Anh lấy điếu thuốc và bật lửa đang cầm trong lòng bàn tay ra, châm lửa rồi kẹp giữa ngón trỏ hít một hơi thật sâụ
Lúc nãy khi quay lưng ra khỏi phòng anh đã tiện tay lấy từ trên bàn.
Theo cánh môi khẽ mở, làn khói nhẹ từ từ tỏa ra khỏi miệng, từng vòng khói bốc lên, như một tấm màn mỏng nửa che lại đôi mắt hơi nheo lại của anh, rất tốt để che giấu đi du͙c vọng như muốn trào ra trong mắt anh.
Nhớ lại dáng vẻ khóc như hoa lê đái vũ của cô lúc nãy, thật kích thích
Quả nhiên, cô khóc thật đẹp mắt
Yếu đuối như thể chỉ cần chạm vào là vỡ tan, nhưng mà điều đó cành khiến anh nảy sinh ý nghĩ muốn giày vò, chà đạp cô mãnh liệt hơn.
Trình Tư Tư thật hợp khẩu vị anh
Hút hết một điếu thuốc, anh mới bắt đầu dọn dẹp con rắn trong phòng.
Ba phút sau anh rời khỏi phòng.
Trở về phòng mình, Trình Tư Tư vẫn đang ngồi trên ghế sofa ôm đầu gối không nhúc nhích.
Thấy anh bước vào, cô lập tức nhảy xuống ghế sofa chạy đến chỗ anh, lo lắng hỏi "Anh Khương Chước, anh không sao chứ?"
Khương Chước lắc đầu, an ủi cô "Anh đã ném con rắn ra ngoài cửa sổ rồi, nó không có độc, em yên tâm."
"Đều do anh không tốt, không nên sắp xếp em ở phòng đó, chung cư ở đây phần lớn đều tựa núi, mùa hè lại là thời điểm rắn chuột thường xuyên xuất hiện, hơn nữa bên ngoài cửa sổ em lại có một cái cây, chắc hẳn con rắn đã bò lên theo cái cây đó."
"Dọa em sợ là lỗi của anh "
Thấy anh ôm hết lỗi về phía mình, trong lòng Trình Tư Tư có hơi không thoải mái.
Anh thật sự quá tốt rồi, rõ ràng là anh đã giúp cô
"Anh Khương Chước, chuyện này không phải lỗi của anh, anh đừng xin lỗi, ngược lại là em luôn làm phiền anh, trong lòng em thực sự rất áy náy."
Thật sao?
Khương Chước không ngừng cười thầm trong lòng.
Nếu cô biết con rắn đó là do anh cố ý thả vào thì cô có hận anh đến chết, hay là khóc thảm hơn nữa không?
Lúc này trên mặt cô còn vương lại vệt nước mắt chưa khô, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe.
Muốn bao nhiêu đáng thương thì có bấy nhiêu đáng thương.
Thật muốn nhìn cô khóc thảm hơn nữa
"Không nói chuyện này nữa, tóm lại em không sao là may mắn nhất rồi. Căn phòng đó, anh cũng sẽ không để em ở nữa. Thế này nhé, em chuyển sang phòng bên cạnh anh, con nhóc Khương Hân đó còn không tự chăm sóc được mình, làm sao chăm sóc được em. Em ở gần anh một chút, có chuyện gì có thể tìm anh ngay."
Trình Tư Tư nghe vậy động lòng, nhưng mà cô không dám mở miệng nói đồng ý.
Mới mấy ngày đã đổi phòng mấy lần, dù sao đây cũng là nhà của người khác, cô thấy mình làm phiền Khương Chước quá.
Nhưng mà căn phòng vừa rồi cô lại thực sự không dám ở nữa
Mà Khương Chước vẫn tri kỷ như cũ, anh nhìn ra được sự mâu thuẫn trong lòng cô, biết cô muốn đồng ý nhưng lại xấu hổ không dám mở miệng, thế là anh trực tiếp thay cô đưa ra quyết định.
"Nghe anh, cứ quyết định như vậy đi. Anh sang phòng bên xem thiếu gì, em đợi một lát."
Tiếp đó, anh lại quay người đi ra ngoài lần nữa.
Để lại Trình Tư Tư nhìn theo bóng lưng anh với vẻ biết ơn.
Cô không khỏi một lần nữa cảm thán, giá như Khương Tự có được một nửa sự ân cần của anh thì tốt biết mấy.
Không biết vừa rồi nếu là Khương Tự ở đây sẽ làm thế nào?
Không lâu sau, Khương Chước đã dọn dẹp xong phòng, dẫn Trình Tư Tư vào ở.
"Anh đã kiểm tra mọi ngóc ngách rồi, không có vấn đề gì em cứ yên tâm ngủ ở đây, có chuyện gì thì gọi anh, anh có thể nghe thấy."
Nhìn khuôn mặt chân thành của anh, lòng biết ơn của Trình Tư Tư sắp tràn ra ngoài.
"Anh Khương Chước, thực sự cảm ơn anh rất nhiều nếu tối nay không có anh, em không biết phải làm sao, có lẽ đã bị dọa chết rồi."
Nghe đến đây, Khương Chước vốn luôn ôn hòa lại nghiêm mặt.