⬅ Trước Tiếp ➡

Người đứng trước cửa sổ xoay người lại, mặt lạnh lùng "Tiếp tục gọi."
Lâu Nguyễn chưa bao giờ xin nghỉ phép, hôm nay có cuộc họp quan trọng như vậy, cô lại xin nghĩ phép?
Trình Lỗi nhìn anh ta ngồi xuống trước bàn làm việc, môi giật giật, mở miệng nói "Có lẽ cô ấy có gì đó không thoải mái, muốn xin nghỉ phép anh cứ để cô ấy nghĩ đi, tổng giám đốc quản nhiều người như vậy, chẳng lẽ rời cô ấy sẽ chết sao?"
Anh ta thật sự không hiểu, tại sao không được nghĩ một ngày, tại sao nhất định phải gọi điện thoại cho Lâu Nguyễn.
Bỗng dưng Chu Việt Thiêm nâng mắt lên, đồng tử của anh ta màu sắc rất nhạt, là màu nâu nhạt.
Đôi mắt màu nâu nhạt kia cùng với gương mặt lạnh lùng sắc bén, trong nháy mắt khiến cho Trình Lỗi nói không nên lời.
Anh ta liếm môi, cúi đầu mở danh bạ "Được, gọi lại, gọi lại lần nữa."
Không phải chỉ gọi điện thoại thôi sao, sao lại căng thẳng như vậy.
Lần thứ hai Trình Lỗi gọi điện thoại cho Lâu Nguyễn.
Chu Việt Thiêm ngồi ở bàn làm việc, đôi mắt màu nâu nhạt nhìn chằm chằm anh ta không chớp, khóe mắt đuôi lông mày đều mang theo chút tức giận dày đặc.
Nó giống như đang muốn ăn thịt người.
Góc bàn làm việc của Chu Việt Thiêm đặt một cây xanh, là do Lâu Nguyễn trước đó đặt nó ở đó.
Trong quá khứ, mỗi buổi sáng cô đều đến tưới nước.
Tầm mắt của Chu Việt Thiêm lướt qua nó, bình tĩnh nhìn Trình Lỗi, cho đến khi đối phương buông điện thoại xuống "Người dùng đang bận, có lẽ cô ấy không thoải mái?"
Ngón tay của Chu Việt Thiêm dừng trên bàn làm việc khẽ khép lại, tầm mắt của anh ta dừng lại trên chậu cây xanh kia.
"Anh Chu?" Trình Lỗi cầm di động nhìn anh ta, giống như là có chút nghi hoặc.
Cuối cùng Chu Việt Thiêm cũng thu hồi tầm mắt, anh ta nhìn qua điện thoại di động của mình tiện tay đặt ở một bên trước khi họp, anh ta nhìn nó hai giây, sau đó cầm nó lên nhưng nó vẫn không có tin nhắn nào.
Trước kia khi cô bị bệnh, cô đều sẽ nhắn tin cho anh ta, tìm mọi cách để nhận được một câu quan tâm từ anh ta.
Nhưng hôm nay thì không, không có gì ngày hôm nay.
Chu Việt Thiêm trượt màn hình điện thoại di động, sau khi mở khóa điện thoại anh ta trực tiếp mở qua giao diện WeChat, lần gần nhất anh ta và Lâu Nguyễn nhắn tin là hôm qua.
Ra khỏi cửa rồi. Hình gấu con dễ thương .
Đến cửa rồi, anh Việt Thêm, hai người ở đâu vậy? Hình nhìn xung quanh .
Cả hai tin nhắn anh ta đều không trả lời cô.
Ngón tay của Chu Việt Thiêm dừng trên màn hình di động, lướt về trước hai lần, phần lớn đều là Lâu Nguyễn nói chuyện, cô nói hơn mười câu, thỉnh thoảng anh ta mới trả lời một hai câu, phần lớn thời gian đều là "Ừ", "biết rồi".
"Anh Chu, anh làm sao vậy?" Trình Lỗi nhìn thấy trạng thái của anh ta hình như có chút không đúng, bước lên hỏi.
"Không có gì." Chu Việt Thiêm cầm điện thoại di động, mặt không chút thay đổi nói.
Có lẽ cô thực sự không thoải mái, cho nên cô mới không gửi tin nhắn cho anh ta.
Không phải đêm qua cô nghe được cái gì chứ, anh ta và Trình Lỗi bọn họ nói xong sau đó lập tức nhìn thấy cô, lúc đó cô còn nhìn thấy anh ta đang cười.
Hơn nữa, cho dù cô có nghe được cũng không là gì.
… Phải, không có gì đâu, cô sẽ không quan tâm đâụ


⬅ Trước Tiếp ➡