Khương Chước chạy đến ngồi xổm bên cạnh ôm cô vào trong lòng.
"Không sao đâu, không sao đâu, không sợ, không sợ."
Khương Chước không ngừng an ủi cô, ôm cô chặt hơn giống như đang truyền năng lượng cho cô vậy.
Mà Trình Tư Tư không khóc cũng không nháo, chỉ là cơ thể run rẩy ngày càng dữ dội, khuôn mặt dại ra như thể linh hồn đã bay khỏi thân xác.
"Ngoan, không sợ, không sợ "
Khương Chước ôm cô lên, bế cô ra khỏi căn phòng tối đen, sải bước đến phòng khách uống trà sáng sủa.
Anh đặt cô xuống tấm thảm tatami trên sàn, quay người lấy khăn giấy dịu dàng lau nước mắt cho cô, cẩn thận tỉ mỉ, động tác nhẹ nhàng như thể chỉ cần chạm mạnh là cô sẽ vỡ tan giống búp bê sứ vậy.
"Tư Tư?"
Anh nhẹ nhàng gọi tên cô, muốn kéo cô ra khỏi nỗi sợ hãi.
"Em xem, anh đã về rồi, không sao nữa rồi."
"Tư Tư?"
"Tư Tư ngoan, em nhìn anh này."
Anh nâng mặt cô bằng hai tay, giúp cô gạt những sợi tóc che mắt, ngón tay cái nhẹ nhàng xoa nhẹ làn da mịn màng của cô, dịu dàng đánh thức cô.
"Anh… anh Khương Chước?"
Cô từ từ mở miệng, nước mắt lại lần nữa chảy ra, chúng chảy xuống khóe môi đọng lại ở khe hở đó.
Hốc mắt Khương Chước nóng lên, du͙c vọng của anh bị giọt nước mắt trong veo kia khơi dậy.
Anh dùng ngón tay cái lau đi giọt nước mắt trên khóe môi cô, nước mắt dính vào ngón tay cái của anh, lung lay sắp rơi.
"Là anh, đừng sợ "
Anh ôm lấy cô, để mặt cô áp vào ngực mình.
Sau đó giơ tay lên, liếm giọt nước mắt chưa kịp khô trên ngón tay cái.
Hơi mặn.
Nhưng mà nó không ngăn cản việc muốn nếm thử nhiều hơn nữa.
"Anh, anh Khương Chước, vừa rồi… vừa rồi có quỷ "
Khương Chước ôm chặt cô, bàn tay to lớn của anh đỡ gáy cô nhẹ nhàng vỗ về, an ủi.
"Tư Tư, trên đời này không có quỷ."
"Có, có mà " Cô hơi kích động "Thật sự có mà, vừa rồi chúng nó còn có gõ cửa phòng em, còn có một luồng ánh sáng xanh kỳ lạ thỉnh thoảng xuất hiện ở cửa sổ, nó còn chiếu vào người em nữa."
"Anh Khương Chước, thật sự em không có lừa anh "
Sợ Khương Chước không tin, Trình Tư Tư vội thoát khỏi vòng tay anh.
Sau đó, cô kể lại cho anh nghe chi tiết diễn biến sự việc vừa rồi.
"Thật mà, sau khi anh đến những thứ đó đều biến mất."
"Em thật sự không lừa anh, anh nhất định phải tin em "
Khương Chước ngồi bên cạnh cô, nhìn cô với ánh mắt dịu dàng, cô nói gì anh cũng không ngắt lời, nhìn ánh mắt cô khao khát được tin tưởng anh kiên nhẫn vuốt tóc cô.
"Anh biết, Tư Tư ngoan như vậy, nhất định sẽ không lừa anh."
"Nhưng mà tình huống này xảy ra chắc chắn có lý do, Tư Tư, em đừng căng thẳng, anh sẽ giúp em tìm ra nguyên nhân."
"Đầu tiên, chúng ta hãy bắt đầu từ tình trạng cơ thể của em."
"Em nói cho anh biết, hôm nay em đã làm gì, đi đâu, đã ăn những gì?"
Anh nhẹ nhàng hướng dẫn từng bước, cô tin tưởng phối hợp nhớ lại mọi chuyện đã xảy ra hôm nay.
"Hôm nay em chỉ nộp hồ sơ xin việc bình thường, sau đó khi phỏng vấn bị từ chối cũng không có chuyện gì đặc biệt xảy ra. Buổi trưa không có thời gian, chỉ ăn nửa ly mì ăn liền, uống… cũng chỉ là nước khoáng bình thường, không có ăn thêm gì nữa."
"Vậy buổi tối thì sao?"
"Tối ư?" Trình Tư Tư cẩn thận nhớ lại rồi nói tiếp "Tối em đi đón Hân Hân tan làm, cùng nhau về nhà, ăn cơm tối do dì giúp việc nấụ Sau đó…ưm, uống mấy hớp rượu mà vang Hân Hân rót cho em."
Cô nhớ lại cẩn thận nói vô cùng nghiêm túc, hoàn toàn không để ý đến đôi mắt chứa đầy ý cười của Khương Chước.
Trong mắt anh hình như có phần trêu đùa, cười cô ngốc nghếch đến đáng yêu
Nghe cô nói xong, anh ngẩng đầu nhìn cô rồi lại làm ra vẻ đang suy nghĩ vấn đề cao thâm.