Anh cười, nụ cười si mê làm tim người ta đập loạn nhịp.
Cô chống người lùi về phía sau nhưng lại phát hiện mình đang ở trên ghế sofa, không còn chỗ nào để cô lùi nữa.
"Anh Khương Chước, anh muốn làm gì?"
Nhưng Khương Chước không trả lời, mà trực tiếp hôn lên môi cô.
"Như thế này, em nói xem anh muốn làm gì?"
Đôi mắt như con nai ngơ ngác của Trình Tư Tư lập tức đỏ hoe, cô che miệng điên cuồng lắc đầụ
"Không thích sao?"
Anh kéo chiếc áo ngủ vốn đã hở một nửa ra, bởi vì đứng ngược sáng nên ánh đèn vàng mờ hắt lên lưng anh, từng vòng ánh sáng vì ánh mắt của anh mà trở nên ái muội.
Ánh mắt của anh giống như đang trần trụi dụ dỗ cô phạm tội vậy
Cô thật sự phải thừa nhận rằng, Khương Chước rất đẹp trai, ba anh em nhà họ Khương không có ai xấu cả.
Đeo kính vào, anh là nam thần lạnh lùng nho nhã.
Tháo kính ra, giống như bây giờ, anh chính là một yêu tinh quyến rũ có đạo hạnh cao thâm.
"Tư Tư, cho anh được không?"
Cả da lẫn xương, từ trong ra ngoài hoàn toàn giao cho anh
Dưới sự quyến rũ của anh, ánh mắt của Trình Tư Tư dần trở nên mơ màng.
"Ngoan, Tư Tư ngoan lắm "
"Khương… anh Khương Chước... "
Khóe mắt cô ướt đẫm nước, cuối cùng vẫn giữ lại được chút lý trí.
"Không được, không được đâu "
"Tư Tư, được mà "
"Không được, anh Khương Chước em xin lỗi, anh tránh xa em ra có được không?"
Cô đưa tay đẩy anh nhưng dù thế nào cũng không đẩy được anh ra, ngược lại còn làm anh áp sát hơn.
"Tại sao…" Cô mím môi khóc "Tại sao em lại không có sức lực?"
"Bởi vì, em đang ở trong mơ."
"Trong mơ?"
Trình Tư Tư vô cùng kinh ngạc, nhưng tại sao cô lại cảm thấy chân thực như vậy?
Mà Khương Chước vẫn từng bước dụ dỗ cô, anh hỏi "Em thử nghĩ xem, tại sao anh lại xuất hiện trong mơ của em?"
"Tại… tại sao?"
Khoảng cách gần trong gang tấc làm cô không còn suy nghĩ được nữa.
Khương Chước nói từng chữ một, trả lời thay cô "Bởi vì trong lòng em có anh "
Cô ngẩn người mất mấy giây, không hiểu hỏi lại "Ý của anh Khương Chước là em thích anh?"
Anh nhướng mày, chỉ dùng ánh mắt để trả lời, đồng thời làm không khí mơ hồ lên đến đỉnh điểm.
"Không không không… Không phải như vậy "
Mặt Trình Tư Tư đỏ bừng, cô liên tục lắc đầu phủ nhận "Em thích em trai của anh, Khương Tự. Em có rất nhiều thiện cảm với anh Khương Chước nhưng mà không phải là loại tình cảm nam nữ đó "
"Vậy tại sao em không mơ thấy Khương Tự mà lại mơ thấy anh?"
Cô ngậm miệng không trả lời được, bản thân cô cũng muốn biết tại sao lại như vậy.
Mà ngoài việc cảm thấy chân thực, cô không còn nghi ngờ gì nữa về việc mình có thực sự đang mơ hay không.
Anh nói là mơ, cô lập tức tin mà không hề nghĩ lại
Nói cách khác, cô càng tin rằng Khương Chước thực sự sẽ không giống như thế này.
Anh là một người đàn ông dịu dàng, chu đáo, chín chắn, là một chính nhân quân tử.
Anh sẽ không giống như bây giờ, đè cô trên ghế sofa mà hôn
Cô mím môi, nước mắt lại tiếp tục chảy xuống.
Mà Khương Chước lại đuổi theo giọt nước mắt đó, nuốt trọn nó vào miệng.
Cô nhắm chặt mắt, không nhịn được mà run rẩy, tim đập loạn xạ không sao ngừng được.
Cô chưa bao giờ tiếp xúc gần gũi với một người đàn ông như vậy
"Anh Khương Chước, em sợ "
"Không sợ, đây là trong mơ, những chuyện xảy ra trong mơ đều là giả, em có thể thả lỏng một chút."
"Em vẫn còn sợ... "
"Không sợ, để anh giúp em thả lỏng."
"Không… ưm... "
Anh nhanh chóng chặn miệng cô lại, từ từ nhấm nháp thưởng thức con mồi mà mình đã nhắm từ lâụ
...
Nhiệt độ điều hòa là 28 độ, không mát lắm.
Sau đó cả hai đều đổ mồ hôi đầm đìa nhưng vẫn không vượt qua bước cuối cùng.
Bởi vì, cô vẫn còn lần đầu tiên.