⬅ Trước Tiếp ➡
Nếu thực sự làm như vậy, ngày mai cô thức dậy sẽ có cảm giác sẽ phát hiện ra, như vậy thì không còn gì thú vị nữa.
Anh còn muốn chơi thêm, không muốn cô phát hiện ra dáng vẻ chân thật của mình nhanh như vậy.
"Anh Khương Chước... "
Cô yếu ớt nằm trên ghế sofa, đôi mắt đỏ hoe lộ ra sự mệt mỏi vì bị bắt nạt.
"Có còn muốn nữa không?" Anh hỏi.
Mà cô cũng không từ chối ngay, cô do dự.
"Nếu còn muốn, ngày mai anh sẽ đến trong mơ của em, có được không?"
Cô vẫn không trả lời, chỉ ngây ngốc nhìn anh.
"Bây giờ, anh đưa em về ngủ." Anh nhẹ nhàng bế cô khỏi ghế sofa trở về phòng, sau khi đặt cô lên giường còn cẩn thận đắp chăn cho cô.
"Có muốn anh ngủ cùng em không?"
Cô buồn ngủ đến mức mí mắt dính sát vào nhau nhưng vẫn cố gắng lắc đầụ
"Vậy em ngủ trước đi, em ngủ rồi anh sẽ đi."
"Ngoan, anh sẽ tắt đèn."
Cuối cùng cô cũng không kiên trì được nữa, nhẹ nhàng nhắm mắt lại.
Nhìn cô dần chìm vào giấc ngủ, Khương Chước thở dài một hơi, trong lòng tràn ngập thỏa mãn.
Lúc đi, anh cố tình không tắt đèn, để tránh việc sáng mai cô dậy sẽ nghi ngờ, dù sao trước đó cô không dám tắt đèn ngủ.
Mà sau nửa đêm này Trình Tư Tư vì mệt mỏi nên ngủ rất say.
Sáng hôm sau, cô bị tiếng chuông điện thoại của Khương Hân đánh thức.
Khương Hân báo bình an, bảo cô yên tâm.
Sau khi tắt máy, Trình Tư Tư nhắm mắt lại định ngủ tiếp.
Ba giây sau, đột nhiên nghĩ đến chuyện gì đó cô vội vàng ngồi bật dậy.
Cô kéo chăn ra nhìn xuống, thấy quần áo trên người vẫn mặc chỉnh tề mới miễn cưỡng thở phào nhẹ nhõm. Nhìn lại đèn trong phòng, vẫn sáng, điều này càng chứng minh những chuyện xảy ra tối qua đều là mơ.
Trong mơ, Khương Chước nói sẽ tắt đèn.
"May quá… may quá đó chỉ là mơ... "
Nhớ lại chuyện tối qua, cô bị anh đè trên ghế sofa, quần áo không che được thân thể...
Cô nắm chặt tay, một lần nữa cảm thấy may mắn, may mắn đó là mơ.
Ra khỏi cửa, cô nhẹ nhàng đi đến cầu thang, nhìn xuống, muốn xem Khương Chước có ở dưới nhà không.
"Buổi sáng tốt lành "
Trình Tư Tư giật mình, đột nhiên xoay người lại.
"Buổi, buổi sáng tốt lành "
Khương Chước đứng trước mặt cô đã mặc chỉnh tề, anh cặp kính gọng vàng, bộ vest thẳng tắp, chiếc đồng hồ trên tay hơi lộ ra, tất cả đều thể hiện sức hấp dẫn của một người đàn ông trưởng thành.
Tai Trình Tư Tư đỏ ửng, lặng lẽ nhìn sang chỗ khác.
Bởi vì trong đầu cô toàn là hình ảnh tối qua, trong mơ anh nhẹ nhàng cởi bỏ quần áo của cô.
Ngoại trừ bước cuối cùng, những gì nên làm và không nên làm hai người đều đã làm.
Tư thế cũng thay đổi rất nhiều, không có chỗ nào là anh chưa từng chạm vào
Những cảm xúc đó cho đến tận bây giờ vẫn làm cô cảm thấy vô cùng chân thực và rõ ràng, như thể đó là chuyện đó đã thực sự xảy ra vậy.
"Sắc mặt em không tốt lắm, làm sao vậy?" Khương Chước quan tâm hỏi cô.
Cô nhẹ nhàng lắc đầu, bởi vì nhớ lại giấc mơ nên mặt cô đỏ bừng, vậy nên lúc này cô cúi đầu thật sâụ
Thấy cô như vậy, Khương Chước mỉm cười, anh đã biết rõ còn cố tình hỏi lại "Tối hôm qua ngủ không ngon sao?"
"Không, không có " Cô quay lưng lại, bước nhanh về phía trước.
"Anh Khương Chước, anh mau đi ăn sáng đi, không phải sáng nay anh còn có một cuộc họp quan trọng sao?"
Nhìn thấy cô xấu hổ bỏ chạy, Khương Chước nheo mắt khóe miệng cong lên lộ ra nụ cười xấu xa.
Anh không nói thêm gì khác, chỉ nói "Nhớ gửi bản thiết kế cho anh "
Cô không quay đầu lại, ngược lại bước nhanh hơn "Em biết rồi "
Rất nhanh, cô đã trở về phòng.
Dù đã đóng cửa lại nhưng vẫn không thể ngăn được tiếng tim đập loạn nhịp trong lồng ngực, dường như nó muốn nhảy ra khỏi lồng ngực cô vậy.
Cứu mạng
⬅ Trước Tiếp ➡