⬅ Trước Tiếp ➡

rồi?" "Không biết nữa, em ngủ dậy đã không thấy anh ấy rồi." Joshua dụi mắt, ngái ngủ hỏi "Chị ăn trưa không?
Hôm nay em muốn ăn mì gói." "Có, tiện tay nấu cho chị một phần luôn nhé." Thích Phán Đàn quăng áo khoác lên ghế sô pha rồi vội vàng vào phòng ngủ.
Joshua thấy trong tay cô cầm một chuỗi vòng tay bị đứt, đang định hỏi thì cửa phòng đã đóng lại.
Một chiếc xe cũ rích màu đỏ đã tróc sơn đậu ở ngã ba đường lát đá.
Thân xe bằng sắt đã trầy xước đến mức không còn giữ được độ bóng.
Chiếc xe cỡ nhỏ này cực kỳ chật chội, lại còn được gắn thêm giá sắt hành lý trên nóc.
Với thể hình của Chu Tự Tông, không gian trong chiếc xe này quá nhỏ.
Anh đã điều chỉnh lưng ghế ngả ra sau hết cỡ nhưng vẫn thấy vướng víu, đầu gối bên phải còn phải đè cả lên hộp số.
Trên vô lăng đặt một cuốn sổ tay.
Anh quan sát địa hình xung quanh, cắn nắp bút, vẽ sơ đồ tuyến đường sơ bộ ra giấy rồi đánh dấu các ngã rẽ đặc biệt và những con ngõ hẹp.
Sau khi vẽ xong, anh bỏ quyển sổ qua bên ghế phụ lái rồi tiếp tục lái xe đi tiếp.
Mỗi lần đến ngã rẽ, anh đều dừng lại quan sát rồi ghi chép.
Cứ thế lái xe cả ngày, anh gần như đã dò xét hết mọi ngóc ngách của thị trấn này.
Thị trấn quá nhỏ, nếu bị truy sát thì chẳng có đường thoát nào cho anh.
Nếu những người đó lần ra được chỗ này, anh nhất định phải chuẩn bị sẵn một tuyến đường bỏ trốn hoàn hảo.
Còn làm sao để vượt biên từ thị trấn biên giới này sang quốc gia láng giềng thì đây chính là chuyện tiếp theo mà anh cần suy tính.
Trước đó, Chu Tự Tông đã bỏ trốn suốt một tháng và liên tục lẩn trốn ở khắp các thành phố trong quốc gia này.
Chẳng bao lâu nữa, những người đó sẽ phát hiện ra anh đang ở đây.
Thời gian anh có thể trốn không còn nhiềụ Sau khi cảm xúc căng thẳng qua đi, Chu Tự Tông chống hai tay lên vô lăng, cúi đầu, tì trán lên cánh tay trong tâm trạng bực bội.
Đối với một người không có hộ chiếu như anh, hiện tại điểm đột phá duy nhất của anh chính là ra tay với Dairis nhân viên của Cục Quản lý Xuất nhập cảnh Quốc gia.
Bỗng có ai đó gõ cửa kính xe, Chu Tự Tông ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt mệt mỏi ấy không hề có lấy một lớp ngụy trang che đậy, sát khí pha lẫn cáu giận bùng lên trong tích tắc khiến Joshua giật nảy mình.
May mà trời đã tối, cậu ấy chỉ thấy nét mặt anh trông hơi dữ dằn.
Chu Tự Tông bóp sống mũi, vừa mở cửa vừa hỏi "Có chuyện gì thế?
"Tôi phải hỏi anh mới đúng, anh làm sao vậy?
Cả ngày nay đi đâu không thấy bóng dáng, mà xe này chẳng phải là của Dairis à?
"Tôi mượn của anh ta để làm một vòng quanh thị trấn cho khuây khoả." Chu Tự Tông xuống xe, khóa cửa lại, đi lên trên tầng cùng với Joshua.
Joshua đang xách một túi đầy rau củ quả vừa mua ở siêu thị.
"Sao anh biết Dairis có hai chiếc xe thế?
Bình thường anh ấy đi làm toàn lái chiếc này, chỉ khi đi hẹn hò thì mới đổi sang chiếc Toyota trắng kia.
Lúc nãy tôi còn tưởng Dairis đến đón chị ấy đi chơi mà lại lái cái xe cà tàng này cơ chứ." "Tôi không biết.
"Anh nhạt nhẽo đáp lại.
Joshua cụt hứng, bĩu môi.
Lên đến tầng ba, cậu ấy lại sực nhớ ra một chuyện khác "Trưa nay tôi thấy chị ấy cầm một chuỗi hạt bị đứt, trông chị


⬅ Trước Tiếp ➡