Có lẽ trong tiềm thức của cô, trong ba người nhà họ Khương chỉ có Khương Chước là đáng tin cậy nhất. Hơn nữa, Khương Chước thực sự đã giúp cô giúp cô giải quyết khó khăn rất nhiều lần.
Cô không dám thò đầu ra nhìn, ngược lại còn ước gì mình có thể biến mất ngay tại chỗ, cô không muốn đối mặt với cảnh tượng này.
Không biết qua bao lâu, tiếng gõ cửa bên ngoài trong tiếng nức nở của cô dần yếu đi, sau đó biến mất không chút dấu vết.
Cô tỉnh táo lại cố gắng nghe cho kĩ, sau khi xác định tiếng gõ cửa đã biến mất mới lấy hết can đảm vén một góc chăn, phát hiện luồng ánh sáng xanh chiếu vào người cô cũng biến mất, sau đó đợi khoảng một phút, nó cũng không xuất hiện nữa.
Vậy nên cô cho rằng mọi chuyện đã kết thúc.
Nhưng ngay khi cô từ từ thả lỏng, tiếng gõ cửa lại vang lên.
Hình như lần này không chỉ có một người gõ cửa, mà là một đám người, cũng có thể không phải người
Chúng nó điên cuồng gõ cửa nhưng không phát ra âm thanh nào khác ngoài tiếng gõ cửa, chuyện này làm cho người ta tò mò nhưng cũng không nhịn được mà cảm thấy sợ hãi.
Hơn nữa cô nhớ kỹ, lúc nãy khi đi ngủ cô chỉ đóng cửa chứ không hề khoá cửa.
Nhưng chúng nó chỉ gõ cửa mà không vào, chuyện này không khỏi làm cô liên tưởng đến một số thứ kỳ quái, con người vốn có nỗi sợ ma quỷ bẩm sinh, quan trọng nhất là bây giờ trong nhà chỉ có một mình cô, đây mới là điều khiến cô suy sụp nhất.
Cô cuộn tròn người bịt chặt tai lại.
Tiếng gõ cửa bên ngoài lại tăng thêm âm lượng, nghe như sắp đập vỡ cánh cửa vậy
Bỗng nhiên
Xuyên qua tiếng gõ cửa mãnh liệt, cô nghe thấy tiếng còi xe vang lên bên dưới, cô không chắc chắn lắm nên vén chăn lên lắng tai nghe kỹ, cho đến khi tiếng "Tít" vang lên lần nữa, cô mới chắc chắn rằng Khương Chước đã trở về.
Bất chấp nỗi sợ hãi, cô lập tức xuống giường chạy chân trần đến bên cửa sổ.
Đẩy cửa sổ ra nhìn xuống dưới lầu, quả nhiên là xe của Khương Chước nhưng hình như trong xe chỉ có một mình Khương Chước.
Nhưng mà chuyện này không quan trọng, đối với cô mà nói chỉ cần có người trở về là được.
"Anh Khương Chước nannan "
Cô hét lớn, thân thể lao về phía trước giống như không muốn sống nữa vật, nhìn rất nguy hiểm.
"Anh Khương Chước, cuối cùng anh cũng trở về rồi "
Khương Chước ở dưới lầu cũng chú ý đến cô, qua ánh đèn xe, anh nhìn thấy cô rất kích động, nhưng sự kích động đó không phải là vui mừng mà là sự sợ hãi tột độ dẫn đến.
Anh thậm chí không thèm đỗ xe đúng vị trí, vội vàng tắt máy rồi xuống xe.
"Em đừng nhúc nhích "
Anh lớn tiếng nói Trình Tư Tư, từ góc nhìn của anh nửa người Trình Tư Tư ở bên ngoài, như thể giây tiếp theo sẽ rớt khỏi bệ cửa sổ.
"Anh Khương Chước anh mau đến cứu em, có quỷ, trong nhà có quỷ "
Trình Tư Tư kích động la hét, cơ thể vẫn không ngừng nghiêng ra ngoài, nhìn rất đáng sợ.
"Anh lên ngay đây, em đừng nhúc nhích " Khương Chước ra hiệu cho cô quay lại, sau đó anh nhanh chóng chạy vào nhà.
Thấy bóng dáng Khương Chước biến mất ở sau cánh cửa tầng dưới, chuyện này chứng minh anh đang chạy lên lầu nhưng mà Trình Tư Tư vẫn sợ, sợ Khương Chước sẽ xảy ra chuyện gì đó, sợ thứ bên ngoài sẽ làm hại anh.
Cô quay đầu nhìn căn phòng tối đen, tiếng gõ cửa đã dừng lại từ lúc nào cô cũng không biết nữa.
Cô lặng lẽ chờ đợi, cho đến khi nhìn thấy ánh đèn sáng lên ở hành lang bên ngoài qua khe cửa bên dưới, giọng nói của Khương Chước cũng vang lên bên ngoài cửa.
"Đừng sợ, anh đến rồi "
Lúc anh đẩy cửa bước vào, ánh sáng cũng theo đó chiếu tới.
Nhìn thấy anh, cuối cùng Trình Tư Tư cũng yên tâm, tinh thần căng thẳng cực độ rốt cuộc cũng được thả lỏng, cô không nhịn được chân mềm nhũn ngã xuống đất.
"Tư Tư, không sao rồi "