Anh lại hỏi tiếp "Những thứ khác nghe có vẻ không có vấn đề gì, vậy còn bữa tối thì sao, cụ thể em đã ăn những gì?"
Cô lại bắt đầu kể tên từng món mình đã ăn trong bữa tối.
Cuối cùng khi nói đến "súp nấm" Khương Chước bất ngờ ngăn lại.
Trình Tư Tư chớp chớp mắt, ngây thơ hỏi "Anh Khương Chước, súp nấm có vấn đề gì sao?"
"Súp nấm không có vấn đề gì nhưng anh biết nấm kết hợp với rượu vang…"
Nói được một nửa anh chợt dừng lại.
Giống như nghĩ đến vấn đề quan trọng nào đó, anh nghiêm mặt hỏi cô "Trước đây em có từng bị dị ứng không?"
Trình Tư Tư ngẩn người, từ biểu cảm của anh có thể thấy được mức độ nghiêm trọng của vấn đề, cô không dám giấu giếm nhanh chóng trả lời "Đúng là trước đây em từng bị dị ứng "
"Vậy là đúng rồi " Khương Chước như tìm ra được nguyên nhân.
Trình Tư Tư suy nghĩ một chút, hỏi anh "Anh Khương Chước, ý của anh là người từng bị dị ứng không được ăn nấm và uống rượu vang cùng lúc?"
"Đúng vậy "
Khương Chước nhẹ nhàng nói tiếp "Em không tin cũng có thể đi tra thử, người từng bị dị ứng, nếu lại ăn nấm với rượu sẽ xuất hiện ảo giác ở một mức độ nhất định."
"Ảo giác…" Trình Tư Tư sợ hãi cúi đầu "Những thứ em vừa nghe, vừa thấy đều là ảo giác sao?"
Đột nhiên cô nghĩ đến điều gì đó, vội vàng hỏi tiếp "Vậy còn đèn trong phòng thì sao, bây giờ có bật được không?"
"Cái đèn đó chắc là hỏng rồi "
Khương Chước xoa xoa gáy cô, kiên nhẫn giải thích "Là anh quên mất, hệ thống dây điện trong phòng đó có vấn đề, khiến cho đèn trong phòng thường xuyên xảy ra sự cố."
"Là lỗi của anh "
Anh lại bắt đầu xin lỗi, trong mắt đầy vẻ tự trách bản thân.
"Ngày mai anh sẽ gọi thợ điện đến nhà sửa lại, tối nay anh sẽ đổi cho em một phòng ngủ khác."
Nói xong, vẻ mặt anh có hơi nghi ngờ, cẩn thận hỏi cô "Em có dám ngủ không?"
Không dám
Trình Tư Tư liên tục lắc đầu, mặc dù biết những thứ cô nhìn thấy, nghe thấy vừa rồi đều là ảo giác nhưng cô vẫn bị dọa đến mức ám ảnh, cô không dám ngủ một mình nữa.
Thấy vậy, Khương Chước thăm dò "Vậy tối nay anh ngủ cùng em?"
Trình Tư Tư nghe xong mở to mắt, nuốt nước bọt không biết phải làm sao.
Nam nữ ở chung một phòng?
Hình như, hình như không ổn lắm
"Em đừng hiểu lầm "
Thấy cô lúng túng, Khương Chước lập tức giải thích "Ý anh là, tối nay anh ngủ cùng em ở phòng khách?"
Trình Tư Tư không gật đầu nhưng nước mắt đã trào ra khỏi hốc mắt.
"Khóc cái gì?" Khương Chước dịu dàng hỏi cô, không hề tỏ ra mất kiên nhẫn.
"Xin lỗi anh " Cô không ngừng nức nở, nước mắt càng chảy ra nhiều hơn "Em luôn làm phiền anh, em thực sự không muốn như vậy nhưng em cũng biết em không dám ngủ một mình, xin… xin lỗi…"
Lúc này, đèn cầu thang gần đó đột nhiên tối sầm lại.
Trình Tư Tư bởi vì bị dọa sợ nên có phản ứng căng thẳng, cô giật mình ôm đầu kêu lên một tiếng.
Sau đó, theo bản năng chui vào lòng ngực Khương Chước
Khương Chước thấy vậy khoé môi lập tức cong lên.
Cô quá nhát gan, nhưng mà anh lại thích vẻ run rẩy vì sợ hãi của cô.
Cô càng sợ, anh càng hưng phấn
Nhưng mà anh vẫn phải giả vờ dịu dàng lương thiện, vuốt ve đầu cô an ủi.
"Đồ ngốc, đèn trên cầu thang là đèn cảm ứng, một thời gian không có người đi qua, nó sẽ tự động tắt.
"Em quên rồi sao?"
Trình Tư Tư nghe vậy mới buông hai tay đang ôm đầu xuống, sợ hãi ngẩng đầu lên từ từ chui ra khỏi vòng tay anh.
"Xin lỗi, em… em lại thất thố rồi."
"Không sao đâu " Khương Chước tỏ ra không để ý, rồi chuyển chủ đề nói tiếp "Anh vào phòng lấy chăn ra, tối nay em tạm ngủ ở đây, đợi Khương Hân về, tối mai em có thể ngủ cùng cô ấy."
Anh giả vờ đứng dậy, Trình Tư Tư lập tức theo sát anh đứng dậy.