⬅ Trước Tiếp ➡
Trình Tư Tư thu hồi tầm mắt rồi lắc đầu, thực sự cô không thể liên hệ được Khương Chước trước mắt này với Khương Chước trong giấc mơ đêm qua được.
"Xong rồi à?"
"Vâng ạ "
Khương Chước nhìn sang rồi đóng máy tính, sau đó đứng dậy đi về phía cô định nhận lấy hộp thức ăn trên tay cô.
"Để anh." Anh nói.
"Không sao đâu ạ, em tự cầm được "
Nhưng Khương Chước vẫn trực tiếp lấy hộp thức ăn từ tay cô, rồi đi thẳng ra ngoài.
Trình Tư Tư bất đắc dĩ thở dài, sau đó nhanh chóng bước theo.
Khi đến nơi, xe dừng ở cửa hông của bệnh viện, Trình Tư Tư xuống xe trước, còn Khương Chước đi tìm chỗ đỗ xe.
Cô không tiện tự ý rời đi nên đứng bên đường đợi anh.
Lúc anh lùi xe, một thiếu niên trượt ván lướt ngang qua Trình Tư Tư, còn trêu đùa huýt sáo với cô.
Trình Tư Tư cảnh giác quay đầu nhìn lại, không để ý đến cậu ta.
Mà thiếu niên trượt ván kia lại không chịu bỏ cuộc, thậm chí còn bắt đầu trượt vòng quanh cô, cuối cùng không biết là do kỹ thuật không thành thạo hay cố ý, cậu ta loạng choạng lao về phía trước, đâm thẳng vào Trình Tư Tư.
Cô kêu lên một tiếng, vì trọng tâm không vững nên ngã sang một bên.
Bên cạnh cô có một cái cột, điều đáng sợ nhất là trên cột lại có một cái đinh nhô ra, nhắm thẳng vào mắt trái của cô.
Lúc cô đưa tay ra đỡ thì đã quá muộn, chỉ có thể nhắm mắt lại theo bản năng.
Bỗng nhiên.
Một bàn tay to lớn từ phía sau kéo cô lại.
Khoảnh khắc bàn tay kia nắm lấy cô, tim cô chợt đập nhanh hơn, bởi vì cảm giác đó làm cô cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ, giống hệt như đôi bàn tay đã sờ khắp người cô trong giấc mơ đêm qua.
"Cẩn thận "
Là anh, thực sự là anh Khương Chước
Cô được kéo về, lùi lại vài bước vì quán tính lưng đập vào ngực anh.
Đồng thời, cô cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ít nhất thì mắt cô đã được bảo vệ
"Có bị thương không? Chân em có sao không, có bị trẹo không?"
Khương Chước kéo người cô lại, kiểm tra từ đầu đến chân.
Cô lắc đầu nhưng vẫn sợ hãi quay lại nhìn chiếc đinh trên cột.
Khương Chước nhìn theo ánh mắt của cô lập tức hiểu ra.
Mà thiếu niên trượt ván kia vẫn không hề dao động, thậm chí còn nói những lời châm chọc "Chẳng phải cô ta không bị gì sao, chỉ loạng choạng vài bước thôi mà? Sao mà yếu ớt như vậy "
Khương Chước nghe vậy ánh mắt tối sầm lại.
Anh quay đầu lại, tiến đến trước mặt thiếu niên trượt ván, không nói lời nào đã túm lấy cổ áo cậu ta.
"Yếu ớt?" Khương Chước cắn răng, trong mắt anh bùng lên lửa giận "Đương nhiên cô ấy yếu ớt rồi "
Người mà anh coi trọng, ngoài anh ra, không ai được phép bắt nạt
Thiếu niên trượt ván cũng không phải dạng vừa, giơ ván trượt trong tay lên đánh về phía anh, chỉ thấy Khương Chước giơ tay dùng cánh tay đỡ lấy cú đánh mạnh của cậu ta, sau đó một tiếng "Rầm" thật lớn vang lên.
Dường như Khương Chước không biết đau, bị ván trượt đập mạnh anh vẫn đứng im không nhúc nhích.
Thậm chí còn nhân cơ hội đá vào cảng chân của thiếu niên trượt ván, sau đó nhẹ nhàng né sang một bên, thấy thiếu niên trượt ván đột nhiên ngã về phía trước, cả ván trượt trong tay cũng rơi xuống theo.
Tiếng "Rắc" vang lên, ván trượt bị chính cậu ta đè gãy.
Đồng thời tiếng kêu đau đớn của cậu ta cũng vang lên.
Trình Tư Tư đứng bên cạnh ngây người, cô không ngờ Khương Chước thường ngày trông có vẻ nho nhã lịch sự, vậy mà lại có một mặt bá đạo như vậy, quan trọng là anh còn vì cô mà ra tay.
"Á đau đau đau…"
Thiếu niên trượt ván lại bắt đầu lớn tiếng kêu đau, vì Khương Chước đã giẫm chân lên mu bàn tay cậu ta.
Chỉ giẫm thôi chưa đủ, anh còn tàn nhẫn dùng sức nghiền nát.
"Đau đau đau, đau chết mất, tôi sai rồi, tôi sai rồi, xin anh tha cho tôi "
⬅ Trước Tiếp ➡