⬅ Trước Tiếp ➡
"Không được nói những lời như vậy, ở chỗ anh, anh nhất định sẽ không để em xảy ra chuyện."
Một câu nói, vừa nghiêm túc vừa kiên định, tràn ngập cảm giác an toàn.
Dặn dò thêm vài câu, anh đóng cửa lại rồi rời đi.
"Phù "
Trình Tư Tư thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng có thể yên tâm rồi.
Thời gian cũng không còn sớm nữa, sáng mai là ngày đầu tiên cô đi làm, hơn nữa vẫn còn đang trong thời gian thực tập, ngày đầu tiên chắc chắn phải tươi tắn, để lại ấn tượng tốt với lãnh đạo và đồng nghiệp trong công ty.
Nằm lên giường lần nữa, cơn buồn ngủ cũng nhanh chóng ập đến.
Khương Chước ở phòng bên cạnh thì ngược lại, anh vẫn rất tỉnh táo.
Trở về phòng khóa cửa, anh đi đến tủ quần áo trước giường, mở tủ ra rồi ấn vào một nút nào đó trong tủ, cái tủ đột nhiên chia làm hai, lộ ra một mật thất không lớn không nhỏ ở giữa.
Mặt Khương Chước không chút biểu cảm đi vào mật thất.
Sau khi anh vào, cửa mật thất tự động đóng lại.
Một con rắn đã dọa Trình Tư Tư thành như vậy, nếu cô nhìn thấy cảnh tượng bên trong căn mật thất này, chỉ sợ cô sẽ ngất xỉu ngay lập tức.
Bởi vì bên trong trưng bày hàng trăm lọ lớn nhỏ, bên trong mỗi lọ là xác động vật ngâm trong dung dịch formalin.
Có mắt, tai, đuôi và đủ các loại nội tạng động vật.
Trong số đó, rắn, bọ cạp, nhện chiếm nhiều nhất, hiển nhiên anh rất hứng thú với những loại độc vật kịch độc này.
Hoặc có thể nói, những loại độc vật này đại diện cho anh một độc vật ẩn giấu dưới lớp vỏ bọc hoàn mỹ
Mà trong mật thất này ngoại trừ những xác con vật đã chết, còn có cả những con vật sống.
Tiếng xì xì của loài rắn không ngừng quanh quẩn bên tai
Khương Chước đi ngang qua từng lọ thủy tinh, trong ánh mắt chứa đầy sự thưởng thức. Nhưng chỉ có bản thân anh biết, hôm nay anh đã giảm đi rất nhiều sự hứng thú đối với những thứ này.
Bởi vì, anh đã có con mồi khác muốn xâm chiếm và thưởng thức hơn.
Đó chính là, Trình Tư Tư
Anh dần mất hứng xoay người, đi đến trước một chiếc hộp trong suốt được làm bằng thủy tinh, bên trong là một con rắn đang nằm giống hệt con rắn vừa xuất hiện trong phòng Trình Tư Tư, chỉ khác là một con lớn, một con nhỏ.
Anh đặt tay lên nắp hộp, nhẹ nhàng vuốt ve.
Tưởng tượng bản thân đang vuốt ve thân thể Trình Tư Tư
Nước mắt của cô, sự run rẩy của cô có thể thúc đẩy du͙c vọng ẩn sâu nhất trong lòng anh.
Có lẽ chính anh cũng không nghĩ tới, anh sẽ nhất kiến chung tình với Trình Tư Tư, nghĩ đến thời điểm nhìn thấy ánh mắt ngây thơ của cô, không biết từ lúc nào anh đã cảm thấy hứng thú.
Nhưng chuyện làm anh bực bội nhất, là tình cảm mà Trình Tư Tư dành cho Khương Tự.
Nghĩ đến đây sắc mặt anh tối sầm lại
Anh với tay lấy một lọ axit trên bàn, sau đó mở hộp đựng rắn ra đổ cả lọ axit vào bên trong.
Nhìn con rắn đen đau đớn quằn quại, trong mắt anh hiện lên khoáı cảm hả giận.
Cho đến khi con rắn kia không còn cử động nữa, anh mới lấy một chiếc nhíp dài gắp con rắn đen ra khỏi đó, ném vào chiếc bình rỗng bên cạnh.
Ngày hôm saụ
Trình Tư Tư dậy rất sớm, cô vừa mở cửa phòng suýt nữa đã bị người đứng bên ngoài dọa mất hồn.
"Khương Hân, cậu cố ý đứng ở cửa dọa tớ đó hả?"
"Không phải " Khương Hân lắc đầu "Tớ đứng đây đợi cậu thức dậy là để xin lỗi cậu "
Không đợi Trình Tư Tư mở miệng, Khương Hân đã ôm lấy cánh tay cô, vẻ mặt buồn rầu nói "Thật xin lỗi, Tư Tư. Tối hôm qua tớ đang tắm nên không nghe thấy, sáng nay thấy anh tớ gọi người đến dọn dẹp bãi cỏ ở tầng dưới bắt được một con rắn, tớ mới biết chuyện gì đã xảy ra."
Trình Tư Tư lùi lại một bước, đồng thời rút tay về.
⬅ Trước Tiếp ➡