⬅ Trước Tiếp ➡

Sau một hồi gây sức ép, một lần nữa Lâu Nguyễn ngồi lên ghế phụ của Tạ Yến Lễ.
Cốp xe của anh đầy ắp quà gặp mặt do chú Đường chuẩn bị sẵn, bọn họ sẽ trở về nhà họ Từ.
Lâu Nguyễn tựa vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài, lần trước khi cô trở về nhà họ Từ, hình như là Tết Đoan Ngọ.
Tạ Yến Lễ thắt dây an toàn.
Ngón tay thon dài lạnh lẽo đặt trên vô lăng, anh quay đầu nhìn Lâu Nguyễn "Căng thẳng sao?"
Lâu Nguyễn dựa vào ghế ngồi thoải mái mở miệng, có chút không biết nên nói như thế nào.
Không biết nên nói với anh như thế nào, về tình trạng của nhà họ Từ.
Cũng không biết nên nói với anh như thế nào, về sự tồn tại của cô trong gia đình đó.
Ba nuôi và mẹ nuôi của cô có lẽ sẽ không quá quan tâm đến việc cô có kết hôn hay không, cũng không quan tâm đến cô sẽ kết hôn với loại người nào.
Tạ Yến Lễ xoay vô lăng, đôi môi mỏng cong lên một độ cong nhàn nhạt "Đừng căng thẳng, tôi sẽ nói với bọn họ."
Lâu Nguyễn mím môi, quyết định không nghĩ về chuyện trong nhà nữa, mà nghĩ về gia đình của Tạ Yến Lễ.
Tạ Yến Lễ từ nhỏ đến lớn đều là thiên chi kiêu tử, nhất định sẽ có rất nhiều người theo đuổi, bỗng nhiên anh muốn kết hôn, nếu cô không tới nhà chào hỏi trước khi nhận giấy chứng nhận, có phải không tốt lắm không…?
Cô suy nghĩ một chút, vẫn nên hỏi anh "Tôi có thể nhận giấy chứng nhận sau khi gặp gia đình không, không cần gặp gia đình của anh trước sao?"
Tạ Yến Lễ lái xe ra khỏi gara, anh nhìn thẳng phía trước, gương mặt đen nhánh lộ ra vẻ không tập trung lười biếng, giọng điệu phớt lờ "Sau này gặp cũng được."
Lâu Nguyễn nhìn gương mặt nghiêng hoàn mỹ như điêu khắc của anh, hơi dừng lại, nhỏ giọng gật đầu "À."
Cũng đúng, vốn là cuộc hôn nhân, hay là cuộc hôn nhân bảo vệ công ty chuẩn bị đưa ra thị trường, về sau cũng phải rời đi, không gặp cũng bình thường.
Cũng không quan trọng lắm.
Lâu Nguyễn đã quen rồi, dù sao mấy năm nay cô vẫn sống rất vui.
Ở nhà họ Từ, cô là con nuôi không được chú ý, ở chỗ Chu Việt Thiêm, có cô cũng được không có cô cũng chẳng sao.
Tạ Yến Lễ giống như nhận ra được cảm xúc tế nhị của cô, anh nhìn phía trước, bổ sung một câu "Nếu hôm nay đến gặp, chỉ sợ phải đợi thêm vài ngày nữa mới có thể lấy giấy chứng nhận."
"Ừ?" Lâu Nguyễn quay đầu nhìn anh, có chút không phản ứng kịp.
Ngón tay của Tạ Yến Lễ tùy ý đặt trên vô lăng, không tập trung nhìn tình hình đường xá phía trước, chậm rãi nói "Người nhà của tôi, vẫn cho rằng tôi sẽ không kết hôn."
"Hả?"
Tạ Yến Lễ nhìn phía trước, khép mắt lại "Sau này em sẽ biết, người nhà tôi, có chút… Nhiệt tình."
Vẫn là trễ hẹn sẽ tốt hơn.
Nếu không, nó sẽ được mang đi triển lãm.
Nhà cũ của nhà họ Tạ.
Nhà họ Tạ có ông cụ đang câu cá, ông ấy nghe chú Đường ở phía sau nói, khinh thường nở nụ cười "Tạ Yến Lễ có đối tượng? Xuy, không tin."
Chú Đường "…Thật sự, tôi mới vừa từ nhà của thiếu gia trở về, cậu ấy…"
Chú ấy còn chưa dứt lời, ông Tạ đã ném cần câu xuống đi lại "Nam hay nữ?"
Chú Đường nhìn khuôn mặt nghiêm túc của ông cụ, mím môi "…Nữ."
"Xuy " Ông Tạ ngửa ra sau, lắc đầu "Không tin."


⬅ Trước Tiếp ➡