Mùng một năm mới, khi Phương Vân Lục tỉnh lại, bên ngoài đã bắt đầu có tuyết nhỏ bắt đầu bay lả tả.
Bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa “Cốc cốc”, là Hà Liên: "Tiểu Vân, dậy chưa? Đến giờ ăn sáng rồi."
Phương Vân Lục lên tiếng, điều chỉnh nhiệt độ của điều hòa trong phòng ngủ, lại nằm ở trong ổ chăn trong chốc lát, mới chậm chạp đứng lên.
Không nghĩ tới Hàng Quảng Nghệ đã dậy.
Không còn dáng vẻ du͙© vọиɠ dâng trào như tối ngày hôm qua nữa, mà dáng vẻ vô cùng nghiêm túc, đang cầm thìa ăn canh. Thấy cô đi đến, ánh mắt né tránh, dái tai đỏ thẫm.
Hàng Câu Thịnh là người đứng đầu gia đình, sớm sắp xếp hành trình ngày hôm nay ngay tại trên bàn cơm: Đi tới khu thắng cảnh của thành phố nhỏ bên cạnh chơi một ngày, thuận tiện cả nhà cùng quay quần bên nhau một bữa. Hàng Quảng Nghệ lần này không phản bác, nếu như là thường ngày, cậu đã sớm mang vẻ mặt không kiên nhẫn nói muốn đi tìm bạn mình, nhưng lúc này lại ngoan ngoãn đến kì lạ.
Ăn cơm xong, Hà Liên chuẩn bị trang điểm chọn quần áo, Hàng Câu Thịnh đi tới thư phòng xử lý công việc, tiện đợi vợ mình và hai đứa nhỏ. Phương Vân Lục thì đã quen mộc mạc giản dị, lên lầu tô đại son môi rồi mặc một bộ quần áo đi xuống, Hàng Quảng Nghệ đã sớm ngồi ở trên ghế sô pha hạng thượng đẳng.
Lầu một chỉ còn lại hai người bọn họ.
Phương Vân Lục ngồi vào bên cạnh Hàng Quảng Nghệ, cậu đang cúi đầu, ngón tay đang đùa nghịch di động, khóe mắt liếc qua cô nhưng lại không hé răng.
Sự thân mật tối hôm qua vẫn như rõ ràng ở trước mắt, nhưng sau khi thoát khỏi tìиɧ ɖu͙©, không khí giữa hai người bỗng trở nên quái dị.
Hàng Quảng Nghệ đang xem livestream, gương mặt rạng rỡ của nam streamer bỗng nhiên nổi hứng nói chuyện người lớn, lời trêu chọc ám chỉ thông qua tai nghe bên phải của cậu truyền vào đại não, làm cơ thể nổi phản ứng.
Hàng Quảng Nghệ cảm thấy mình giống như một tên nghiện tìиɧ ɖu͙©, cơ thể và dươиɠ ѵậŧ đều vô cùng mẫn cảm, thần kinh nhạy cảm không chịu được chút kí©ɧ ŧɧí©ɧ bên ngoài nào. Phàm là có mấy chữ hơi chút gợϊ ɖụ© như vậy, thứ không chịu thua kém kia lại bắt đầu có dấu hiệu cứng lên.
Streamer lại bắt đầu kể chuyện cười người lớn, ánh mắt Hàng Quảng Nghệ đăm đăm, suy nghĩ bắt đầu mê loạn.
Cậu không kìm được bắt đầu ảo tưởng, nếu hiện tại cậu bắt lấy tay cô, sờ sờ tay cô, rồi sờ sờ ngực sữa của cô, cô sẽ phản kháng hay là vẫn lựa chọn nhẫn nại như ngày hôm qua?
Hàng Quảng Nghệ có chút hối hận, mình ngày hôm qua sao lại bị dỗ dễ như thế, chỉ cần dùng tay làm một lần là đã thỏa mãn? Kỳ thật cậu đáng lẽ nên thừa cơ đòi hỏi thêm chút mới đúng, hiện tại cũng không phải là lúc thích hợp để làm chuyện không đứng đắn.
Phương Vân Lục rất nhanh đã phát hiện Hàng Quảng Nghệ có gì không quá thích hợp.
Ánh mắt cậu mơ hồ, hơi thở không ổn định. Cậu con trai ngồi ghế, hai chân mở ra theo tiêu chuẩn, nhưng trước quần đã phồng lên, làm trước quần dựng lên thành một túp lều nhỏ.
Phương Vân Lục híp mắt.
Thật đúng là cậu con trai mới lớn ngập tràn hormone tìиɧ ɖu͙©, mới hưởng được ngọt ngào một lần, liền hận không thể một ngày phải được phát tiết bắn ra mấy lần.
Hàng Quảng Nghệ bị chính ảo tưởng của mình làm cho sắp mất đi lý trí, bỗng nhiên có một bàn tay xuất hiện trước mặt, lập tức bao trùm lên căn lều nhỏ trước quần cậu.
Hô hấp của cậu thoáng chốc dồn dập, liếʍ liếʍ môi, không dám động đậy.
". . . . . . Chị?" Hàng Quảng Nghệ nuốt nước miếng, bỗng nhiên phát hiện trên mặt của Phương Vân Lục cũng mang theo màu ửng hồng nhợt nhạt. Cậu thầm đoán: liệu có phải chị cũng động tình, cho nên mới mới... mới dây dưa cùng với cậu?
Hàng Quảng Nghệ vì quần của Hàng Quảng Nghệ xuống, lấy gậy thịt của cậu ta ra nắm ở trong tay.
Hàng Quảng Nghệ cắn chặt răng, hai tay gắt gao cầm lấy sô pha bằng da, lúc này mới ngăn được tiếng ngâm qua kẽ răng.
Nhưng Phương Vân Lục lại càng ác liệt muốn đùa với cậu.
Cô dùng móng tay nhẹ nhàng cọ qua qυყ đầυ mẫn cảm của Hàng Quảng Nghệ, nhóc con lập tức nóng nảy, hàm chứa tiếng nức nở nghẹn ngào, sóng nước trong mắt bắt đầu dồn dập. Lại sờ soạng vài cái, Hàng Quảng Nghệ cũng đưa tay lên cơ thể của Phương Vân Lục, theo lưng quần sờ vào, cách một tầng vải dệt xoa xoa âʍ ɦộ của người con gái.
Hàng Quảng Nghệ vừa lòng nhìn thấy người chị gái tốt của mình cũng đã mất bình tĩnh, cúi đầu cắn môi.
Nhìn từ đằng sau sô pha, hai chị em ngồi rất bình thường, hai người, một thì mặt hướng về phía trước còn một thì mặt hướng xuống dưới, nhưng nếu nhìn từ phía chính diện, hai người lại đang đùa giỡn hạ thể cho đối phương, hai cánh tay giao nhau, sắc mặt đều da^ʍ mĩ vô cùng.
Hàng Quảng Nghệ chịu không nổi người chị Phương Vân Lục dịu dàng không màng danh lợi bỗng nhiên biến thành dáng vẻ dâʍ đãиɠ thế này, quả thực liếc mắt nhìn một cái tìиɧ ɖu͙© tăng vọt, hận không thể lập tức lột bỏ quần áo trên người đối phương, làm cô đến chết.
Cuối cùng cậu vẫn không thể chịu nổi, đến khi tay của Phương Vân Lục chạm đến tinh hoàn của cậu, cậu liền vọt lên đè lên người cô.
Cô nhẹ nhàng mà thở hổn hển hai tiếng, mắt Hàng Quảng Nghệ đỏ lên, đưa lưỡi liếʍ lấy cần cổ của cô, từ dưới lên trên, để lại vết tích ẩm ướt gợϊ ɖụ©, mục tiêu của cậu là môi của chị.
Đôi môi kia thật sự là cực kỳ giống với miệng dưới của cô.
Hàng Quảng Nghệ nắm lấy cằm của Phương Vân Lục, ngậm lấy môi cô không theo kỹ thuật nào cả, chỉ gặm cắn bằng bản năng, còn muốn cầm lấy tay của Phương Vân Lục đi vuốt ve gậy thịt của cậu.
Cậu đã hoàn toàn từ bị động chuyển thành chủ động cuồng nhiệt, cho dù không có kinh nghiệm cũng muốn sờ soạng lung tung.
Trong phòng khách yên tĩnh không có một bóng người, trong lúc nhất thời bầu không khí trở nên mập mờ, chỉ nghe thấy tiếng nước bọt trao đổi và tiếng nước do dâʍ ɖị©ɧ tiết ra.
Đến cuối cùng, mắt thấy thời gian trôi qua đã lâu, Hà Liên và Hàng Câu Thịnh có thể đi từ trong phòng ra bất cứ lúc nào, mà Hàng Quảng Nghệ còn rêи ɾỉ mãi chậm chạp không bắn, Phương Vân Lục chỉ có thể ôm lấy cổ người thiếu niên, dịu dàng dỗ dành:". . . . . . Tiểu Nghệ, đi vào nhà vệ sinh nhé. . . . . ."
Ở phương diện giao hoan an ủi này, Hàng Quảng Nghệ tuy rằng háo sắc, nhưng đa số là ngoan ngoãn nghe lời, Phương Vân Lục nói muốn đi nhà vệ sinh, cậu liền buông đối phương ra, ôm ngang người lên, đi vào nhà vệ sinh ở lầu một tiếp tục làm.
Nhà vệ sinh ẩm ướt, gian ngoài mới vừa được đổi thảm mới, Hàng Quảng Nghệ an vị trên mặt đất, hai chân mở rộng ra, tay để sau lưng tùy ý xoa nắn an ủi.
Cậu nhịn không được, tựa vào trong l*иg ngực mềm mại của Phương Vân Lục, híp mắt thở, kéo áo lông của cô ra, bên trong chính là áo len bó sát người, cậu dựa vào người cô, tức khắc cảm giác được mùi hương thơm mát và đường cong mềm mại của người con gái.
Dưới hai sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ đó, Hàng Quảng Nghệ phản ứng rất lớn, giọng cao hơn vừa nãy tới mấy đề-xi-ben, một tay chống xuống đất, một tay vuốt ve gương mặt của Phương Vân Lục rồi hôn lên.
Chỉ chốc lát sau, Hàng Quảng Nghệ thẳng lưng, cong chân bắn ra, ngoại trừ trên tay Phương Vân Lục, trên mặt sàn nhà vệ sinh, cánh cửa cách đó không xa cũng không thể tránh thoát.
Dư âm của Hàng Quảng Nghệ bắn ra rất dài, ánh mắt sợ sệt, thật lâu vẫn chưa thể phục hồi tinh thần lại, nhưng Phương Vân Lục trấn an xoa xoa lỗ tai của cậu, cậu chỉ biết sáp lại gần cơ thể cô.
Lúc Hàng Câu Thịnh và Hà Liên cùng nhau xuống lầu, thấy con gái mới vừa ngồi vào sô pha, còn kỳ lạ hỏi: ". . . . . . Tiểu Nghệ đâu? Không phải người mới nãy còn ngồi đây à? . . . . . ."
Trên mặt Phương Vân Lục lộ ý cười không mặn không nhạt, "Chờ em ấy một chút đi, em ấy vừa mới bỏ điện thoại di động rồi vào nhà vệ sinh rồi ạ. . . . . ."
... Đi vào nhà vệ sinh bắn đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙, lúc này bị cô bỏ lại để dọn dẹp tàn cục.
Hai vợ chồng Hàng Câu Thịnh cũng không nghi ngờ gì nữa, dặn dò Phương Vân Lục chờ em trai, hai người bọn họ đi ra ngoài lấy xe trước.
Buổi tối từ khu thắng cảnh về đến nhà, Phương Vân Lục mệt muốn chết, tắm rửa một cái rồi đi ngủ.
Kết quả cô vừa lau tóc từ phòng tắm đi ra, trong chăn đã xuất hiện thêm một cậu con trai.
Sắc mặt cậu con trai hồng đến kỳ cục, giống bị tìиɧ ɖu͙© hun thành, một tay đang phập phồng lên xuống trong ổ chăn, một tay cầm lấy quần áo của cô hít mạnh giống như một tên biếи ŧɦái.
Thấy cô đi ra, cậu xốc chăn lên, phơi bày cậu nhỏ có kích thước đáng kinh ngạc của mình.
". . . . . . Chị, chị có thể. . . . . . giúp em sờ một tí được không. . . . . ."
Vẻ mặt con thú nhỏ bất lực, nước mắt đảo quanh và tϊиɧ ɖϊ©h͙ do gậy thịt tiết ra hoà lẫn, giống một con chó con vẫy đuôi mừng chủ.
Phương Vân Lục bị Hàng Quảng Nghệ đè lên.
Thật đúng là khỏe như trâu, đẩy cũng đẩy không được. Từ mùng một năm mới cậu phát hiện cô cũng có chút ý với cậu, cơ hồ không có lúc nào là cậu không dùng cả sức cả thủ đoạn trút bỏ du͙© vọиɠ ở trước mặt Phương Vân Lục.
Có thể lấy tay, có thể dùng chân, có thể dùng ngực sữa. Cô sờ cho cậu thế nào, cậu cũng sẽ táo tợn sờ cho cô như thế. Ở cấp hai học giáo dục giới tính chưa tốt, Hàng Quảng Nghệ lại thăm dò học hỏi trên người của chị kế mình. Chuyện này cậu chưa từng kể với ai, cho dù là anh em tốt nhất của mình. Ngày qua ngày cùng Phương Vân Lục ở trên giường, trên sô pha, trong nhà mỗi một ngóc ngách họ đều bí mật an ủi cho nhau, khi lần đầu tiên cô dùng miệng liếʍ dươиɠ ѵậŧ cho Hàng Quảng Nghệ, cậu gọi cô rất nhiều, thậm chí còn nói tiếng thích với cô.
...Chị, em rất thích, thật thoải mái, em rất thích chị.
Nhưng cô chưa cho cậu được phép đi vào cơ thể cô, Hàng Quảng Nghệ thông minh, cũng sẽ không vượt giới hạn, không làm chuyện gì khiến cho Phương Vân Lục cảm thấy không thoải mái.
Kì nghỉ đông này có thể nói kì nghỉ điên cuồng nhất của Hàng Quảng Nghệ trong mười bảy năm qua.
Hàng Câu Thịnh và Hà Liên cũng cảm thấy kỳ quái, sao hai đứa con mình lại đột nhiên gần gũi thế, cảm tình tốt giống như hai chị em ruột, hơn nữa đứa con trai nhỏ còn rất bám lấy chị gái.
Bọn họ cũng không biết, đứa con trai của họ đã bắn rất nhiều tϊиɧ ɖϊ©h͙ ở trên bàn tay của chị kế mình.
Thật kỳ lạ, Phương Vân Lục rõ ràng cũng rất muốn Hàng Quảng Nghệ nhưng lại không tiến sâu thêm, buông tha vô số cơ hội có thể ôm cậu mà tiến sâu vào. Đại khái vẫn là vô ý thức cảm thấy rằng, giữa hai người vẫn còn rất nhiều trở ngại, làm bạn giường thì rủi ro và mạo hiểm quá lớn, cũng không thể qua được điểm mấu chốt trong lòng cô.
Nếu cứ tùy tiện giao phó thân mình ra, cô sợ ngày sau cô sẽ hối hận.
Vì thế cho đến khi kỳ nghỉ đông chấm dứt, đến khai giảng, hai người cũng không thực sự dùng súng thật lấy một lần.
Nhưng tính nghiện tìиɧ ɖu͙© của Phương Vân Lục hình như càng nghiêm trọng.
Ở trường học rốt cục cô đã nghênh đón đóa hoa đào đầu tiên của mình, các điều kiện của đối phương cũng không tồi, cũng thực sự thích cô. Nhưng mà Phương Vân Lục không thể kìm được mà lấy người theo đuổi này so sánh với con thú nhỏ trong nhà kia, một khi đã so, cô lại không có cách nào mở miệng đồng ý được.
Những chàng trai có nhan sắc như Hàng Quảng Nghệ kỳ thật hiếm thấy, càng đừng nói trừ vẻ bên ngoài ra thì những mặt khác của cậu cũng không hề tầm thường. Châu ngọc ở phía trước, Phương Vân Lục liền thấy những người khác thành sỏi.
Chỉ là ở đất khách quê người mấy tháng, ngoại trừ mấy lần gọi video nói chuyện ra, Phương Vân Lục vẫn chưa gặp mặt Hàng Quảng Nghệ.
Cũng không biết sau khi cô đi rồi, ở nhà không an ủi cho cậu thì làm sao bây giờ. Phương Vân Lục nghĩ, cơ hồ có chút cảm giác sống một ngày bằng một năm. Sau lại do thời gian xa cách dài quá, hình bóng Hàng Quảng Nghệ đã chậm rãi phai nhạt trong lòng cô, nhưng ngẫu nhiên ở trên đường thấy một người có dáng vẻ giống cậu, cô lại nhớ tới cậu.
Trung tuần tháng bảy, giữa hè. Phương Vân Lục nghỉ hè, sau khi xuống tàu cao tốc mười lăm phút, cô kéo va li, bấm chuông cửa biệt thự nhà họ Hàng. Người mở cửa chính là dì giúp việc theo giờ, thấy là cô thì vui mừng, quay đầu phấn chấn gọi to: "Phu nhân, tiên sinh, Tiểu Vân đã về rồi..."
Kích động tới đón người chỉ có hai vợ chồng Hà Liên, Hàng Quảng Nghệ không ở nhà.
Phương Vân Lục không quá vui, nhưng mà cô bận, lập tức liền ném chuyện này ra sau đầu.
Buổi tối ăn cơm, Hàng Quảng Nghệ vẫn không về nhà.
Trên bàn cơm Hàng Câu Thịnh rất hiền lành, hỏi chuyện tình yêu của Phương Vân Lục, còn muốn cho cô phí yêu đương. Hà Liên biết có người theo đuổi con gái mình, lúc trước cậu con trai kia cực kì ân cần, thậm chí còn rất nghiêm túc kể chuyện này với Hà Liên nói mình muốn tìm hiểu thêm. Bà liền cười ha hả kể chuyện này, Phương Vân Lục còn chưa kịp nói mình không còn liên lạc gì với người ta nữa, huyền quan liền truyền đến tiếng vang, ba người đều nhìn qua.
Là Hàng Quảng Nghệ. Thấy Phương Vân Lục trên bàn cơm, sắc mặt cậu ngưng lại với tốc độ mắt thường cũng có thể thấy được.
Nhưng cậu không nói câu nào, thoạt nhìn có chút lãnh đạm. Cúi đầu đổi giày, Phương Vân Lục mới phát hiện thằng nhóc này lại cao thêm rồi.
Đại khái phải cao đến mét chín, trong ngực ôm quả bóng rổ hàng xịn mới đi chơi về.
"Tiểu Nghệ đã về rồi, đúng lúc, chị con cũng nghỉ, mau tới đây. . . . . ." Hàng Câu Thịnh nghĩ rằng không phải trước đó quan hệ giữa con trai mình với con gái rất tốt đó thôi, sau khi con gái đi rồi, mỗi ngày đứa con này của ông như đã đánh mất linh hồn nhỏ bé, hiện tại người đã về, chắc chắn cậu sẽ rất vui.
Nhưng Hàng Quảng Nghệ không có. Cậu chỉ thản nhiên liếc mắt nhìn Phương Vân Lục một cái, bởi vì người cao, nên cái liếc mắt này nhiều ít có cảm giác trịch thượng. Sau đó cậu đi qua Phương Vân Lục, không thèm nói lấy một chữ.
". . . . . ." Sắc mặt Phương Vân Lục sầu khổ, không biết thằng nhóc này lại lên cơn thần kinh gì nữa.