Chương 17
Có vẻ như nó rất hợp lý.
Lâu Nguyễn từ nhỏ đến lớn chỉ theo đuổi một mình Chu Việt Thiêm, bởi vì Chu Việt Thiêm, nên căn bản không có ai theo đuổi cô.
Chu Việt Thiêm chết tiệt
Từ Húc Trạch nghiêm túc suy nghĩ một chút, bình tĩnh mở miệng hỏi "Anh thích cô ấy cái gì?"
Cậu ta nâng cằm lên, giống như chắc chắn người này sẽ không nói được lời nào.
Không ngờ Tạ Yến Lễ nở nụ cười, nhẹ nhàng rũ mắt xuống, không biết anh đang nghĩ cái gì, cả người đều trở nên nhu hòa, kể cả thanh âm của anh, cũng giống như nhuộm lên vị ngọt ngào, tựa như gió xuân bên hồ nước trong ngày xuân, mang theo hương thơm nhẹ nhàng thoang thoảng "Thích chính là thích, nào có cái gì không thích."
Từ Húc Trạch nhìn biểu cảm trên mặt anh, bàn tay đầy vết thương của cậu ta do đánh nhau hơi siết chặt lại.
Biểu cảm của Tạ Yến Lễ kia, thật sự quá chân thật.
Kể cả là cậu ta là một chiến binh tình yêu thuần khiết cũng bởi vì biểu cảm này của anh mà có thể gục ngã.
Ngón tay trắng nõn của Lâu Nguyễn nắm lấy chiếc khăn tay sạch sẽ kia dừng lại, cô nghiêng đầu nhìn anh, nhìn tới thán phục.
Gương mặt này của Tạ Yến Lễ cùng với diễn xuất này của anh, lúc trước cho dù không làm khoa học kỹ thuật sinh học mà đi diễn xuất trong giới giải trí nhất định cũng sẽ có tiền đồ.
Anh hình như nhận ra ánh mắt của cô, anh dựa vào đó nhìn cô, trong đôi mắt đen nhánh mang theo tia ánh sáng vụn, giống như đang nhìn người mình yêu thầm mười năm.
Đôi mắt kia giống như có lưỡi câu, mê hoặc lòng người.
Mà Lâu Nguyễn giống như bị mê hoặc, siết chặt khăn trên tay, có chút không rời tầm mắt.
"Đúng không." Anh nhìn cô, đôi môi mỏng tràn ngập nét cười "Nhuyễn Nhuyễn?"
Lâu Nguyễn không xác định được anh đang nói "Nguyễn" hay "Nhuyễn Nhuyễn".
Nhuyễn Nhuyễn là tên thật của cô, nghe ba nuôi cô nói, ông cảm thấy cái tên Lâu Nhuyễn không tốt nên sau đó đổi thành Lâu Nguyễn, Nhuyễn Nhuyễn trở thành biệt danh của cô.
Lâu Nguyễn không phát hiện ra, khi giọng nói trong trẻo của anh cuốn vào ốc tai cô, cô có cảm giác da đầu của mình bị quyến rũ tê dại.
Nhìn theo ánh mắt này, cô có thể nhìn thấy yết hầu đang khẽ lăn của anh.
Nơi đó hằn rõ dấu răng của cô.
Cô hơi lùi về phía sau, gương mặt trắng nõn mềm mại hiện ra một lớp phấn mỏng, cô cúi đầu, thanh âm nhu thuận "...Ừm."
Sau khi tiễn Từ Húc Trạch đi, Lâu Nguyễn một lần nữa ngồi lên ghế phụ của chiếc Cullinan.
Người tài xế không biết đã rời đi từ khi nào, thay vào đó người lái xe là Tạ Yến Lễ.
Anh cởi chiếc áo vest tinh xảo của mình ra tiện tay đặt ở ghế saụ
Cổ tay áo sơ mi trắng như tuyết không cài nút, chải đến khuỷu tay, da anh trắng lạnh, gân xanh gợi cảm hơi nổi lên.
Ánh mắt của Lâu Nguyễn cuối cùng cũng dừng lại trên chiếc đồng hồ tinh xảo trên cổ tay anh.
Cô nhận ra chiếc đồng hồ này.
Buổi sáng lúc anh cởi nó đặt lên bàn, cô không nhìn kỹ, bây giờ cô đã hoàn toàn nhận ra nó.
Đây là chiếc đồng hồ mà Chu Việt Thiêm từng rất muốn có, nó được làm từ bàn tay của một nghệ nhân nổi tiếng của Ý, trên thế giới chỉ có một chiếc này.
Năm thứ hai đại học, cô chọn chiếc đồng hồ này, muốn mua nó làm quà sinh nhật cho Chu Việt Thêm.