⬅ Trước Tiếp ➡

Sau đó cô đến Ý mới biết đồng hồ đã bị người khác mua, ông lão biết cô muốn tặng nó cho người mình thích làm quà sinh nhật, nên đã để lại số điện thoại của người mua cho cô, nói đối phương cũng là người Trung Quốc, có lẽ đối phương có thể từ bỏ món đồ này.
Tờ giấy ghi số điện thoại của đối phương cô vẫn còn để ở nhà, nhưng cho tới bây giờ cô vẫn không gọi.
Không ngờ chiếc đồng hồ này lại nằm trên tay Tạ Yến Lễ.
Có lẽ là ánh mắt của cô quá mức thẳng thắn, Tạ Yến Lễ rũ mắt nhìn qua chiếc đồng hồ trên cổ tay "Thích sao?"
Lâu Nguyễn vội vàng lắc đầu, quay đầu ngồi xuống ghế phụ "Không có, chỉ là cảm thấy hình như đã nhìn thấy trên tạp chí."
"Tạp chí?" Tạ Yến Lễ gật đầu, anh tiện tay thắt dây an toàn "Quả thật đã từng xuất hiện trên tạp chí trong nước."
Ông lão tạo ra chiếc đồng hồ này đặt tên cho nó là Coisíní, có nghĩa là trái tim đập thình thịnh.
Khi nhìn thấy nó ở Ý, ban đầu anh không định mua, nhưng sau đó anh nghe mọi người nói về cái tên của nó, anh đã mua nó hai giờ trước khi về nhà.
Tạ Yến Lễ khởi động xe, chậm rãi nói "Đây là đồng hồ nam, phụ nữ đeo nó không đẹp lắm, nhưng nếu Tạ phu nhân thích, tôi có thể tháo xuống cho em."
"… Không phải, anh đeo nó trông rất đẹp." Lâu Nguyễn vẫn chưa thích ứng được tiếng Tạ phu nhân này cô vội vàng nói.
Tạ Yến Lễ hai tay dừng trên vô lăng, anh nhìn con đường phía trước nhếch môi "À, thì ra không phải thích nó, mà là thích tôi đeo nó sao."
Lâu Nguyễn "..."
Cuối cùng cô không thể chịu đựng được, quay đầu nhìn anh.
Người lái xe thoải mái vươn tay phải ra, hoàn mỹ thể hiện chiếc đồng hồ trên cổ tay trắng lạnh.
Lâu Nguyễn "… Tạ Yến Lễ."
Tạ Yến Lễ một tay xoay vô lăng, thờ ơ nhìn con đường phía trước, giọng nói có chút không tập trung "Ừ?"
Lâu Nguyễn chớp chớp mắt "Em trai tôi không còn ở đây nữa."
Từ Húc Trạch đã xuống xe, không cần phải duy trì bộ dạng yêu thầm cô mười năm nữa.
Dừng một chút, cô khen anh "Vừa rồi anh diễn rất giống thật, suýt chút nữa tôi cũng tin."
"Diễn?"
"Đúng vậy." Lâu Nguyễn vươn tay, giơ ngón tay cái về phía anh "Thật không hổ danh là thiên tài, ở phương diện diễn xuất anh cũng rất có thiên phú "
Hai tay Tạ Yến Lễ đặt trên vô lăng, ý cười trên khóe miệng anh dần dần nhạt đi.
Tình cờ đi ngang qua ngã tư, phía trước có đèn đỏ.
Chiếc xe của anh dừng lại, Tạ Yến Lễ ngẩng đầu, nhìn thấy biển quảng cáo của Hoa Dược, muốn cười nhưng không cười nói "Thiên tài là vậy."
Một giây sau, Lâu Nguyễn nghe được giọng nói lạnh lẽo từ tính của anh "Nhưng tôi thì không."
Anh không phải?
Anh không phải là cái gì?
Lâu Nguyễn nghiêng đầu nhìn anh, ánh mắt cô dừng trên gương mặt kinh ngạc của đối phương.
Tạ Yến Lễ dựa vào ghế xe, cằm hơi nâng lên, anh giương mắt nhìn biển quảng cáo bên ngoài.
Ánh sáng và bóng tối đan xen nhau, đôi mắt đen vụn kia đã bị phản chiếu thành màu hổ phách, tăng lên chút màu sắc thu hút lòng người.Lâu Nguyễn ngồi bên cạnh anh, hương thơm nhẹ nhàng đặc trưng của anh đọng lại trên chóp mũi cô.
Từ trong mắt cô nhìn thấy trong mắt anh có vài phần mất mát bí ẩn.
Lâu Nguyễn nhìn theo ánh mắt của anh, vừa lúc nhìn thấy tấm biển quảng cáo cực kỳ lớn của Hoa Dược Sinh Vật ở bên ngoài.


⬅ Trước Tiếp ➡