Chương 21
Tạ Yến Lễ không biết từ lúc nào đã đứng ở đó, đang dựa người vào đó nhìn cô "Cười cái gì với thùng rác."
Nụ cười trên mặt Lâu Nguyễn bỗng dưng dừng lại "Anh xuống từ khi nào vậy?"
Tạ Yến Lễ đã thay một bộ âu phục màu đen cao cấp, bộ này thoạt nhìn hình như rất tinh xảo, chi tiết được xử lý mười phần đúng chỗ, có vẻ cả người anh vô cùng quý phái tao nhã.
Đầu ngón tay của anh cầm lấy một hộp sữa màu hồng nho nhỏ, anh đi tới, mùi gỗ thông nhàn nhạt tràn ngập lướt qua, dường như còn hòa hợp với hương thơm gra phit nội liễm, trong mềm mại còn mang theo chút cảm giác sạch sẽ thanh lãnh.
Anh đi tới bên cạnh cô, ném cái hộp rỗng trên tay xuống, cúc áo bằng đá quý hình lăng trụ của tay áo lấp lánh "Khi điện thoại của em vang lên."
"Sao không nghe điện thoại." Anh hỏi cô.
Anh vừa tới gần, phòng bếp vốn rộng rãi nhất thời trở nên chật chội, Lâu Nguyễn cảm thấy hô hấp có chút không thông, vội vàng ném hộp sữa rỗng trên tay xuống, kéo dài khoảng cách với anh "Là số không quen biết."
Tạ Yến Lễ dựa người vào cửa, đuôi mắt khẽ nhếch lên "À."
Lâu Nguyễn đi đến phòng khách, bước chân của cô rất nhanh, cô muốn quay đầu lại nói cái gì đó, nhưng nghe thấy tiếng cửa vang lên hai tiếng bíp, có người mang quần áo đến cho cô.
Tạ Yến Lễ dựa người vào đó nhìn cô, đôi mắt đen dài không tập trung nói "Quần áo của em tới rồi, em không thích cái nào thì đưa cho bọn họ mang đi."
Lâu Nguyễn sững sờ nhìn một loạt quần áo trước mặt, tất cả đều là mẫu mới nhất của các thương hiệu trong mùa.
Người từ bên ngoài nối đuôi nhau đi vào, trong chốc lát đã chiếm hết toàn bộ phòng khách.
Mà, còn chưa xong.
Phía sau là túi xách mới nhất, giày dép và khăn lụa…
Lâu Nguyễn "…"
Cô không biết mình nên nhìn những bộ quần áo kia hay nên quay đầu lại nhìn người phía saụ
Thật sự rất khó để không trở thành nữ chính trong tiểu thuyết…
Đợi đến khi tất cả đều được mọi người mang tới, mới có một người đàn ông trung niên mặc âu phục giày da bước vào, khẽ mỉm cười nói "Chào Lâu tiểu thư, tôi là quản gia nhà họ Tạ, Lâu tiểu thư có thể gọi tôi là chú Đường."
Chú ấy hơi xoay người, giới thiệu cho Lâu Nguyễn người phía sau "Vị này là anh Lý, là stylist của Minh Lệ, nếu quần áo của cô có cái nào không hợp, anh ấy và trợ lý của anh ấy sẽ sửa lại cho cô."
Minh Lệ, Minh Lệ Media, là công ty truyền thông có đà phát triển tốt nhất trong nước hiện nay, mà công ty này người có năng lực nhất chính là stylist trưởng Lý Hạc nhưng anh ấy lại là stylist chính của nhà anh, rất nhiều ngôi sao lớn trong nước muốn anh ấy tạo hình cũng không thể mời được...
Lâu Nguyễn "…"
Thật sự không phải cô chưa từng thấy trên thế giới, cô đã gặp tình huống này rất nhiều lần trong tiểu thuyết, nhưng ngoài đời thật đây đúng là lần đầu tiên.
Tuy rằng nội tâm của cô đang run rẩy, nhưng cô vẫn vươn tay về phía hai vị kia, tự nhiên hào phóng nói "Chào chú Đường, chào anh Lý."
Tập đoàn nhà họ Chụ
Tầng 23, Văn phòng Chủ tịch.
Chu Việt Thiêm đứng trước cửa sổ kính sát đất, nhìn ra phong cảnh Bắc Kinh.
Trình Lỗi đứng phía sau anh ta, cúi đầu nhìn điện thoại di động, lông mày hơi nhíu lại, sắc mặt không dễ nhìn lắm "Không nghe máy."