2 Đi theo cô
Ở chỗ rẽ phía trước có một nhóm người vây quanh, một đôi nam nữ trung niên đang đánh nhau, người phụ nữ trung niên gầy gò, tóc tai bị người đàn ông nắm lấy, một tay của bà ta cào vào mặt đối phương, khóc rống rất kinh khủng.
Thấy vậy, Mộc Sinh không nói gì, Mặc Dao vội càng kéo cô đi qua.
"Đừng xen vào chuyện này."
Mặc Dao biết thân thủ của Mộc Sinh rất tốt, nhưng cô lại không muốn Mộc Sinh nhúng tay vào chuyện này, Mộc Sinh nghe vậy thì đáp lại: “Tôi cũng không phải người thích xen vào chuyện của người khác.”
Cho dù Mặc Dao không kéo cô, cô cũng không muốn quan tâm.
Thuận tay giúp Mặc Dao cũng là ngoài ý muốn, cô cũng muốn nhúng tay vào chuyện của người khác.
Đoạn đường đến sảnh lớn không ai nói chuyện, lúc đến sảnh lớn, ở đó người rất nhiều, bầu không khí náo nhiệt đã xua tan bầu không khí vắng vẻ hiu quạnh, Mặc Dao hỏi tên và trường học của cô rất nhiều lần, cho dù Mộc Sinh không kiên nhẫn cũng nói cho cô ấy.
Nhận được tin tức từ miệng Mộc Sinh, Mặc Dao rất vui mừng, đợi một lúc đã sáu giờ rưỡi, Mộc Sinh và Mặc Dao cùng nhau tìm xe buýt về thành phố.
Kinh Đô rất lớn, nhưng không xa ga xe lửa.
Ngôi trường mà Mộc Sinh và Mặc Dao theo học nằm ở cùng một nơi, điều đó có nghĩa là Mộc Sinh tạm thời không thể thoát khỏi Mặc Dao.
Hai người chuyển xe từ trung tâm thành phố đến trung tâm quận Hoa Dương nổi tiếng nhất Kinh Đô, trường học nằm ở chỗ này.
Trên xe, Mặc Dao hỏi Mộc Sinh ở ký túc xá của trường hay thuê nhà bên ngoài, Mộc Sinh suy nghĩ một chút, một tháng nữa mới khai giảng, cô muốn thuê nhà ở ngoài để thuận cho chuyện tìm việc, vừa học vừa làm, miễn cưỡng nuôi sống bản thân đã đủ rồi.
Mặc Dao nghe xong liền mừng rỡ, tỏ vẻ hai người có thể thuê chung, tiền thuê nhà chia đều.
Như vậy tiền thuê nhà có thể rẻ hơn một chút, dù sao cũng chia phòng ở, Mộc Sinh suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
Giá nhà ở Kinh Đô cao ngất trời, giá thuê nhà cũng vậy, ai bảo đây là Kinh Đô cơ chứ?
Gần trường học có nhiều căn nhà, nhưng đa số đều nhà ở khu trường học, phần lớn đều được các bậc phụ huynh giàu có đều đã mua lại, căn phòng còn thừa lại cũng quá đắt, người bình thường không thể mua.
Hai người cũng đã tính toán với nhau rồi, bọn họ đều không phải là người giàu có, đương nhiên Mặc Dao giàu hơn Mộc Sinh, hai người gộp lại thuê một căn hộ bình thường trong một khu cư xá cách trường học mấy con phố.
Đây không phải là một nơi náo nhiệt, căn hộ có hai phòng ngủ, một nhà vệ sinh, một phòng khách, hai phòng ngủ gộp lại rộng bằng phòng trong ký túc xá của trường, diện tích phòng khách gấp đôi diện tích của hai phòng ngủ, tiền thuê nhà hàng tháng là một ngàn rưỡi, chưa bao gồm tiền điện nước.
Dù sao chỗ này cũng coi như là một nửa nội thành, chủ nhà nói đóng đủ tiền thuê nửa năm sẽ giảm được mấy trăm.
Ngay từ đầu Mộc Sinh không có ý định sống trong trường, không biết Mặc Dao nghĩ gì cũng đồng ý
Nộp thuê nhà nửa năm và trả năm trăm tệ phí sinh hoạt trước, Mặc Dao nói ngày thường cô ấy sẽ chịu trách nhiệm nấu ăn, Mộc Sinh cười nhẹ nhõm vì đã giảm tiết kiệm được một chút sức lực, tuy Mặc Dao nhất quyết không thu tiền, nhưng Mộc Sinh vẫn nhét một ít cho cô ấy, dù sao cô cũng không quen chiếm tiện nghi của người khác.
Ba vạn tệ nhoáng cái đã mất đi một phần sáu, Mộc Sinh có chút ưu thương.
1 Ổn định chỗ ở
Căn nhà trống không, chỉ có hai chiếc giường gỗ nhỏ, một cái bàn và một cái tủ treo quần áo. một vài chiếc ghế đẩu nhỏ và những vật dụng cần thiết để dọn dẹp vệ sinh, trừ những thứ đó ra, chăn màn không có một cái nào.
Ưu điểm duy nhất là tuy cách vài con phố, nhưng mỗi sáng chỉ cần ngồi xe bus mười phút là tới trường học.
Trải qua một buổi sáng bận rộn với công việc, sau khi tìm được chỗ ở, Mộc Sinh và Mặc Dao chuyển hàng lý vào nhà mới, Mặc Dao cũng bắt đầu dọn dẹp nhà cửa.
Trong nhà lâu không có người ở nên có mùi ẩm mốc, Mộc Sinh ngửi thấy không quen nhưng không có cách nào khác, đành phải ép mình vào phòng dọn dẹp, Mặc Dao thấy cô quét vài cái nhưng lại không có trình tự gì thì biết ngay cô không phải là người hay làm việc nhà, vì vậy Mặc Dao bèn đẩy Mộc Sinh ra ngoài.
Mộc Sinh sờ sờ mũi, cô mượn chủ nhà một chai làm mát không khí, mùi bên trong rất khó ngửi những mặt ngoài vẫn còn ổn, Mộc Sinh quét dọn bên ngoài của, chờ Mặc Dao quét dọn phòng xong, cô phun chai xịt làm mát không khí vào phòng, sau đó đóng cửa lại, cả hai chuẩn bị đi siêu thị mua một số nhu yếu phẩm.
"Đầu tiên là mua đồ ăn, mua chảo, xẻng xào rau và gia vị như dầu, muối, nước sốt và giấm ..."
Lúc ở trên xe buýt, Mặc Dao dùng điện thoại di động lập danh sách những món đồ cần mua, Mộc Sinh vô cùng ngưỡng mộ Mặc Dao, không ngờ cô ấy là một người có kỹ năng sống cao như vậy, bây giờ nghĩ lại thì cảm thấy người bạn cùng phòng này cũng không tệ, tuy nhiên, khi nghe nói cần phải mua một đống đồ dùng kia, Mộ Sinh lại cảm thấy to đầu.
"Nồi và nhu yếu phẩm mua cũng được, nhưng tủ lạnh có lẽ tạm thời chưa cần dùng tới.” Nghĩ đến ví tiền của mình, Mộc Sinh lại than thở, quả thật không quản việc nhà nên không biết củi gạo đắt, nhớ này đó, Mộc Sinh chưa bao giờ nghĩ rằng mình mua những đồ dùng sinh hoạt này lại do dự có đủ tiền hay không...
"Sao mà được, bây giờ nóng nực, không mua tủ lạnh sao có thể sống được!" Hiển nhiên Mặc Dao không đồng ý. "Mấy loại trái cây phải bỏ vào tủ lạnh ăn mới ngon, đôi khi mình còn muốn ăn kem ly nữa...mình còn chưa nói muốn mua điều hòa nữa, yên tâm đi, mình trả tiền cũng được.”
Mặc Dao vỗ ngực, trông rất khí phách, Mộc Sinh im lặng, xem ra tới Kinh Đô tiêu không nhiều tiền chỉ là ảo tưởng của cô.
Siêu thị đông nghịt người, Mặc Dao đưa Mộc Sinh đến thẳng khu tươi sống, cô ấy nói đây là lần đầu tiên cô ấy đến Kinh Đô, nhưng hình như lại rất quen thuộc với siêu thị.
Mấy món đồ như nồi cơm điện khá phiền toái, vì chúng đều là đồ lớn, Mặc Dao và Mộc Sinh phân nhau mua đồ, Mặc Dao mua đồ điện, còn Mộc Sinh chịu trách nhiệm mua đồ ăn.
Mộc Sinh cũng không biết mua gì nên nhìn các dì trong siêu thị, cô đi theo họ mua đồ, thuận tiện mua một chút hoa quả.
Cuối cùng, cô ra ngoài ra ngoài tìm một chiếc xe đẩy trong siêu thị rồi bỏ đồ lên xe, sau đó quay lại mua một ít đồ dùng sinh hoạt như bàn chải đánh răng, cốc chén, bột giặt, sữa tắm... cô cũng không ngốc, những thứ này vẫn có thể mua giúp Mặc Dao, suy nghĩ một chút, cô còn mua hai cái chiếu, hai chiếc chăn mỏng và hai cái gối đầu, những thứ này chưa tới một ngàn, Mộc Sinh vẫn rất hài lòng.
Cô cũng không chọn những thứ rẻ nhất, mua đồ cũng nằm trong khoảng từ trung bình trở lên, tuy nói đồ đắt chưa chắc đã tốt nhưng Mộc Sinh vẫn sẽ chọn những thứ đắt tiền hơn một chút, dù sao đắt cũng có giá trị của đắt.
Chờ Mặc Dao mua đồ xong, lúc rời khỏi siêu thị còn xách theo một ít dầu, muối, nước sốt và giấm, cô cười cười toe toét với Mộc Sinh: "Mình mua nhiều đồ nên để siêu thị giao hàng."
Đây là một siêu thị lớn, Mặc Dao mua tủ lạnh và các vật dụng khác, nhất định phải giao đến tận nơi.
Về đến nhà, đặt hết đồ đạc vào phòng, nhìn căn phòng trống không trở nên phong phú hơn một chút, Mộc Sinh cảm thấy thỏa mãn lạ thường.
Lúc mọi thứ sắp xếp xong xuôi đã là tám chín giờ tối, sau một ngày mệt mỏi, Mặc Dao vẫn còn sức chạy ra ngoài mua rất nhiều đồ ăn vặt và đồ uống lạnh, còn có kem ly, tất cả chất đầy trong tủ lạnh, Mộc Sinh thấy vậy thì toát mồ hôi đầu.
Mộc Sinh không mệt mỏi như vậy, từ khi cơ thể này đã hợp nhất với linh hồn của cô, tuy không khỏe mạnh bằng kiếp trước, nhưng cũng dần trở nên khỏe mạnh, sức lực của cô ấy ngày càng tăng lên, cô cũng không thèm rèn luyện, từ khi sống lại, Mộc Sinh không để mấy chuyện nhỏ đó vào lòng nữa.
Ngược lại Mặc Dao mệt bở hơi tai, thậm chí còn không ăn cơm tối, bởi vì Mộc Sinh nói không muốn ăn nên tắm rửa rồi lên giường đi ngủ.
Mặc Dao dời giường sang phòng của Mộc Sinh, bởi vì phòng bên kia thông gió tốt hơn nên Mặc Dao biến nó thành phòng bếp.
2 Ổn định chỗ ở
Sáng sớm ngày hôm sau, Mộc Sinh bị mùi thơm đánh thức, vừa mở mắt ra, trong bếp vang lên tiếng nổ dầu lách tách, chờ Mộc Sinh vệ sinh cá nhân xong, đúng lúc Mặc Dao bê hai tô mì ra phòng khách.
"Mình đang định gọi cậu dậy thì cậu dậy rồi!"
Hôm nay Mặc Dao tùy ý buộc tóc lên, lộ ra vẻ thanh xuân của một cô gái, khuôn mặt không son phấn trắng trắng mềm mềm, làn da bóng mịn, mặt mộc của cô ấy trong nháy mắt có thể giết bao nhiêu mỹ nữ, lúc này đang là buổi sáng, toàn thân cũng nhẹ nhàng khoan khoái.
“Ngày đầu tiên nên có rất nhiều thứ chưa chuẩn bị xong, cậu ăn tô mì này trước đi.” Mặc Dao đẩy bát của Mộc Sinh sang chỗ cô: “Không có sa tế, nếu cảm thấy nhạt, cậu có thể dùng Lao Gan Ma để nâng vị.”
Lao Gan Ma: là một thương hiệu tương ớt.