Chương 13
Nghĩ như thế nào cũng cảm thấy không có khả năng…
Loại người này sẽ có khúc mắc với Lâu Nguyễn sao?
Ngay khi Từ Húc Trạch hoài nghi nhân sinh hoài nghi chính mình, người đứng trước mặt cậu ta lười biếng nhếch môi, cúi đầu nở nụ cười, ngữ điệu thờ ơ mở miệng "Tôi và chị gái cậụ"
Từ Húc Trạch ngẩng đầu, không nhúc nhích nhìn anh chằm chằm.
Tạ Yến Lễ rũ mắt xuống, không nhanh không chậm nói
"Là quan hệ sắp kết hôn."
Từ Húc Trạch bình tĩnh nhìn anh vài giây "Đừng vớ vẩn."
Lâu Nguyễn có thể kết hôn với anh không?
Cho dù anh là Tạ Yến Lễ thì thế nào, Lâu Nguyễn vẫn là một người có tình cảm lớn, cô thích Chu Việt Thiêm mười mấy năm rồi một chút cũng không dao động.
Ý cười trên khóe miệng của Tạ Yến Lễ chậm rãi tản đi, con ngươi đen nhánh rũ xuống, nhìn cậu ta hỏi "Vớ vẩn chỗ nào."
Từ Húc Trạch "Chỗ nào không vớ vẩn? Chính anh cảm thấy có thể sao, cho dù anh nói mọi người đều uống quá nhiều, không cẩn thận nhận nhầm người loại tình tiết tục tĩu này cũng không có, như vậy rất vô lý."
Nghe cậu ta nói như vậy, trên mặt Tạ Yến Lễ một chút tươi cười cũng không còn.
Anh tùy ý dựa vào đó, khí chất trở nên tao nhã xa cách, tính tình tốt lúc trước khi mới nói chuyện với Từ Húc Trạch cũng không còn, Từ Húc Trạch nghĩ do chính cậu ta ảo tưởng ra.
Từ Húc Trạch "..."
Đúng, chính là vị này, Tạ Yến Lễ trước kia cậu ta nhìn thấy chính là như vậy, chính là khí chất này.
Anh thích phớt lờ tất cả mọi người, giống như nhấc mí mắt lên nhìn người một cái đều là ban ơn.
Tạ Yến Lễ lạnh mặt, so với lúc tươi cười xán lạn có thêm vài phần vẻ diễm lệ. Anh im lặng vài giây, nhìn Lâu Nguyễn đang ở bên kia cô đang xuyên qua đám người hướng về phía bọn họ, ngữ điệu lười biếng lười nhác "Tôi cảm thấy, có thể."
"Rất có thể."
Từ Húc Trạch ngẩn người ra, ngước mắt lên nhìn anh.
Lâu Nguyễn đã đi tới trước mặt bọn họ, bên cạnh cô còn là luật sư của Tạ Yến Lễ, cô nhìn thấy khuôn mặt và mái tóc rối bời bị tổn thương nghiêm trọng của Từ Húc Trạch, nhíu mày "Đi thôi, có thể đi được rồi."
Từ Húc Trạch đang muốn đứng dậy, nghe thấy như vậy người tựa vào một bên nhìn Lâu Nguyễn, sâu kín hỏi một câu
"Vậy tôi đi cùng mọi người sao?"
Lâu Nguyễn quay đầu nhìn qua cậu ta "Em còn việc gì ở lại đây sao?"
"Không có." Tạ Yến Lễ liếc mắt nhìn Từ Húc Trạch một cái, trong giọng nói xen lẫn vài phần vô tội "Chính là, em trai hình như không thích tôi lắm, nếu tôi đi cùng, cậu ấy sẽ không vui?"
"Cậu ấy đối với người anh rể như tôi, hình như không hài lòng."
Từ Húc Trạch vừa đứng lên, còn chưa kịp nhìn Lâu Nguyễn, cậu ta sững người đứng ở đó, vẻ mặt đờ đẫn nhìn Tạ Yến Lễ. … Anh rể?
Có phải, đây là tưởng tượng không.
Bình thường cậu ta cũng không gọi Lâu Nguyễn là chị, nhìn thấy bộ dạng nặng tình của Lâu Nguyễn, cùng với bộ dạng của Chu Việt Thiêm đối với Lâu Nguyễn, cậu ta vốn tưởng rằng Lâu Nguyễn sẽ cô độc cả cuộc đời.
Từ anh rể này đối với cậu ta rất xa vời.
Cơ thể của Từ Húc Trạch lắc lư, cậu ta căn bản muốn quay đầu nhìn phản ứng của Lâu Nguyễn, nhưng còn chưa kịp quay đầu, ánh mắt của cậu ta chợt dừng lại, rơi trên yết hầu của Tạ Yến Lễ.
Trên đó, có một dấu răng...