả cái cây bên đường bị chó tè vào cũng không bỏ qua.
Có đôi lúc Chu Tự Tông cũng thấy khá ưng cậu nhóc này, vì anh chẳng cần mất công thăm dò mà vẫn moi được khối thông tin hữu ích.
Nửa đêm, gió lạnh cuối thu thổi qua khiến người ta tỉnh táo lạ thường.
Cửa sổ sát đất ở ban công đang mở, nhiệt độ trong phòng chỉ còn khoảng mười độ.
Thích Phán Đàn tròng thêm chiếc áo len dài tay, định ra ban công hút một điếu thuốc.
Mở cửa ra thì thấy Chu Tự Tông đang dựa vào lan can, tay cầm một chai bia.
Nghe thấy tiếng động, anh quay đầu lại nhìn cô.
Đêm khuya quá yên tĩnh, Thích Phán Đàn nghĩ có người bầu bạn cũng không tệ bèn bước đến hỏi anh "Anh không thấy lạnh à?" Anh đang mặc áo sơ mi và quần dài của Joshua.
Cả quần lẫn áo đều ngắn cũn cỡn, rõ ràng bộ đồ của cậu ấy không hề vừa với anh nên trông anh mặc cũng không được thoải mái, cơ bắp làm lớp vải căng lên như thể sắp bung chỉ.
"Cũng không đến nỗi, thân nhiệt tôi vốn đã cao sẵn rồi." Không khó để Thích Phán Đàn nhận ra điều đó.
Cô ngồi xuống chiếc ghế gỗ ngoài ban công, lấy bao thuốc lá ra, rút một điếu ngậm vào miệng, chụm tay che gió rồi châm lửa.
Tiếng "tách" vang lên, ngọn lửa bập bùng chiếu sáng đôi mắt cô trong thoáng chốc rồi vụt tắt, chỉ còn lại đốm thuốc đỏ lập lòe.
Chu Tự Tông để ý thấy trên cổ tay cô chỉ còn lại chiếc vòng tay kim cương mảnh sáng lấp lánh, còn chuỗi hạt Dairis tặng thì đã không thấy đâu nữa, rõ ràng hôm qua anh còn thấy cô đeo.
"Ở trong nước, anh sống ở thành phố nào?
Thích Phán Đàn đột ngột hỏi.
"Cô thấy hứng thú với chuyện đấy lắm à?" Chu Tự Tông đưa chai bia lên môi, ngửa đầu uống một ngụm, yết hầu nổi bật lăn lên lăn xuống.
Vầng trăng treo mình sau lưng anh, ánh sáng lạnh lẽo phủ lên bờ vai rộng, khắc họa bóng dáng cao gầy của anh.
Gió đêm se se lạnh thổi bay vài lọn tóc rối, càng tôn thêm vẻ mặt lạnh lùng.
Thích Phán Đàn chống khuỷu tay lên đùi, ngồi trong tư thế thoải mái, nghiêng người về phía trước.
Từ góc độ ấy, cô phải ngẩng đầu nhìn anh, cô hỏi với gương mặt nghiêm túc "Anh từng đến thành phố Giang Thông chưa?" "Thủ đô thì ai mà chưa đến." "Thế anh có sống ở đó không?" Chu Tự Tông nghiêng đầu, hào hứng quan sát cô "Cô đang cố tìm hiểu thân phận của tôi à?" "Tôi chỉ muốn biết anh có sống ở đó không thôi." "Tôi có nhiều nơi gọi là nhà, không nhất thiết phải cố định ở đâụ" "Vậy tức là anh cũng có một ngôi nhà ở Giang Thông và cũng từng sống ở đó nhỉ?" "Tôi rất ít khi về đó.
Tôi không thích chỗ đó, chỉ có hồi nhỏ từng sống ba năm." Thích Phán Đàn im lặng ngậm điếu thuốc.
Tâm trí rối như tơ vò, cô không biết phải bắt đầu gỡ rối từ đâụ Hai người này đúng là có vài điểm giống nhau nhưng chỉ giống ở ánh mắt và cách nói chuyện.
Còn các khía cạnh khác như tính cách, họ tên, dáng người..
đều chẳng khớp, cố ép đáp án cũng chỉ là chuyện khiên cưỡng.
"Giờ đến lượt tôi hỏi