⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ nghe Khương Chước thở dài một tiếng, sau đó nói "Được rồi, anh đi bật đèn "
Anh buông lỏng tay, đứng dậy đi vòng ra sau ghế sofa, sờ soạng trên tường bật đèn lên.
Sau khi quay đầu lại, anh lại hỏi thêm một lần sữa "Em thật sự dám à?"
Cô chớp chớp mắt, không dám tỏ ra sợ hãi, gật đầu thật mạnh.
Khương Chước cũng gật đầu tiếp tục nói "Căn phòng bên trái đèn hỏng rồi, em đổi sang phòng bên phải, nếu sợ thì tối bật đèn ngủ."
"Vâng ạ, cảm ơn anh "
Phòng của Trình Tư Tư từ bên trái phòng Khương Chước đổi sang bên phải.
Trước khi đi ngủ, Khương Chước lại mang đến cho cô một cốc sữa "Sữa có thể giúp ngủ ngon, em uống đi."
Trình Tư Tư vẫn không chút nghi ngờ, nhận lấy cốc sữa nhanh chóng uống hết một nửa.
"Anh Khương Chước, anh cũng uống sữa rồi ngủ sớm đi."
Nói xong, cô liếm liếm môi, liếm sạch sữa còn dính trên môi.
Nhìn hình ảnh này, ánh mắt Khương Chước không khỏi nóng lên, anh nói "Ngủ sớm đi" rồi quay người bước ra khỏi phòng cô, không quên đóng cửa lại.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, anh không còn che giấu sự cuồng nhiệt trong mắt, khẽ lẩm bẩm "Một nửa là đủ rồi "
Ly sữa đó, dù cô không uống hết nhưng chỉ cần uống một nửa là đủ rồi.
Tối hôm nay, trong nhà không có ai khác, anh có thể chơi kích thích hơn nữa
Nửa tiếng sau, Khương Chước trở lại phòng Trình Tư Tư.
Trong phòng bật đèn, quả nhiên cô vẫn sợ không dám tắt đèn ngủ.
Khương Chước ngồi ở mép giường, Trình Tư Tư nằm trên giường hít thở đều, cô ngủ rất say, anh nhẹ nhàng xoa nắn khuôn mặt cô, dường như cô cũng nhận ra, ưm ưm đẩy tay anh ra nhưng mắt vẫn không mở.
Anh cong môi, lại lần nữa vuốt ve.
"Đừng " Cô cau mày, một lần nữa đẩy anh ra, sau đó xoay người lẩm bẩm nói "Để mình ngủ "
Anh bật cười đứng dậy, sau đó lại cúi người kéo chăn trên người cô ra, bế ngang cô lên.
"Ngủ cùng anh Khương Chước nhé "
Loại thuốc hôm nay khác với lần trước.
Lần trước uống vào sẽ hoàn toàn mất ý thức, nhưng mà hôm nay thì khác, nó chỉ làm ý thức của người uống trở nên mơ hồ, giống như bản thân đang trong mơ vậy.
Sau đó cả người sẽ vô lực, dù anh có làm gì với cô, cô cũng không thể chống cự.
Trình Tư Tư bất mãn vì bị quấy rầy giấc ngủ, cô nằm trong lòng anh ưm ưm mấy tiếng, sau khi anh bế cô ra khỏi phòng rồi ném cô vào ghế sofa, cô lại càng tủi thân khóc thút thít.
"Đừng động vào tới, tớ muốn ngủ "
Cô nhỏ giọng lẩm bẩm, trong miệng dường như còn gọi tên Khương Hân, có lẽ cô tưởng Khương Hân đang chọc không cho cô ngủ.
Sau đó, cô cảm thấy tai ngứa, giơ tay lên gãi nhưng bị Khương Chước nắm lấy bàn tay.
Tai cô ngứa là vì Khương Chước đang áp sát vào tai cô, hơi thở phả vào vành tai cô làm cô cảm thấy ngứa ngáy.
Cô muốn rút tay về nhưng lại bị anh chặt.
Khương Chước từ từ dịch chuyển lên trên, hôn lên mái tóc mềm mại của cô, rồi hít một hơi thật sâụ
Ngay cả mùi hương trên tóc cô cũng làm anh say mê
"… Tư Tư."
Anh mở miệng miệng gọi tên cô.
Bị quấy rầy liên tục, Trình Tư Tư bực mình, cố sức rút tay ra nhưng vì tác dụng của thuốc khiến sức lực yếu đi, hoàn toàn không thể thoát khỏi sự khống chế của anh, à mà cho dù cô có thức, với chút sức lực này của cô mà muốn thoát khỏi anh quả thật là mơ mộng viễn vông.
"Đừng mà… tớ muốn ngủ… Đừng động vào tớ "
Vì buồn ngủ, giọng cô trở nên nghẹn ngào, trong lời nói toàn là sự tủi thân.
Mềm mại ngọt ngào, anh muốn lập tức nuốt chửng cô vào bụng.
"Không muốn sao?" Khương Chước lại áp sát vào tai cô "Không muốn cái gì?"
"Đừng có động nữa " Cô tức giận, đột ngột mở mắt ra.
Quay đầu lại bất ngờ phát hiện người bên cạnh là anh, cô sợ đến mức trợn tròn mắt "Anh Khương Chước?"
"Là anh "
⬅ Trước Tiếp ➡