Hàng Quảng Nghệ chưa từng phát hiện ra mình thật sự là một động vật thân dưới rõ ràng như vậy.
Lúc liên quan đến sinh tử đến nơi rồi, vậy mà con mẹ nó khúc côn ŧᏂịŧ kia của cậu vẫn hưng phấn sảng khoái một phen. Nhất là khoảnh khắc ôm Phương Vân Lục, kɧoáı ©ảʍ tê dại như có một dòng điện chạy từ xương cụt xông thẳng lêи đỉиɦ đầu. Bỗng nhiên cậu không muốn quan tâm đến nữa và cũng không muốn buông tay đang ôm ra.
May mà vẫn còn sót lại chút lý trí.
"Chị... Chị là chị của em. Chị đừng mách ba có được không? Em cầu xin chị đấy..."
Đại trượng phu co được giãn được, Hàng Quảng Nghệ có vẻ nhận thức rất nhanh.
Phương Vân Lục vốn không muốn tố cáo với Hàng Câu Thịnh, không ai chiếm lý tuyệt đối trong chuyện kiểu này, hơn nữa Hàng Câu Thịnh và Hà Liên bị kẹp giữa cũng ở thế khó xử.
"Chị, chị đừng mách ba, em sẽ buông chị ra, có được không?” Nửa người dưới của Hàng Quảng Nghệ vẫn tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ, ăn nói khép nép xin tha thứ. Mặt Phương Vân Lục đã dần dần bốc lửa, đầu óc đều là hình dáng dươиɠ ѵậŧ dưới thân cậu.
"... Được." Sau một lúc lâu, Phương Vân Lục mới mở miệng một cách khó khăn, lập tức cảm nhận được người phía sau thở phào nhẹ nhõm một hơi, lực ôm cô cũng buông lỏng ra một chút: "... Vậy, vậy em đi đóng cửa lại. Chị ngồi nghỉ một chút đi đã..."
Trong lòng cậu nhóc vẫn còn sợ hãi, sợ cô chỉ nói miệng để dỗ cậu, chờ cậu thả cô ra cô sẽ trốn đi tìm Hàng Câu Thịnh, đến lúc đó tội sẽ thêm một bậc, chết vô cùng khó coi. Để chắc chắn vẫn nên đóng cửa lại, cẩn thận nhận lỗi, xem thái độ của ‘người bị hại’ là gì đã.
Hàng Quảng Nghệ cảm thấy bản thân suy nghĩ rất chu toàn, sau khi buông Phương Vân Lục vẫn còn đang sững sờ ra, vội vàng che người lại đi đóng cửa. Động tác kia có chút buồn cười, giống như nàng dâu nhỏ e lệ khép chân.
Phương Vân Lục hơi ngước mắt đã nhìn thấy cặp mông tròn trịa trắng nõn kia của Hàng Quảng Nghệ, hô hấp cô cứng lại, ép buộc bản thân quay đầu đi…
Trên giường vẫn còn cái chăn bị vò thành một đống, trên cùng là bộ nội y số khổ vừa bị làm bẩn kia của cô.
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ của Hàng Quảng Nghệ bắn khắp nơi, ngoại trừ chiếc qυầи ɭóŧ trước đó cậu đắp lên mặt là thoát nạn, còn lại bra, khăn trải giường đều nằm trong tầm bắn của chất dịch màu trắng của con thỏ nhỏ kia.
Hình ảnh kia rất sốc, không thua kém gì cảnh tượng Hàng Quảng Nghệ thủ da^ʍ bằng quần áo của cô lúc cô vừa bước vào.
Hàng Quảng Nghệ đóng cửa chặt lại, còn ‘lạch cạch’ một tiếng đã khóa cửa lại, lúc này mới hoàn toàn yên tâm. Nhưng vừa xoay người, lại thấy Phương Vân Lục đang bàng hoàng nhìn "chứng cứ phạm tội" của cậu. Mặt cậu lập tức đỏ bừng lên, hệt như quả đào chín rục…
"Chị... Chị. Em xin lỗi. Đầu óc em mụ mị rồi..."
Hàng Quảng Nghệ vừa cười làm lành với vẻ mặt đau khổ, vừa xấu hổ túm chiếc quần bị quấn vào trong chăn mặc vào. Trong lòng thầm mắng chửi ông trời đúng là trêu ngươi mình trăm lần, vừa tức giận vì bản thân để tϊиɧ ŧяùиɠ xông lên não, đã thủ da^ʍ lại còn quên khóa cửa.
Hành vi đáng chết.
"Sau này em sẽ không làm chuyện như vậy nữa..." Hàng Quảng Nghệ khó khăn lắm mới mặc được quần vào, cũng chẳng quan tâm nhiệt độ của dươиɠ ѵậŧ vẫn chưa tan đi, giơ ba ngón tay lên thề, ánh mắt biểu cảm đều vô cùng chân thành và khẩn thiết.
Nếu bỏ qua phần bên dưới căng phồng và cứng ngắc thành một đống của cậu.
Phương Vân Lục nhìn cậu, l*иg ngực khẽ chấn động, nhẹ nhàng bật cười thành tiếng…
Hàng Quảng Nghệ sửng sốt, cảnh tượng đối phương sẽ tức giận mắng chửi cậu không xảy ra, thậm chí ánh mắt biểu cảm của đối phương không hề có chút chán ghét nào, mà còn có chút... hứng thú?
"Chị không tức giận, em đừng sợ, chị cũng sẽ không mách ba đâu." Phương Vân Lục cảm thấy mình rất rộng lượng, nhìn mặt Hàng Quảng Nghệ, lại cảm thấy cậu rất xứng đáng có được sự khoan dung của cô.
Đối phương lại là một người nhẹ nhàng và dễ đàm phán đến bất ngờ, theo lý thuyết Hàng Quảng Nghệ nên biết tốt mà thu, vội vàng nghĩ ra lý do để cho qua chuyện này, nhưng đầu óc cậu lại bị tϊиɧ ŧяùиɠ ăn mất. Sau khi Phương Vân Lục nói tha thứ, vậy mà Hàng Quảng Nghệ lại bất ngờ nhớ đến một bộ phim người lớn mà mình từng xem trước kia.
Hoàn cảnh cũng gần như cậu lúc này, cũng là một gia đình chắp vá, hai ba con cùng với mẹ và con gái mẹ sống chung dưới một mái nhà, cậu em trai ham muốn chị gái, bỏ thuốc mê đối phương. Vô tình trong lúc cưỡиɠ ɧϊếp đã đánh thức chị mình dậy, vốn tưởng rằng chị sẽ tức giận và đau khổ, nhưng không ngờ chị cũng thích cậu. Chẳng những không đẩy cậu ra, mà còn kẹp chặt lấy eo em trai, mời gọi cậu đâm vào sâu hơn.
Lúc trước xem, cậu vẫn cảm thấy cốt truyện bộ phim quá vớ vẩn, đến lúc mình trải qua mới hiểu ra thế nào là mê muội: Cậu em trai kia có thể thì sao cậu lại không thể? Cậu có điểm nào tệ hơn vai nam chính kia, thậm chí dươиɠ ѵậŧ cậu còn lớn hơn so với người kia. Vả lại, Phương Vân Lục cũng không có thái độ gì vì sự mạo phạm của cậu.
Mọi người đều được một tấc lại muốn tiến một thước. Hơn nữa, tiềm thức của cậu đều đã bị lấn át bởi dopamine và ham muốn tìиɧ ɖu͙© rồi.
Phương Vân Lục không biết Hàng Quảng Nghệ đang nghĩ gì, sau khi cô nói xong đối phương vẫn không phản ứng gì, cô đã định xoay người bỏ đi, nhưng vẫn chưa kịp xoay người, Hàng Quảng Nghệ đã vươn cánh tay ra, kéo người ôm vào lòng…
Cậu tay dài chân dài, động tác cũng không tốn quá nhiều sức lực. Trong khoảnh khắc da thịt mềm mại nhào vào lòng, Hàng Quảng Nghệ chỉ cảm thấy mình bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến mức dươиɠ ѵậŧ đã lên đến cao trào nhỏ.
"Ưʍ..." Cậu không kiềm lòng được rêи ɾỉ một tiếng, mặc kệ chị đang rất ngạc nhiên, thậm chí còn nhẹ xoa eo mềm mại của đối phương trong lúc đang dây dưa.
Cơ thể phụ nữ và đàn ông gần như là hai thái cực. Làn da phụ nữ không thô ráp và cường tráng, eo nhỏ mềm như thể chỉ chạm nhẹ là có thể gãy ra…
"... Tiểu Nghệ?" Bị gông cùm xiềng ôm chặt lấy, sau gáy cũng bị giữ chặt vùi vào lòng cậu bé, Phương Vân Lục ấp úng mở miệng, trong khó hiểu mang theo chút dung túng.
Hàng Quảng Nghệ nhạy cảm phát hiện ra điểm này. Đàn ông nghiện tìиɧ ɖu͙© luôn luôn tìm thấy điểm mấu chốt bên phía cô gái để từ từ hạ thấp xuống, cùng với việc cân nhắc xem mình có thể ăn đối phương đến mức độ nào.
"... Chị muốn gì cứ nói, dù em làm gì chị cũng không tức giận chứ?" Lời nói Hàng Quảng Nghệ có chút run run, dù gì cũng là những lời cợt nhã không bình thường, xưng hô ‘chị’ này lại càng mang theo kɧoáı ©ảʍ cấm kỵ khác thường.
Cậu cúi đầu, tìm kiếm da thịt mềm mại, giữa cổ và xương quai xanh khiến cậu nhớ nhung kia. Hương thơm và sự ngọt ngào của phụ nữ trưởng thành khiến cậu kí©ɧ ŧɧí©ɧ trong lòng: Đã đến nước này rồi, dù sao cũng đều là chết, vậy chẳng thà làm một con ma dưới tán hoa mẫu đơn. Dù bị ba đánh chết trên giường, cậu cũng phải bắn ra đống tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt tích tụ hai ngày nay rồi hãy nói.
"Em muốn làm chị, có được hay không?"
Cậu thiếu niên nghiến răng nghiến lợi, bị du͙© vọиɠ dồn đến cực điểm, ngay cả lớp da giả nhân giả nghĩa cuối cùng đều bị xé rách ra.
Cậu muốn làm cô, cậu muốn chơi cô, muốn đóng đinh cô trên giường bằng thắt lưng và dươиɠ ѵậŧ.
Sức lực thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi dùng bao nhiêu cũng không hết, vẻ ngoài lại như tường thành đẩy cũng không hề nhúc nhích. Phương Vân Lục đã bị Hàng Quảng Nghệ đẩy ngã lên trên giường, hai tay giữ chặt trên đỉnh đầu. Cô kêu lên ‘ai ai’ hai tiếng, đối phương ngoảnh mặt làm ngơ, thậm chí nghiêm trọng hơn là chưa cởϊ qυầи ra mà thứ kia đã dựng đứng lên dưới lớp quần áo.
Côn ŧᏂịŧ chảy ra nước trước khi xuất tinh, mơ hồ ẩm ướt cả một mảng, Hàng Quảng Nghệ thở hổn hển, chắp hai tay Phương Vân Lục lại cùng một chỗ, tay kia đưa xuống cởϊ qυầи ra…
Cùng với một tiếng cọ xát của khóa kéo vang lên bên tai hỗn độn trong tiếng thở dốc và tiếng kháng cự mỏng manh, Phương Vân Lục lại cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng từ côn ŧᏂịŧ của cậu bé mười bảy tuổi.
Bình thản một cách kỳ lạ, Phương Vân Lục bỗng từ bỏ chống cự.
Hàng Quảng Nghệ vẫn chưa phát hiện ra sự khác thường của cô, quần mới tuột được đến đầu gối, hai chân cậu giạng ra hai bên người cô, vừa móc côn ŧᏂịŧ ra, vừa chọc vào bên dưới của Phương Vân Lục qua một tầng vải bông.
… Thằng nhóc con nói muốn cưỡиɠ ɧϊếp cô, vậy mà ngay cả quần áo còn không biết cởi.
Có thể là đối phương không có lực uy hϊếp, hoặc có thể là cô cũng đã ẩm ướt từ lâu, tóm lại đáy lòng Phương Vân Lục không hề có chút mâu thuẫn nào, thậm chí còn cảm thấy buồn cười vì sự thăm dò vụng về của Hàng Quảng Nghệ.
"Tiểu Nghệ." Cô dịu dàng gọi tên cậu, cứu Hàng Quảng Nghệ thoát khỏi vũng bùn du͙© vọиɠ, nhưng động tác đối phương chỉ thoáng dừng lại, không để ý đến cô cũng không ngẩng đầu lên, lại bắt đầu thử kéo vạt áo chị lên.
Đúng là Phương Vân Lục muốn được thoải mái nhưng cô không muốn mang thai. Nếu cô đoán không nhầm thì Hàng Quảng Nghệ vốn không thể nào có áo mưa. Tuy xuất tinh không dùng bαo ©αo sυ sẽ rất sung sướиɠ nhưng uống thuốc tránh thai thật sự rất khó chịu.
Cho nên cô chỉ có thể trấn an con trâu rừng nhỏ này.
"... Tiểu Nghệ, Tiểu Nghệ..." Cô nhỏ giọng thở gấp, cúi đầu nhìn cậu bé đang vùi vào ngực cô hít sâu: "Chị sẽ giúp em thoải mái có được không? Chi cam đoan sẽ không nói ra, nhưng, ... Nhưng em không thể cưỡиɠ ɧϊếp chị mình được..."
… Ít nhất cũng chờ lần sau, cô mua bαo ©αo sυ rồi hãy nói.
Chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu tóc mềm như nhung kia dừng động tác lại, nhưng vẫn vùi vào ngực cô dù không có động tác xâm phạm thêm bước nữa.
Hai từ "Cưỡиɠ ɧϊếp" này thực sự đã đâm trúng chỗ đau của Hàng Quảng Nghệ, cậu suýt chút nữa bị mất phương hướng, cuối cùng chút lý trí còn sót lại cũng được thu hồi lại, nhưng đồng thời cậu lại nhạy cảm nắm bắt được Phương Vân Lục đã thỏa hiệp với cậu.
Tuy cậu không hiểu tại sao cô lại ngoan ngoãn đến mức độ này, nhưng cô nói cô bằng lòng giúp cậu thoải mái.
"Thật sao?" Hàng Quảng Nghệ ngẩng đầu nhìn khuôn mặt của Phương Vân Lục, nghi ngờ hỏi.
"Thật, nhưng em buông tay chị ra đi đã."
Hàng Quảng Nghệ có chút do dự, nhưng thấy vừa rồi mình áp chế cô một cách tuyệt đối, cho dù không cầm tay cô cũng không chạy thoát được, hơn nữa vừa rồi cô cũng không hề kêu, nói không chừng... Nói không chừng cũng là người dễ bắt nạt?
Cậu chậm rãi buông tay đang giữ chặt Phương Vân Lục ra, hơi nâng người lên, đưa dươиɠ ѵậŧ đến gần sát bụng cô, chỗ vừa rồi bị cậu lật vạt áo ngủ lên lộ ra một mảng da thịt trần trụi nhỏ. Một bàn tay Phương Vân Lục bị Hàng Quảng Nghệ nhấc lên, chậm rãi cầm lấy bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© của cậu.
Khoảnh khắc vừa tiếp xúc, Hàng Quảng Nghệ đã không kiểm soát được rên khẽ một tiếng, hơi ngẩng cổ, đuôi mắt đỏ bừng.
Một tay Phương Vân Lục không nắm hết được, nhưng vẫn từ chỗ trứng tròn nhẹ nhàng vuốt ve lên, lột bỏ lớp da màu sắc non nớt ngoài cùng, dựa vào kinh nghiệm nhiều năm đọc truyện sắc, chưa đầy hai lần Hàng Quảng Nghệ đã bắt đầu nức nở run lên, thân thể cũng run rẩy theo, căn bản không thể khống chế nổi tiếng rêи ɾỉ.
"... A, mạnh, mạnh hơn chút..."
Cậu bé khép hờ mắt, đã thoải mái đến độ rơm rớm nước mắt, càng về sau, thậm chí còn phải dùng hai tay đặt bên cạnh Phương Vân Lục mới có thể cố gắng giữ thăng bằng để cơ thể mềm nhũn không ngã xuống vì tê dại.
Tay chị, tay phụ nữ...
Trong đầu Hàng Quảng Nghệ hỗn loạn nghĩ, dươиɠ ѵậŧ đã căng cứng lên, mơ hồ có dấu hiệu xuất tinh…
Dưới lớp áo len rộng thùng thình của thân trên, vì eo của Hàng Quảng Nghệ cử động mà bất giác lộ ra cơ bụng săn chắc tuyệt đẹp bên dưới, xuống chút nữa là lông mao nhuộm đầy da^ʍ tinh và côn ŧᏂịŧ xinh đẹp thon dài, đang được một bàn tay mềm mại trắng tuyết di chuyển lên xuống…
Một giây trước, trong mắt trong đầu Hàng Quảng Nghệ đều ngập tràn hình ảnh ấn tượng này, một giây sau cậu đã không chịu nổi ngồi phịch xuống vùi đầu vào cổ Phương Vân Lục, điên cuồng hôn cổ chị, Hàng Quảng Nghệ run rẩy đạt đến cao trào.
Mới mười bảy tuổi, cao 1m86, vừa khóc vừa bắn ‘phụt’ dưới một tay cô.
Quả thực là bên trên cũng khóc, phía dưới cũng khóc.
Cậu nhìn cô, đôi mắt ướt sũng, trước đây sắc bén mang theo sự xa cách, giờ đây đã đυ.c ngầu bởi du͙© vọиɠ.
Ngực cậu kịch liệt phập phồng, ngửa mặt cầu xin một nụ hôn, nước bọt từ khóe miệng chảy ra một chút, mở miệng lên tiếng: "... Chị... Chị..."