Trong lòng cô liên tục kêu cứu, sau này cô không dám đối mặt bình thường với Khương Chước nữa. Cô càng muốn tự tát mình vài cái, không hiểu tại sao lại mơ một giấc mơ xấu hổ như vậy, mà nam chính trong mơ lại là Khương Chước.
Rõ ràng người cô thích là Khương Tự, mà trước đây dù có mơ thấy Khương Tự cũng không bao giờ mơ thấy những chuyện như vậy, thường thì sáng hôm sau thức dậy cô sẽ quên hầu hết các giấc mơ.
Nhưng mà tại sao giấc mơ đêm qua lại rõ ràng như vậy
Mỗi ánh mắt, mỗi động tác, mỗi tư thế thay đổi khi tiếp xúc cơ thể với Khương Chước, cô nhớ rõ tất cả.
Thật là đáng sợ, sao cô lại nhớ rõ như vậy chứ
Cô túm tóc, khóc không ra nước mắt, vẻ mặt đầy vẻ chán nản đi đến trước tủ quần áo chuẩn bị thay đồ.
Lát nữa cô sẽ đến bệnh viện thăm Khương Tự.
Thời gian tiếp theo, cô cố tình đợi rất lâu, hi vọng khi cô xuống dưới Khương Chước đã ra khỏi nhà đi công ty rồi.
Nhưng mà cô đã tính sai
Khi cô dựa vào lan can tầng hai nhìn xuống, cô thấy anh vẫn ngồi ở bàn ăn, trước mặt tuy không có bát cơm nhưng anh cầm điện thoại di động như đang trả lời tin nhắn, không có ý định đứng dậy.
Cô buồn rầu, định quay đầu bỏ đi nhưng Khương Chước nhanh hơn cô một bước, dường như Khương Chước có thể cảm nhận được cô ở đó, anh ngẩng đầu lên và nhìn thẳng vào cô.
Lúc này cô muốn trốn cũng không trốn được, chỉ có thể căng da đầu đi xuống lầụ
"Anh Khương Chước, anh ăn xong rồi sao?"
Thực ra cô muốn hỏi, anh ăn xong rồi sao còn không đi đến công ty.
"Ừm, em ngồi đi "
Khương Chước bảo cô ngồi xuống, còn mình thì đứng dậy đi vào bếp "Bữa sáng đang hâm nóng trong nồi, anh lấy ra cho em."
Dì giúp việc nấu cơm dọn dẹp nhà họ Khương không ở đây, mỗi ngày đều đến đúng giờ để nấu ba bữa ăn, dọn dẹp xong sẽ rời đi.
Có lẽ trước đó thấy Trình Tư Tư mãi không xuống, sợ cơm nguội nên đã hâm nóng trong nồi.
"Em tự…"
"Em ngồi xuống đi "
Rất nhanh, Khương Chước bưng bữa sáng từ bên trong ra, đặt lên bàn ăn đưa cho Trình Tư Tư "Còn nóng, em ăn nhanh đi."
"Cảm ơn anh "
Trình Tư Tư đưa hai tay ra nhận lấy nhưng lại ngồi không yên.
"Làm sao vậy?"
Khương Chước hỏi cô, cô vội cúi đầu bắt đầu ăn cơm không dám nhìn thẳng vào mắt anh.
Đã gần chín giờ rồi, sao Khương Chước vẫn chưa ra ngoài?
Cô chịu đựng ánh mắt của anh ăn từng miếng cơm nhỏ, cuối cùng cũng ăn xong, cô vội vàng đứng dậy dọn dẹp.
"Em vào bếp xem có nguyên liệu gì không, em muốn làm cơm trưa mang đến bệnh viện."
Nói xong, cô bưng chén lên định rời khỏi bàn ăn.
"Anh đưa em đến bệnh viện." Khương Chước đột nhiên nói.
Lúc này cô không nhịn được nữa, ngẩng đầu hỏi anh "Anh Khương Chước, anh không cần đi công ty sao?"
"Ừm." Anh nhẹ nhàng đáp lại "Cuộc họp bị hủy rồi, sáng nay công ty không có việc gì, vừa hay anh đợi em xuống rồi cùng em đến bệnh viện."
"À "
Trình Tư Tư giật mình, nhất thời không biết nên tiếp lời như thế nào.
Khương Chước tiếp tục nói "Em đi nấu cơm đi, anh đợi em, hoặc anh có thể giúp em, em có cần anh…"
"Không, không cần " Trình Tư Tư vội vàng từ chối "Em tự làm được, anh cứ nghỉ ngơi đi "
Sao cô dám để Khương Chước, một tổng giám đốc tập đoàn giúp cô mấy việc lặt vặt này chứ, cô đã gây đủ phiền phức cho anh rồi.
Ngay sau đó, cô chạy trối chết khỏi bàn ăn.
Khương Chước ở phía sau cười như một con hồ ly xảo quyệt
Khi Trình Tư Tư đi ra khỏi bếp, cô thấy Khương Chước vẫn ngồi ở vị trí cũ, chỉ có điều trước mặt anh đã có thêm một chiếc laptop.
Anh đang làm việc, hơn nữa dáng người của anh rất đẹp, ngay cả khi ở nhà, anh cũng ngồi thẳng lưng.