Cô hơi bĩu môi, biểu hiện sự ấm ức trong lòng "Coi như cậu thực sự đang tắm nên không nghe thấy, nhưng tại sao cậu lại khóa cửa?"
"Khóa cửa…" Khương Hân lập tức giải thích "Còn không phải vì tớ bị anh cả mắng sao, anh ấy trách tớ chỉ lo gọi điện thoại mà không quan tâm đến cậu, tớ không muốn nghe anh ấy lải nhải, tức quá nên đã khóa cửa."
"Nhưng anh ấy nói đã đổi phòng cho cậu, còn nói cậu đã nghỉ ngơi rồi, tớ tự biết mình có lỗi nên cũng không dám làm phiền cậu nữa nên tắm xong là đi ngủ luôn."
Cô ấy nói xong, lại dính sát lại ôm lấy Trình Tư Tư "Tớ sai rồi, tớ không cố ý đâu, tớ biết sai rồi mà."
"Tối hôm qua cậu cũng nói như vậy "
"Xin lỗi mà, nhất định sẽ không có lần sau nữa, cậu đừng giận nữa được không, vừa ngủ dậy đã giận thì cả ngày hôm nay sẽ không xinh đẹp đâu, hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta đi thực tập đấy."
"...... "
Khương Hân không ngừng năn nỉ ỉ ôi, lần nào Trình Tư Tư cũng không làm gì được chỉ có thể tha thứ cho cô ấy.Cám ơn bạn Nam Phạm đã đề cử truyện nha ❤️❤️❤️
Lúc hai người xuống lầu, Khương Chước đã ngồi vào bàn ăn sáng.
Hôm nay Trình Tư Tư mặc một bộ váy dài liền thân màu trắng, trước ngực phủ thêm một lớn ren mỏng, cánh tay áo bồng bềnh càng làm nổi bật thêm vẻ đáng yêu tươi tắn của cô.
Cô kéo ghế ngồi xuống đối diện Khương Chước, cười với anh "Anh Khương Chước, chào buổi sáng "
"Chào buổi sáng " Khương Chước đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng, anh hỏi "Tối qua ngủ ngon chứ?"
"Em ngủ rất ngon, cảm ơn anh Khương Chước."
"Vậy là tốt rồi, ăn cơm đi "
Người giúp việc trong nhà nhanh chóng bưng bữa sáng lên cho Trình Tư Tư và Khương Hân, lại thấy Khương Hân ngồi một bên chu môi, dáng vẻ bản thân đang rất không vui, đặc biệt là sau khi Khương Chước nhìn cô ấy một cái rồi thản nhiên dời mắt đi, cô ấy càng không vui hơn.
"Anh, sao anh không nói chào buổi sáng với em mà chỉ chào mỗi Tư Tư vậy?"
Mặc dù là lời trách móc ghen tuông, nhưng ai cũng biết cô ấy đang nói giỡn.
Khương Chước lại nhìn về cô ấy nhíu mày hỏi "Em còn mặt mũi nói lời này sao?"
Nghe vậy, hai tay Khương Hân chống cằm nói "Không phải mặt em ở đây sao? Tư Tư đã tha thứ cho em rồi, anh còn giận em nữa "
"Em…"
Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang lời Khương Chước.
Hai người cùng nhìn về phía Trình Tư Tư, Trình Tư Tư ngại ngùng cầm lấy chiếc túi vải sau ghế lấy điện thoại ở bên trong ra, trên màn hình hiển thị số lạ nhưng cô vẫn nghe máy.
Đầu dây bên kia là một giọng nữ dịu dàng nhưng những lời nói ra lại khiến Trình Tư Tư như bị sét đánh ngang tai.
Sau khi cúp điện thoại cô ngơ ngác.
"Làm sao vậy?"
Khương Hân lo lắng nắm lấy tay cô hỏi, mắt cô lập tức đỏ hoe.
"Hân Hân " Cô quay đầu nhìn Khương Hân, giọng nói mang theo sự bất lực "Là phòng nhân sự của công ty quảng cáo Thịnh Vũ gọi đến, cô ấy nói… cô ấy nói…"
"Đừng khóc, cô ấy nói gì?"
"Cô ấy nói tớ không cần đi làm nữa "
Khương Hân ngẩn người, nhíu mày hỏi "Có ý gì, sao lại không cần đi làm nữa?"
"Cô ấy nói công ty đã sàng lọc lại từ danh sách những người đã vượt qua vòng phỏng vấn hôm qua, cuối cùng bọn họ đều nhất trí cho rằng tớ là người kém nhất nên không cần đi thực tập nữa."
Vừa nói, nước mắt Trình Tư Tư vừa chảy xuống không sao ngừng được.
"Sao lại có chuyện như vậy, vậy tại sao hôm qua không nói thẳng ra luôn? "
Khương Hân rất tức giận, mạnh tay đập đôi đũa xuống bàn.