⬅ Trước Tiếp ➡
"Đặc biệt là đôi mắt trong veo như con nai ngây thơ không hiểu sự đời kia, thật muốn móc ra làm đồ sưu tầm."
"Nhưng mà…"
Anh dừng lại, sau đó đến gần bên tai cô, khoé môi áp sát vào vành tai với giọng nói nhẹ nhàng nhưng lại làm cho người ta không rét mà run "Chuyện phá huỷ, đợi tôi chơi chán rồi hãy nói "
Sau đó, anh bật cười, tiếng cười làm người ta rợn tóc gáy.
Hai tay Trình Tư Tư bị anh còng lại, tạo thành tư thế giống như một con búp bê đồ chơi, rồi anh cầm máy ảnh mà mình đã mang theo lên.
"Tách "
Âm thanh chụp hình vang lên, anh chụp liên tục mấy bức.
Chụp xong, anh bắt đầu thưởng thức những bức ảnh do mình tạo ra, khóe môi cong lên thể hiện sự hài lòng.
Nhưng mà như vậy không đủ, anh còn muốn chụp nhiều hơn nữa, trong phòng không ngừng vang lên âm thanh của máy ảnh.
Theo tư thế thay đổi của cô, anh chụp nhiều hơn. Càng chụp nhiều, tần suất nuốt nước bọt của anh càng nhanh hơn.
Dù sao thì anh cũng là một người đàn ông bình thường, đối mặt với một mỹ nhân tuyệt sắc như vậy, không thể không có chút cảm giác nào được.
Có phản ứng không đáng sợ, có thể khống chế phản ứng mới là chuyện đáng sợ nhất
Những kẻ gấp gáp đều là thổ phỉ, những kẻ có thể khống chế du͙c vọng mới là kẻ săn mồi đỉnh cao. Vồ mồi chỉ là bản năng, có thể làm con mồi tự mình dâng đến tận cửa, đó mới là cảm giác thành tựu thực sự.
Sau khi chụp xong ảnh, anh bắt đầu tháo thứ trên cổ tay cô ra, nhưng lúc này cô đột nhiên phát ra âm thanh rên ɾỉ.
Khương Chước giật mình, chống hai tay sang hai bên người cô, thân thể cũng leo lên giường nhìn thẳng xuống cô.
Thật ra anh cũng không lo cô sẽ tỉnh lại, bởi vì anh đã sớm quyết tâm, nếu cô tỉnh lại giữa chừng, anh sẽ trực tiếp ăn sạch cô. Sự nhẫn nhịn cực hạn làm đôi mắt anh đỏ ngầu, những giọt mồ hôi nhỏ bắt đầu xuất hiện trên trán anh.
Một lúc lâu sau, Trình Tư Tư vẫn không có động tác gì khác.
Cô vẫn đang ngủ rất say.
Khương Chước thu một tay lại, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô, ngón trỏ ấn vào đôi môi đỏ thắm của cô.
Cảm giác mềm mại, mịn màng làm người ta mê mẩn.
"Trình Tư Tư, Trình Tư Tư."
Anh khẽ gọi tên cô, sau đó cúi đầu xuống hôn lên môi cô, rất nhanh đã đắm chìm trong cảm giác mềm mại ngọt ngào này.
Vào thời điểm mấu chốt, anh vẫn dựa vào ý chí kiên định của mình nhẫn nhịn được.
Sau đó anh lập tức xoay người đứng dậy.
Anh chỉnh lại chăn, để mọi thứ trở lại như cũ, như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Anh nhìn vào chiếc máy ảnh trong tay, nói một câu "Tôi sẽ thưởng thức thật tốt "
Sau đó xoay người đi ra ngoài, không quên tắt đèn trong phòng.
Cám ơn bạn Nam Phạm đã đề cử truyện nha ❤️❤️❤️
Trở về phòng, Khương Chước cất còng tay và máy ảnh, sau đó lười biếng nằm trên sofa. Anh nhắm mắt lại, trong đầu nhớ lại tất cả những hình ảnh về Trình Tư Tư vừa rồi, khoé môi bất giác lại cong lên.
Ánh đèn vàng trong phòng chiếu thẳng vào mặt anh, ánh sáng nhạt làm nụ cười trên mặt anh càng thêm mê hoặc.
Giống như một con hồ ly ngàn năm hóa thành người, là một nam yêu tinh mê hoặc lòng người
Anh không cảm thấy nhẫn nhịn là đau khổ, ngược lại còn rất thích sự kiềm chế này, càng áp lực, không hiểu sao trong lòng anh lại càng cảm thấy sung sướng.
Mở mắt ra lần nữa, sự phấn khích trong mắt anh đã tan biến, dần dần lấy lại lý trí.
Sau đó anh đứng dậy đi vào phòng tắm.
Ngày hôm saụ
Trình Tư Tư bị Khương Hân giật chăn gọi dậy.
"Sao lại ngủ như chết vậy, cậu quên sáng nay phải đi phỏng vấn rồi à?"
Trình Tư Tư ưm ư nói muốn ngủ thêm một lát, có lẽ vì cốc sữa tối qua nên cô thấy vô cùng buồn ngủ, mắt cũng không muốn mở ra.
Đương nhiên, cô cũng không biết lý do vì sao lại như vậy.
⬅ Trước Tiếp ➡