Chương 21
tận nơi.
Anh ta nắm lấy tay cô, chẳng nói chẳng rằng đã nhét vào tay cô một chiếc nhẫn.
Dairis thở hổn hển vì vừa chạy từ tầng một lên tầng năm, anh ta thở gấp gáp khiến mặt đỏ bừng.
Đôi mắt anh ta tràn đầy chân thành, trong trẻo đến độ ngốc nghếch, tha thiết mong cô nhận lấy chiếc nhẫn ấy.
"Anh cam đoan với em, thứ này sẽ không hỏng đâụ Dù nó không có ý nghĩa mang lại may mắn nhưng anh đã gán cho nó ý nghĩa tốt lành để truyền vận may của anh cho em." Thích Phán Đàn quan sát chiếc nhẫn kim cương, không biết lần này anh ta lại lấy bao nhiêu tiền tích góp để mua nó.
"Anh mua cái này ở đâu vậy?" Sợ cô hiểu lầm đây là hàng rẻ tiền, Dairis vội vàng nói thật "Ở Bakụ" "Anh chạy đến tận thủ đô chỉ để mua cho em một chiếc nhẫn?" "Muốn mua cho em thì anh mua thôi, em đừng cảm thấy áp lực." Nhưng mà anh ta nói vậy thì bảo sao cô không cảm thấy áp lực cho được?
Thích Phán Đàn vốn không định cắt đứt quan hệ với anh ta vì chuyện vòng chuỗi hạt.
Dù sao thì ngay từ đầu, tình cảm của cô dành cho Dairis cũng chẳng sâu đậm gì.
Lý do cô thân thiết với anh ta cũng chẳng phải vì tiền của anh ta.
"Em tha thứ cho anh rồi." Thích Phán Đàn không vạch trần việc anh ta từng chạy ra chợ đồ cũ mua vòng chuỗi hạt tặng cho cô.
Tối hôm đó, ở ngoài ban công, Chu Tự Tông nói với cô rằng Dairis thật đáng thương.
Anh ta đã vắt óc suy nghĩ chỉ để tìm được một món quà đặc biệt tặng cô.
Chu Tự Tông nhìn cô, giọng điệu như đang chất vấn một kẻ phạm tội "Rõ ràng tôi thấy cô không thích anh ta, vậy sao cô còn cứ cho anh ta hy vọng thế?
Thằng nhóc này cũng vì quá rối nên hoảng loạn.
Anh ta cứ tin lời tôi như thế rồi hớn hở chạy đi mua đồ.
Nếu cô vạch trần anh ta thì chắc lòng tự trọng của anh ta sẽ vỡ tan tành mất." Dairis xúc động, ôm tay cô.
Anh ta cúi đầu lặp đi lặp lại câu hỏi "Em tha thứ cho anh rồi đúng không?
Em không giận anh nữa, phải không?" Thích Phán Đàn trả chiếc nhẫn lại cho anh ta rồi vòng tay qua cổ đối phương, vỗ nhẹ lên tấm vai rộng của Dairis.
"Em chỉ hơi bực bội nên không muốn để ý đến anh thôi.
Anh không cần cố gắng để lấy lòng em như vậy đâụ Số tiền này với anh còn có ý nghĩa khác, đừng tặng nhẫn cho em.
Anh giữ nó thì em sẽ không giận anh nữa." Dairis không tặng được quà nên thấy hơi hụt hẫng nhưng nghe cô nói không giận nữa thì anh ta cũng yên tâm.
Dairis vừa định ôm eo cô thì Thích Phán Đàn đã buông anh ta ra.
Anh ta luôn không dám làm bừa với những hành động vượt giới hạn thế này.
Thế nên anh ta đành rút tay về rồi cẩn thận cất chiếc nhẫn vào túi.
"Để em dọn dẹp một lát rồi chúng ta ra ngoài ăn tối." Anh ta lập tức cười rạng rỡ, gật đầu lia lịa "Được Anh đợi em " Thích Phán Đàn đóng cửa lại.
Lúc cô quay người thì thấy Chu Tự Tông đang dựa vào bàn ăn.
Anh khoanh tay, bày ra vẻ mặt thích thú lắng nghe cuộc trò chuyện của họ.
"Anh thích nghe lén chuyện riêng tư của người khác đến thế à?" "Tôi chẳng hứng thú gì với mấy chuyện tình cảm của hai người." Thích Phán Đàn đi tới cửa phòng ngủ, cô cầm nắm cửa, đôi mắt sắc bén nheo lại cảnh cáo "Nếu anh còn dám nhìn lén phòng ngủ của tôi lần