Chương 11
"Anh Chu?" Trình Lỗi thấy anh ta không có tiếng động, nghiêng đầu cười nói "Anh Chu, hôm nay anh làm sao vậy, sao mất tập trung vậy, có phải thằng nhóc Từ Húc Trạch kia gây ra vấn đề gì cho anh không, chúng ta phải tìm cậu ta bồi thường."
Chu Việt Thiêm cuối cùng cũng nở nụ cười, nụ cười có chút miễn cưỡng "Tôi đang suy nghĩ đợi một chút."
"Ha ha ha, tôi nói rồi tên tiểu tử kia không chiếm được tiện nghi của anh đâu "
"…"
Sở cảnh sát.
Cửa xe chiếc Cullinan được mở ra, đôi giày cao gót màu bạc bước xuống xe dây đeo ngọc trai quấn quanh mắt cá chân của cô hơi lắc lư.
Lâu Nguyễn cầm điện thoại di động bước ra, chiếc váy màu trắng nhẹ nhàng đong đưa.
Ở bên kia Tạ Yến Lễ cũng bước xuống, anh đi tới bên cạnh cô, đôi mắt nhìn lướt qua đại sảnh cảnh sát trước mắt "Đi vào thôi."
Lâu Nguyễn gật đầu, mái tóc mềm mại rơi xuống gò má.
Ánh mắt của Tạ Yến Lễ dừng trên sợi tóc không nghe lời kia, ngón tay thon dài khẽ động, cuối cùng vẫn im lặng đi theo phía sau cô, không có động tác gì.
Sở cảnh sát.
Từ Húc Trạch mềm nhũn dựa người vào bên trong, từ xa cậu ta đã nhìn thấy Lâu Nguyễn.
Lâu Nguyễn có làn da rất trắng, thân hình gầy gò, đặc biệt rất nổi bật trong đám đông.
Từ Húc Trạch vừa nhìn thấy cô liền xoay người, cậu ta nhẹ nhàng bĩu môi, cậu ta đã chuẩn bị tốt cho việc bị cô giáo huấn.
Tuy rằng những người khác đều cảm thấy Lâu Nguyễn không tính là giáo huấn, nhưng đối với cậu ta lại cảm thấy rất đúng.
Lúc nhỏ cậu ta không thích Chu Việt Thiêm, khi đó, cậu ta không biết đã nói với Lâu Nguyễn bao nhiêu lần là không nên cùng Chu Việt Thiêm chơi đùa, nhưng cho tới bây giờ Lâu Nguyễn cũng chưa từng nghe qua.
Không chỉ không nghe, mà cô còn luôn nói với cậu ta, bảo cậu ta không nên đối với Chu Việt Thiêm có ác ý lớn như vậy.
Thật buồn cười, rõ ràng quan hệ giữa cậu ta và Chu Việt Thiêm là loại này, cậu ta không thích Chu Việt Thiêm, Chu Việt Thiêm cũng không thích cậu ta, tại sao lại biến thành cậu ta có ác ý với Chu Việt Thiêm.
Chẳng lẽ Chu Việt Thiêm trong sạch đối với cậu ta không có nửa điểm không vui sao?
"Xin chào, tôi là người nhà của Từ Húc Trạch."
Giọng nói mềm mại ngọt ngào vang lên ở phía sau, Từ Húc Trạch cúi đầu, đưa tay vuốt mái tóc như như ổ gà của mình, đối với giọng nói của Lâu Nguyễn phía sau mắt điếc tai ngơ.
Chu Việt Thiêm đều đi cả rồi, cô còn tới đây làm gì.
Cậu ta cũng cảm thấy cô sẽ không quan tâm đến cậu ta, nhất là dưới tình huống cậu ta đánh Chu Việt Thiêm.
Quả nhiên, chỉ sau hai câu nói đó cô im lặng.
Động tác của Từ Húc Trạch đang nắm chặt ngón tay dừng lại, chậm rãi quay đầu, đối diện với đôi mắt hẹp dài kia.
"Anh..."
Tạ Yến Lễ im lặng đứng sau lưng cậu ta, đang cúi đầu nhìn đầụ.. của cậu ta.
Đôi mắt đen lấp lánh lộ ra vẻ lười biếng buông lỏng.
Từ Húc Trạch mở to hai mắt, ngẩng đầu lên nhìn chằm chằm đôi mắt kia, một lúc lâu không nói nên lời.
Vẫn là Tạ Yến Lễ mở miệng trước, anh nhìn chằm chằm mái tóc giống như ổ gà của cậu ta, đôi môi mỏng manh hơi cong lên, nghiêm túc đánh giá "Xem ra kết quả thật siêu phàm."
Từ Húc Trạch "?"
Từ Húc Trạch "???"
Không phải, bọn họ có quen nhau sao?