Cả ngày hôm nay Phương Vân Lục không nhìn thấy Hàng Quảng Nghệ.
Lúc ăn sáng, Hàng Câu Thịnh nói mới sáng sớm Tiểu Nghệ đã lái xe đi ra ngoài, có lẽ là gấp gáp đón giao thừa cùng với bạn bè.
Phương Vân Lục ở nhà đã dán câu đối lên hai bên cửa sổ một cách ngay ngắn, lại còn giúp Hà Liên và Hàng Câu Thịnh làm hoành thánh.
Đây là năm mới đầu tiên hai mẹ con họ ở nhà họ Hàng.
Nhưng đến khi ăn xong bữa tối, Hàng Quảng Nghệ mới thong thả về, sắc mặt Hàng Câu Thịnh trông rất khó coi, mắng con trai vài câu: “Bình thường thì không nói làm gì, đến tất niên cũng ở bên ngoài chơi đùa, cái nhà này không chứa nổi con nữa rồi..."
Hà Liên ở bên cạnh khuyên can: "Qua năm mới, đừng nói con cái như vậy..." Rồi quay sang, dặn Phương Vân Lục hâm nóng bát hoành thánh rồi bưng đến phòng Hàng Quảng Nghệ.
Phương Vân Lục làm theo.
Chỉ là sau tiếng gõ cửa, Hàng Quảng Nghệ mở cửa thấy là cô thì bỗng sửng sốt.
Cậu vừa mới tắm xong, đang khoác áo ngủ bằng bông thật dày, ngực hơi lộ ra, vẫn còn đọng lại vài giọt nước, mái tóc đen ướt sũng, nổi bật cậu lên như đóa hoa sen giữa hồ nước, trong trắng lộ hồng. Chẳng qua thân hình to cao một mét tám nên trông cậu không có vẻ non nớt như vậy.
"... Sao cô lại đến đây?" Cậu không tránh đường cô đi vào, nhẹ cau mày, cũng không gọi chị.
Vẫn là lúc uống rượu đáng yêu hơn. Phương Vân Lục nghĩ, bưng bát hoành thánh trong tay đưa về phía trước: "Mẹ chị và chú Hàng bảo chị đem qua đây. Hôm nay là giao thừa, em ăn một chút đi."
Hàng Quảng Nghệ không đưa tay nhận.
Thực ra cậu cũng đói bụng, nhưng cậu vừa nhìn thấy Phương Vân Lục đã nhớ đến chuyện hoang đường sáng sớm và tối hôm qua. Cậu cảm thấy không chịu nổi, chỉ mong cô nhanh chóng rời khỏi, nếu không cậu thật sự không biết nên làm thế nào mới tốt.
"Cô, cô mang đi đi! Tôi không ăn đâu!" Nói xong, Hàng Quảng Nghệ lại hơi đỏ mặt.
Phương Vân Lục đã nhìn ra, cậu đang trốn tránh cô. Trong lòng cô có chút buồn cười, thực ra mình không quá coi trọng, nhưng thấy cậu để ý như vậy nên không nhịn được muốn trêu chọc cậu.
"Không ăn thật sao? Tối qua em uống rượu, sáng sớm không ăn gì đã đi ra ngoài, bây giờ chắc bụng cũng toàn là rượu rồi phải không? Nếu không ăn gì sẽ đau dạ dày đấy."
Hàng Quảng Nghệ nhất thời biến sắc: "Cô... ?"
Cho hình như có gì đó đã bắt đầu mất kiểm soát rồi.
Phương Vân Lục nhìn dáng vẻ sợ hãi của cậu, trong lòng cảm thấy sảng khoái, không trêu cậu nữa, cầm bát đũa nhét vào tay cậu: "Được rồi, chị không để ý đâu. Chúng ta là chị em, em nghĩ đi đâu vậy chứ." Khóe miệng cô mỉm cười nhạt, vô cùng dịu dàng.
Nói xong Phương Vân Lục không chờ Hàng Quảng Nghệ đáp lại, xoay người bỏ đi. Gần đây cô tìm tòi trên máy tính bảng và mới vừa đăng ký một khóa học vẽ, lúc này cũng sắp đến giờ bắt đầu học rồi.
Hàng Quảng Nghệ đứng tại chỗ như pho tượng, vẫn chưa lấy lại được tinh thần.
Phương Vân Lục vẫn vui vẻ, còn Hàng Quảng Nghệ lại mất hồn vì hai câu nói không rõ kia của cô.
Hình như cô biết rõ mọi việc nhưng không vạch trần cậu, cũng không lấy đó làm cán chuôi để uy hϊếp cậu. Rốt cuộc cô muốn làm gì? Hàng Quảng Nghệ chơi game cũng không tập trung vào được, ôm chăn lăn qua lộn lại suy nghĩ.
Trong thành phố nhỏ có phong tục, vào đêm giao thừa phải thức trắng, không thể ngủ. Khi bước qua năm mới sẽ may mắn cả năm. Phương Vân Lục tinh thần sảng khoái, cũng không buồn ngủ. Bên ngoài liên tục phát ra tiếng pháo hoa, cô đã vẽ được hai bức tranh, sau đó chăm chú xem tiết mục cuối năm.
Sau nửa đêm trong nhà gần như không có động tĩnh gì, xem ra Hàng Câu Thịnh và Hà Liên đã không thức nổi nên đi nghỉ ngơi trước rồi. Phương Vân Lục hơi khát nước, nghĩ đến trước đó đã đi dạo siêu thị cùng với Hà Liên mua sắm tết nhân tiện có mua sữa chua.
Cô đi xuống lầu lấy, lúc ra khỏi cửa nghe thấy ban công có tiếng động, gọi một tiếng không ai đáp lại nên cô đi xuống lầu.
Lúc lên lầu, nghĩ đến vẫn còn thấy sợ, không phải trong nhà có trộm đấy chứ? Cô đi ra ban công xem, đó là ban công lớn nhà họ Hàng chuyên dùng để phơi quần áo của cả nhà, vì ở lầu hai không sợ người ngoài nhìn thấy, ánh sáng lại rất tốt. Cô đi qua hai vòng bỗng phát hiện điều không thích hợp: Nội y của cô đã biến mất. Cô vừa thay ra và giặt sạch trước khi đi ngủ, là của một nhãn hiệu lớn mà cô vừa mua hai ngày trước.
Trộm gì không trộm lại đi trộm đồ của phụ nữ?
Phương Vân Lục nheo mắt, hái hoa tặc chăng?
Cô không hề do dự, xoay người đi đến trước phòng Hàng Quảng Nghệ.
Cả nhà họ Hàng chỉ có hai người đàn ông. Hàng Câu Thịnh già rồi, hiện tại đang nằm bên cạnh Hà Liên, ngoại trừ thằng nhóc cục súc không rõ tâm tư được xem là tràn đầy sức sống tuổi trẻ kia thì Phương Vân Lục không nghĩ ra được kẻ đáng nghi thứ hai nào.
Phương Vân Lục không gõ cửa phòng Hàng Quảng Nghệ ngay lập tức, chỉ đứng trước cửa, có chút do dự.
Cậu có thể sẽ tức giận nhảy dựng lên vì lòng tự trọng bị tổn thương. Phương Vân Lục cúi đầu "chậc" một tiếng, vẫn cảm thấy về tình về lý không nên khuyến khích thói quen trộm nội y phụ nữ của cậu. Cô nghiêng người dựa sát lên cửa, rất yên tĩnh, không nghe thấy có bất cứ động tĩnh gì.
Hiệu quả cách âm trong biệt thự nhà họ Hàng cũng không tệ, cho dù bên trong thực sự có tiếng động gì thì bên ngoài cũng không nghe thấy.
Phương Vân Lục đoán không sai, Hàng Quảng Nghệ chính là tên cục súc trộm nội y của chị gái.
Lúc này cậu đang cầm lấy bra của cô quấn lấy bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© mình, nhẹ nhàng thở hổn hển.
Thực ra cũng không thể trách cậu.
Ban đầu cậu đã định cho qua chuyện trước đó mạo phạm Phương Vân Lục, định nói xin lỗi với người ta. Một thanh niên cơ thể khỏe mạnh có phản ứng sinh lý với người khác giới là chuyện hết sức bình thường. Cậu cũng đã tra trên baidu, trên đó nói rằng, có vài cậu bé ở thời kỳ trưởng thành còn có phản ứng với cả chị em gái ruột của mình là chuyện rất bình thường, chỉ cần không để du͙© vọиɠ của mình làm tổn thương người khác thì có thể hiểu được.
Kết quả cậu mới vừa suy nghĩ kỹ càng thì đám bạn xấu xa kia đã gửi qua cho cậu một video clip.
Là một người bạn chơi rất thân với cậu từ nhỏ đã làʍ t̠ìиɦ với một cô gái đến mức bắn ra nước, vô cùng phấn khích nên đã quay lại thành video của mình khoe khoang với mọi người xung quanh.
Hàng Quảng Nghệ bỗng tiện tay nhấn mở ra.
Vừa mở ra, cậu lập tức như bị châm ngòi, ‘bốp’ một tiếng ném di động sang một bên, không dám xem nữa.
Màn hình úp xuống cậu không nhìn thấy được hình ảnh nhưng tiếng động vẫn còn đó. Cô bé kia rên lên rất dữ dội, không biết là sướиɠ thật hay sướиɠ giả, chỉ là quá quyến rũ quá uốn éo, ngược lại không khiến tâm trí đàn ông ham muốn rộn rạo, mà chỉ giống như đang xem phim người lớn. Hàng Quảng Nghệ nhặt điện thoại lên, bấm tạm dừng, sau khi quay lại, giao diện video trong nhóm đã bình thường hơn rất nhiều, chỉ lộ ra mặt và cổ cô gái. Trong lòng cậu thầm đánh giá, trang điểm quá đậm, thực ra không cần thiết, như vậy thì làm sao mà hôn được? Sạch sẽ trắng nõn như gốm sứ mới đúng là cực phẩm. Không cần trang điểm diêm dúa loè loẹt như vậy, chỉ cần nhẹ nhàng là được rồi. Rên cũng làm quá lên, thực ra tự nhiên một chút, muốn từ chối nhưng vẫn cứ nghênh đón, dịu dàng một chút mới càng cao trào...
Như bị sét đánh, mí mắt Hàng Quảng Nghệ run lên, bỗng phản ứng kịp mình đang suy nghĩ gì.
Cậu đang đánh giá dựa theo Phương Vân Lục, bởi vì cậu rõ hơn bất cứ ai, cậu có ham muốn với cô gái như Phương Vân Lục.
Rõ ràng ngày hôm trước, cậu vẫn chỉ xem cô như một kẻ xâm lược đáng xấu hổ, hoặc là một nhân vật như cây cảnh trong nhà không đáng nhìn nhiều, nhưng hôm nay, chỉ nghĩ đến bờ vai trắng nõn mượt mà của cô, dưới háng cậu đã bắt đầu cứng lên rồi.
Cậu sờ soạng hai lần không cảm thấy có gì thú vị. Trước đây cậu cũng làm như thế, lực mạnh hơn một chút, cầm qυყ đầυ kí©ɧ ŧɧí©ɧ niệu đạo, khoảng chừng mười phút là có thể bắn ra. Nhưng cảm giác sảng khoái này thực sự kém xa so với cảm giác ngày từ phòng Phương Vân Lục trốn về.
Trong lòng Hàng Quảng Nghệ có chút buồn bực, lửa tà thiêu đốt qua đỉnh đầu.
Không được, không được...
Cậu thở hổn hển kéo quần lên, vật kia bị ép chặt vào bụng cậu.
Nếu không sảng khoái thì không làm nữa. Hàng Quảng Nghệ cầm điếu thuốc bạc hà trên tủ đầu giường, định đi ra ban công hóng gió để bình tĩnh lại, kết quả vừa ra đã thấy thuốc bị tắt rồi.
Cậu nản lòng, thỏa hiệp với du͙© vọиɠ, như bị tai họa bám vào người, thần không biết quỷ không hay lấy cả bộ nội y Phương Vân Lục trên giá treo xuống.
Áo ngực và qυầи ɭóŧ nửa khô nửa ướt đầy hương vị phụ nữ. Hương vị này Hàng Quảng Nghệ đã quá quen thuộc, cho nên trong khoảnh khắc cậu tiếp xúc với đồ lót, trong đầu đều là hình ảnh người chị kế kia.
Trên thực tế, Phương Vân Lục không có dụ dỗ gì vượt quá giới hạn, hình như cũng không để lộ da thịt nhiều. Sao thằng nhóc con này lại cứ nghĩ đến chứ?
Một độ tuổi non nớt chưa từng có kinh nghiệm, huyết khí sôi trào, tϊиɧ ŧяùиɠ lên não. Bình thường thì không nói làm gì, nữ sinh trong trường đều mặc đồng phục rộng thùng thình che hết cả người, cậu làm gì có phúc được thấy? Hơn nữa, tính tình kiêu ngạo không muốn ngủ cùng với mấy cô gái trong quán bar, trong nhà ngoại trừ người giúp việc ba bốn mươi tuổi làm theo giờ thì không còn người phụ nữ nào khác, cậu lại từng nằm bên cạnh Phương Vân Lục suốt một đêm, lúc này cậu có thể không nghĩ đến được sao?
Không nghĩ đến mới là lạ.
Hàng Quảng Nghệ như kẻ trộm bỏ chạy thật nhanh về phòng mình.
Cảnh tượng này sao lại quen thuộc đến thế.
Cậu tựa vào đầu giường, ban đầu chỉ dùng áo ngực có vẻ ít kí©ɧ ŧɧí©ɧ hơn. Một cánh tay chống cả người lên, hai chân dang rộng ra, tay phải cũng chầm chậm cọ xát côn ŧᏂịŧ.
Kɧoáı ©ảʍ quen thuộc từ từ dâng lên, Hàng Quảng Nghệ thoải mái nheo mắt lại, động tác nhanh hơn chút. Đầu óc cậu hỗn độn, làm được một nửa lại điên rồ đắp qυầи ɭóŧ của Phương Vân Lục lên trên mặt.
Nhắc đến cũng thật kỳ lạ, mùi thơm kia từ khoang mũi cậu xông vào thần kinh khứu giác, cậu cảm nhận được độ dài và kɧoáı ©ảʍ của vật trong tay mình tăng lên gấp đôi.
Cậu vẫn chưa biết đây gọi là tâm lý kɧoáı ©ảʍ, chỉ cảm thấy thoải mái gần chết nên cũng không quan tâm ba bảy hai mốt gì, thở gấp gáp, mơ hồ bắt đầu gọi tên Phương Vân Lục: "... A... A... Chị..."
Cậu nhớ đến lúc cô bưng bát hoành thánh đến cho cậu, mặc áo ngủ bằng vải bông mềm mại, hương thơm nhẹ nhàng dễ chịu trên người truyền đến, cậu bỗng có suy nghĩ.
Rất muốn, rất muốn để cô sờ cậu, như vậy chắc chắn sẽ càng dễ chịu hơn? Hàng Quảng Nghệ say mê suy nghĩ, đã rơi vào cao trào của cơn kɧoáı ©ảʍ…
Đúng lúc này, cửa bị vặn nhẹ một cái, lặng lẽ mở ra…
"A…!" Cả người Hàng Quảng Nghệ mạnh mẽ run lên, hoảng hốt và kɧoáı ©ảʍ đồng thời trào dâng, kí©ɧ ŧɧí©ɧ cậu bỗng chốc bắn ra ngoài.
Tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn phát ra âm thanh nho nhỏ, ngắn mà dồn dập xẹt qua đường cong trong không trung, "lạch tạch" hai lần rồi nhẹ nhàng rơi trên nội y Phương Vân Lục.
Đưa mắt nhìn nhau với chủ nhân nội y, còn cả phần dưới cơ thể trần trụi và bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© vẫn còn cương cứng của Hàng Quảng Nghệ.
Hô hấp cậu bị kìm hãm, đầu óc cũng trống rỗng, thậm chí còn quên cả việc tìm thứ gì đó để che dươиɠ ѵậŧ của mình lại.
Phương Vân Lục cũng chết đứng ngay tại chỗ y như vậy.
Cô lập tức có chút hối hận, biết trước như vậy dù có tức giận cô cũng gõ cửa rồi mới vào, nhưng yết hầu lại bất giác nuốt một cái, kinh ngạc về thứ kia của cậu.
… Thật sự quá khủng, căng lên hẳn một vòng so với lúc còn ngủ đông trong quần.
Không khí đang hết sức xấu hổ, Phương Vân Lục bỗng lấy lại tinh thần, muốn xoay người bỏ trốn: Tình huống này thật sự không thể tiếp tục ở lại được, cứ xem như là một giấc mơ đi, ba mươi sáu kế chuồn là thượng sách.
Nhưng Hàng Quảng Nghệ lại bị hành động vội vàng chạy trốn của cô dọa sợ: Nếu cô nói lại chuyện cậu đã làm với ba, chưa kể đến việc cậu sẽ bị mất mặt hoặc là sẽ chịu hình phạt cắt bỏ tiền tiêu vặt, chắc chắn sẽ bị một trận đòn ác liệt. Cậu bỗng nóng nảy, không chút suy nghĩ, lập tức nhảy xuống khỏi giường, bước nhanh đến phía sau Phương Vân Lục, ôm chặt lấy cô.
Dưới tình thế cấp bách nên cậu không động não, dù gì cũng đã ngăn người lại được rồi. Chỉ nghĩ rằng cái ôm này không sao cả mà quên rằng cậu vẫn đang tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ. Dươиɠ ѵậŧ ngóc cao kia chọc vào thân thể Phương Vân Lục, ngăn cách một lớp quần ngủ không dày không mỏng, cộm lên giữa hai người.
Lần này, hô hấp hai người bỗng chốc đều dồn dập lên.