⬅ Trước Tiếp ➡
Khương Chước ngồi xổm xuống, vỗ vỗ mặt cậu ta "Đụng vào người khác, không có chút biểu hiện nào sao?"
"Không, không Tôi sai rồi, tôi biết sai rồi, tôi không dám nữa "
Thiếu niên trượt ván không ngừng xin lỗi nhưng Khương Chước vẫn không hài lòng, hỏi cậu ta "Xin lỗi ai?"
Cậu ta hơi sửng sốt, nhưng lập tức hiểu ra, vì vậy vội ngẩng đầu lên nhìn Trình Tư Tư.
"Xin lỗi, xin lỗi là lỗi của tôi, tôi thực sự sai rồi, xin cô tha thứ cho tôi "
Cậu thiếu niên đó còn rất trẻ nhưng lại mang dáng vẻ của một tên lưu manh, chắc hẳn bình thường hay bắt nạt kẻ yếụ Một khi gặp được người cứng rắn, cậu ta sẽ cúi đầu nhanh hơn bất kỳ ai.
Trình Tư Tư không trả lời cậu ta, mà nhìn về phía canh bị đổ lênh láng trên mặt đất.
Đó là canh từ hộp cơm của cô bị đổ ra, bao gồm cả mấy món cô xào, cũng đều bị đổ hết vì cú va chạm của thiếu niên lúc nãy.
Mà Khương Chước vốn đang vô cùng tức giận, khi nhìn thấy đồ ăn rơi vãi đầy đất, ánh mắt anh lại sáng lên.
Nhìn thấy tấm lòng của Trình Tư Tư dành cho Khương Tự bị hủy, trong lòng anh mừng thầm.
Ngay lập tức, cơn giận trong lòng anh cũng vì thế mà tiêu tan hơn một nửa
"Á Đau "
Thiếu niên trượt ván lại kêu đau, kéo Trình Tư Tư đang chìm trong cảm xúc tiêu cực khổ sở trở lại thực tại.
Có lẽ Khương Chước đã giẫm mạnh hơn, ngay sau đó lại nghe anh nói với người trên mặt đất "Một đống hỗn độn này, cậu định để ai dọn?"
"Tôi dọn Tôi dọn "
Thiếu niên trượt ván hô to, tỏ ý cậu ta sẽ quét dọn sạch sẽ mặt đất.
Lúc này Khương Chước mới buông tay, cậu ta lập tức bò dậy khỏi mặt đất, quỳ xuống bên chân Trình Tư Tư, vươn tay cởi chiếc áo phông trên người mình ra.
Thấy vậy, Trình Tư Tư vội quay người đi chỗ khác.
Chỉ còn lại Khương Chước nghiêm túc giám sát thiếu niên trượt ván, cậu ta cẩn thận nhặt từng chút từng chút đồ ăn trên mặt đất bỏ vào áo phông, gói lại rồi vứt đồ ăn bị bẩn vào thùng rác, phần nước canh còn lại thì tiếp tục dùng chiếc áo phông bẩn thỉu đó lau đi lau lại, thấm đẫm nước canh.
Cho đến khi nước canh trên mặt đất hoàn toàn được thấm khô, cậu ta mới ngẩng đầu nhìn Khương Chước, hỏi anh như vậy đã được chưa.
Khương Chước không nói gì, chỉ cho cậu ta một ánh mắt bảo cậu ta cút đi.
Cậu ta nhanh chóng đứng lên nhặt lại chiếc ván trượt bị gãy, không ngoảnh đầu lại mà bỏ chạy.
"Hộp cơm lỡ rớt rồi thì bỏ đi, chỉ cần người không sao là được."
Khương Chước giả vờ an ủi Trình Tư Tư nhưng trong lòng thì vui như nở hoa.
"Em biết " Trình Tư Tư gật đầu nhưng vẫn mặt cô vẫn rất buồn "Em chỉ thấy tiếc thôi "
"Nhưng bây giờ cũng không còn cách nào khác, quay về nấu cơm cũng tốn nhiều thời gian, chúng ta vẫn nên vào trong trước đã."
"Vâng ạ "
Trình Tư Tư ngoan ngoãn thu hồi ánh mắt khỏi thùng rác, theo Khương Chước vào bệnh viện.
Vừa rồi cô đã nhắn tin hỏi Khương Hân, Khương Hân nói cô ấy đã đi làm ở công ty rồi, Khương Tự nói không cần cô ấy ở lại chăm nữa.
Nói cách khác, bây giờ Khương Tự đang một mình trong phòng bệnh.
Được gặp Khương Tự, Trình Tư Tư vẫn rất cao hứng, hai tối trước cậu đều không về nhà, cô cảm thấy giống như đã rất lâu rồi mình không gặp cậu vậy.
Cô cũng quyết định, hôm nay sẽ ở lại bệnh viện với cậụ
Mà lúc nãy ở trên xe, nghe Khương Chước nói chiều anh phải đến công ty, vậy thì lúc đó chỉ còn lại cô và Khương Tự.
Cô nghĩ, có vài lời cũng nên nói rõ với anh.
Cô không thể cứ mãi ở nhà họ Khương như thế này, dù sao đó cũng không phải nhà cô, cô không thể cứ mặt dày ở lại mãi được.
Bất kể kết quả thế nào, cô cũng phải đối mặt.
Nếu Khương Tự không có ý với cô, cô cũng sẽ không đeo bám cậu nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡