⬅ Trước Tiếp ➡
"Ừ." Anh nhẹ giọng đáp lại, sau đó đưa tay về phía cô "Đưa cốc cho anh, em đi ngủ đi."
"À, dạ vâng." Cô vội vàng đưa cốc cho anh.
Anh nhận lấy rồi nghiêng người nhường đường cho cô đi, nhìn về phía phòng khách nói "Ở cuối hành lang, phòng đó đang bật đèn."
"Cảm… cảm ơn… cảm ơn anh Khương Chước "
Cô cúi đầu, giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe rõ.
Nhưng mà Khương Chước không để ý chút nào, anh vẫn dịu dàng nói "Không sao, em cứ đi đi."
Nhưng mà Trình Tư Tư lại đứng bất động, cô hơi do dự, dường như có chuyện chưa nói hết, cô hơi ngẩng đầu lên, phát hiện Khương Chước vẫn đang kiên nhẫn chờ cô tiếp tục nói, mặt cô nhanh chóng đỏ ửng "Cái đó… anh Khương Tự ….. anh ấy…"
Không phải nói Khương Tự sắp về rồi sao?
Sao lâu như vậy rồi mà vẫn chưa về nữa?
Cô chưa nói xong, Khương Chước đã hiểu ý cô, anh ân cần trả lời "Lúc vừa về phòng thay quần áo anh đã thấy tin nhắn nó gửi, nói tối nay không về nhà."
Nghe vậy, Trình Tư Tư cảm thấy hơi thất vọng.
Nhưng lại không muốn để tâm trạng của mình ảnh hưởng đến Khương Chước, đành phải kìm nén cảm xúc, nói cảm ơn anh rồi đi về phía phòng cho khách.
Đi được vài bước, như nhớ ra cái gì cô dừng lại quay đầu nói "Anh Khương Chước, áo ngủ… áo ngủ ngày mai em sẽ giặt rồi trả anh."
Khương Chước không trả lời, chỉ mỉm cười nhẹ nhàng gật đầu với cô, để cô yên tâm rời đi, không cần lo lắng về chuyện này.
Cho đến khi không thấy bóng dáng cô nữa, ánh mắt Khương Chước mới lộ ra vẻ sắc bén.
Nhất là khi là nhớ lại vẻ mặt trông đợi lúc nãy của Trình Tư Tư khi hỏi về anh Khương Tự, sự lạnh lẽo sắc bén trong mắt của anh càng chói mắt hơn.
Đêm khuya, âm thanh phát ra từ phòng Khương Hân cũng đã được tắt đi.
Cuối hành lang trước cửa phòng cho khách, một bóng dáng cao lớn đứng đó, dưới ánh trăng sáng nhìn rất quỷ dị.
Bóng dáng đó chính là Khương Chước.
Anh cầm một chiếc còng tay lóe sáng ánh bạc và một chiếc máy ảnh chụp ảnh chuyên nghiệp, thứ làm người ta nổi da gà chính là nụ cười lạnh lẽo ở khoé miệng anh.
Khương Chước vặn tay nắm cửa bước vào.
Trong phòng tối đen, anh vừa vào cửa đã bật đèn mà không có chút kiêng kỵ nào.
Bởi vì anh biết, nhất định Trình Tư Tư sẽ không tỉnh
Sau khi khóa trái cửa, anh từ từ tiến về phía chiếc giường cô nằm.
Anh nhìn chằm chằm vào mặt Trình Tư Tư, ánh mắt hưng phấn giống như một con dã thú đi săn, cảm giác như ngay giây tiếp theo sẽ xé nát con mồi vừa bắt được, sau đó nuốt chửng vào bụng.
Điều hòa trong phòng được bật ở 26 độ, rất thích hợp để ngủ.
Trình Tư Tư ngủ rất ngon, mặt mộc của cô mềm mại hồng hào, môi không cần tô son vẫn đỏ tự nhiên, dường như nó còn tự mình tỏa ra hương thơm mê người, quyến rũ người ta nếm thử.
Khương Chước đứng trước giường nhìn con mồi mà mình nhắm tới đang ngủ ngon lành, rồi anh từ từ cúi người xuống.
Chiếc còng tay lạnh lẽo trong tay anh từ từ lướt qua gương mặt cô, cảm giác lạnh lẽo kích thích làm hàng mi cô khẽ động, nhưng dù thế nào cũng không thể mở mắt được.
Từ gương mặt, đến khóe môi, sau đó đến cằm, rồi xuống cổ.
Sau đó anh bỗng nhiên dùng sức tung cả tấm chăn lên, cơ thể xinh đẹp của cô hoàn toàn lộ ra trước mắt anh, cô vẫn mặc bộ đồ ngủ nửa trong suốt trêu chọc làm máu trong người anh sôi trào.
Anh thở hổn hển, sau đó nhẹ nhàng cúi đầu xuống ngửi ngửi.
Hương thơm tự nhiên của thiếu nữ thơm hơn bất kỳ loại nước hoa nào ở trên đời này.
"Trình Tư Tư."
Anh khẽ gọi tên cô, ngữ khí có phần mê mẩn.
"Đã rất lâu rồi không có thứ gì có thể khơi dậy du͙c vọng chiếm hữu và phá hư mạnh mẽ như vậy trong tôi."
Khi nói đến hai chữ “phá hư” kia, giọng của anh bỗng trầm xuống.
⬅ Trước Tiếp ➡