⬅ Trước Tiếp ➡
Anh muốn cô không thể tự thoát ra được, anh muốn cô không thể rời xa anh
Đợi đến khi anh đi ra khỏi phòng tắm, Trình Tư Tư vẫn ngồi im ở vị trí cũ, nhìn chằm chằm vào cánh cửa không nhúc nhích.
Nghe thấy tiếng mở cửa, Trình Tư Tư vô thức quay người sang chỗ khác không nhìn anh, sợ nhìn thấy thứ gì đó không nên nhìn.
Một lát sau, cô thấy anh ôm chăn đi đến bên cô, nhẹ nhàng nhắc nhở cô "Đi thôi."
"Vâng " Trình Tư Tư lập tức đứng dậy đi theo anh ra ngoài.
Đến phòng khách, Khương Chước bảo cô ngủ trên giường tatami dựa tường, còn anh thì ngủ trên ghế sofa bên ngoài.
Cô nhận lấy một chiếc chăn, gật đầu đi vào trong.
Trên trần nhà có một chiếc điều hòa, buổi tối ngủ sẽ không quá nóng, Trình Tư Tư ngoan ngoãn nằm xuống, có Khương Chước ở đây cô yên tâm hơn nhiềụ
"Anh tắt đèn nhé "
Khương Chước đứng bên tường, tay ấn công tắc nguồn của phòng.
"Được ạ, đã làm phiền anh rồi."
Giây tiếp theo, ánh đèn tắt, căn phòng một lần nữa chìm vào bóng tối.
Trình Tư Tư nắm chặt chiếc chăn đắp trên người, mặc dù trong lòng vẫn còn sợ hãi nhưng vì Khương Chước đã ở đây nên nỗi sợ không còn mãnh liệt như vậy nữa.
"Anh Khương Chước?"
"Ừm, em nói đi."
"Cái đó... A Tự anh ấy thế nào rồi?"
"..."
Giờ phút này cô còn nghĩ đến người đàn ông khác, dù người đó là em trai ruột của anh nhưng anh vẫn không vui.
Anh im lặng một lúc, rồi mới nhẹ nhàng trả lời "Chân trái của A Tự bị gãy xương, không có vấn đề gì lớn khác, chỉ là bây giờ vẫn còn hôn mê, Khương Hân đang ở bệnh viện chăm sóc nó. Ban đầu định để con bé về, còn anh ở lại bệnh viện nhưng con bé nhất quyết không chịu, anh không thể lay chuyển được nên đành để như vậy."
"Vâng " Trình Tư Tư gật đầu "Tuy bề ngoài Hân Hân có vẻ vô tư nhưng thực ra lại là người rất coi trọng tình cảm, em hiểu cô ấy "
"Đúng vậy, con bé rất tinh tế."
"Em..." Trình Tư Tư trở mình tiếp tục nói "Sáng mai em sẽ đến bệnh viện thăm họ."
Thăm họ, hay là thăm thằng nhóc kia?
Ánh mắt sắc bén của Khương Chước nhìn về phía cô.
Người mấy lần đã cứu cô khỏi cảnh sợ hãi là ai, là Khương Tự sao?
Rốt cuộc Khương Tự đã làm gì cho cô mà cô lại nhớ mãi không quên như vậy, không bỏ xuống được sao?
"Anh Khương Chước?"
Thấy anh không trả lời, Trình Tư Tư hỏi lại.
Khương Chước lạnh nhạt đáp "Sáng mai anh có một cuộc họp rất quan trọng phải dưỡng sức, nên ngủ thôi."
"A, dạ Vậy em không làm phiền anh ngủ nữa "
Trình Tư Tư không muốn làm phiền anh nữa, nói xong câu này lập tức ngoan ngoãn ngậm miệng.
Cô cũng muốn ngủ nhưng đã trôi qua rất lâu rất lâu, cô vẫn mở mắt không ngủ được, ngay cả Khương Chước trên ghế sofa cũng vậy, lăn qua lộn lại có vẻ như rất khó ngủ.
Trong lòng Trình Tư Tư áy náy, có lẽ vì anh ngủ trên ghế sofa nên không quen.
Nghĩ một chút cô lại rơi nước mắt.
Là vì cô chỉ nghĩ đến bản thân mình, không nghĩ đến cảm nhận của anh, là cô quá ích kỷ
Vậy nên cô ngồi dậy trong bóng tối.
"Anh Khương Chước?"
"Ừm?" Quả nhiên anh chưa ngủ.
"Anh Khương Chước, anh về phòng ngủ đi, anh ngủ ở đây không quen, tinh thần không tốt sẽ ảnh hưởng đến cuộc họp ngày mai."
"Không sao đâu, không quan trong, em mau ngủ đi "
Anh vẫn để ý đến cảm xúc của cô, chuyện này càng khiến Trình Tư Tư khó chịu hơn. Cô biến sự khó chịu đó thành động lực, vén chăn trên giường tatami ngồi dậy, mò mẫm đi về phía anh.
Khương Chước cũng lập tức trở mình, dựa vào ánh sáng yếu ớt nắm lấy tay cô "Em dậy làm gì?"
"Anh Khương Chước, anh về phòng ngủ đi "
"Em muốn về phòng ngủ với anh hả?"
"Em... không phải, anh ngủ phòng anh, em cũng về phòng em ngủ."
"Em dám ngủ sao?"
"... Dám " So với sợ hãi, cô càng không muốn liên lụy đến anh.
⬅ Trước Tiếp ➡