Chương 12
Không phải là quan hệ biết tên lẫn nhau sao, khoảng cách xã giao giữa bọn họ cho tới bây giờ chưa từng trải qua trong vòng mười thước, vì sao cứ như vậy đi lên nói chuyện với người ta?
Hóa ra tính cách của Tạ Yến Lễ là như vậy sao?
Lúc Từ Húc Trạch đang nghi hoặc, người đứng trước mặt cậu ta vươn tay lạnh lùng trắng nõn lạnh lẽo như ngọc, chậm rãi chạm vào đầu bù xù của cậu ta, ngữ điệu lười biếng "Làm không tệ lắm."
Từ Húc Trạch hỗn độn trong gió "???"
Tối qua cậu ta có bị thương não không lúc cậu ta đánh nhau đó?
Kỳ thật quan hệ giữa cậu ta và vị Thiên Chi Kiêu Tử này còn có thể sao, anh lại còn chạm vào đầu cậu ta, có thật không?
Bỗng nhiên Từ Húc Trạch cảm thấy sự tình trở nên nghiêm trọng hơn.
Không đúng, đợi một chút, mùi trên người anh...
Có chút quen thuộc.
Từ Húc Trạch hít hít mũi, cố gắng dựa người vào Tạ Yến Lễ.
Biểu cảm lười nhác của Tạ Yến Lễ ngưng tụ một chút, trong nháy mắt cậu ta dựa vào người anh hít vào.
Từ Húc Trạch ngẩng đầu, biểu cảm trở nên cảnh giác "Anh và Lâu Nguyễn có quan hệ gì?"
Tại sao trên người anh lại có mùi nước hoa mà cô thường dùng ?
Trong nháy mắt cậu ta ngẩng đầu lên, chiếc áo sơ mi trắng của đối phương chợt lóe lên dấu màu đỏ, tuy rằng chỉ là trong nháy mắt nhưng Từ Húc Trạch thấy rất rõ ràng
Vẻ mặt cậu ta kinh ngạc, theo bản năng nói "Đó là của Lâu Nguyễn..."
Chắc chắn là của Lâu Nguyễn
Son môi mà Lâu Nguyễn thường xuyên tô nhất chính là màu này
Từ Húc Trạch rất nhanh tỉnh táo lại, trong vòng vài giây cậu ta điều chỉnh biểu cảm của mình, quản lý tốt biểu cảm, cậu ta ngồi ở đó, trong nháy mắt tư thế ngồi trở nên cao ngất, thanh âm cũng trầm xuống "Tạ tiên sinh, xin hỏi anh và chị gái tôi có quan hệ gì, trên người anh vì sao lại có mùi nước hoa và dấu son môi của chị ấy, mà còn ở vị trí đó."
Từ Húc Trạch chờ Tạ Yến Lễ trả lời mấy giây, Tcậu ta cảm thấy cả người sắp nổ tung.
Cậu ta cho dù muốn bị vỡ đầu cũng không nghĩ tới, cả đời này chị gái của cậu ta còn có thể cùng người đàn ông khác có liên quan.
Hơn nữa người này còn là Tạ Yến Lễ
Tạ Yến Lễ ba chữ này, hoàn toàn chính là đồng nghĩa với thiên chi kiêu tử.
Lúc anh học xong thành tích rất xuất sắc, điểm số mỗi một lần thi lớn nhỏ đều xếp thứ hai, rõ ràng đã sớm tham gia cuộc thi đoạt giải được bảo lãnh đến đại học Thanh Hoa, nhưng kiên trì tiếp tục ở lại trường học, cuối cùng học xong lớp mười hai anh lấy trạng nguyên môn khoa học tự nhiên tỉnh Bắc Kinh.
Đại học càng lợi hại hơn, tuổi còn trẻ mà đã nắm trong tay mấy giải thưởng quốc tế, bằng sáng chế trên tay tùy tiện một cái giá trị đều là không thể đo lường được.
Anh giống như một vị thần.
Đối với thế giới bên ngoài mà nói, khuyết điểm duy nhất của Tạ Yến Lễ chính là tuổi trẻ.
Tuổi trẻ có nghĩa là kinh nghiệm không đủ, không đủ chững chạc, đây là cái gai duy nhất mà bọn họ có thể chọn ra từ Tạ Yến Lễ.
Từ Húc Trạch cảm thấy đầu óc ong ong, cậu ta ngẩng đầu lên, tỉ mỉ nhìn kỹ khuôn mặt hoàn mỹ kia một lần nữa.
Gương mặt giống như bức tranh này là ưu điểm không đáng có nhất trên người Tạ Yến Lễ.
Cứu mạng, có phải cậu ta ngửi nhầm mùi hay không.