⬅ Trước Tiếp ➡
2 Thay đổi thái độ?
Mộc Sinh vừa dứt lời, khóa cửa cũng vang lên, một người phụ nữ mặc áo len cổ lọ đẩy cửa bước vào, Mộc Nam Tịch và Tiểu Quyên mở to mắt nhìn.
"A a a a, Mộc Sinh, con về rồi à?"
Mộ Trường Anh mở cửa ra, thấy mọi người trong phòng đều nhìn chằm chằm vào mình, bà ta có chút khó hiểu, sau khi nhìn thấy người ngồi trên ghế sô pha, bà oán trách nói: “Sao muộn như vậy mới về? Mẹ lo lắng cho con lắm đó? Con đói chưa?”
Mộc Nam Tịch trợn mắt há hốc mồm.
Cậu ta ngạc nhiên chỉ vào Mộc Sinh: "Chị ... Chị ...” Mãi vẫn không nói nên lời, cậu ta mới ở lại trường năm này không về mà con mẹ nó thế giới đã thay đổi không theo thói thường như vậy sao?”
Mộc Sinh xua tay: "Con không đói."
Thái độ ân cần và quan tâm của Mộc Trường Anh lại chọc giận Mộ Nam Tịch, cậu ta giận dữ hét lên: "Mẹ, Mộc Sinh vừa đánh con!"
Tiếng gầm này khiến Tiểu Quyên và mẹ Mộc càng hoảng sợ.
"Không biết lớn nhỏ, con bé là chị con, không được gọi thẳng tên! Hơn nữa, đánh con thì làm sao? Đánh con vì muốn tốt cho con, nếu không cũng là do con làm sai!”
Lời nói của Mộc Trường Anh khiến thế giới quan của Mộc Nam Tịch sụp đổ.
Dường như ngại cậu ta chịu kích thích chưa đủ lớn, Mộ Sinh lười biếng liếc cậu ta một cái, lạnh lùng nói: "Lớn tiếng như vậy làm gì, làm con gái nhà người ta sợ rồi."
Sau khi nói xong, cô liếc nhìn Tiểu Quyên, Tiểu Quyên nghe vậy thì a một tiếng, thấy ánh mắt ngả ngớn của Mộc Sinh, không hiểu sao mặt Tiểu Quyên lại đỏ bừng.
Mộc Trường Anh và Mộc Nam Tịch không nhận thấy sự bất thường của cô, Mộc Trường Anh trông thấy cô thì vô cùng ngạc nhiên: "Cô gái này là gì?"
Dù sao trong lòng cũng đã có đáp án, lúc hỏi câu này, bà cố ý nhìn Mộc Nam Tĩnh.
Dù sao cũng là con gái, da mặt không dày như vậy, Tiểu Quyên ngượng ngùng đứng lên gọi một tiếng: "Chào dì, cháu là bạn học của Mộc Nam Tịch, cháu tên là Dương Tiểu Quyên, dì gọi cháu Tiểu Quyên là được rồi.”
Lúc Mộc Trường Anh ra ngoài cô mới dám đến, vì vậy Mộc Trường Anh chưa từng nhìn thấy cô.
Sau khi nói xong, cô lén lút nhìn Mộc Sinh, Mộc Sinh đang xem TV nên không để ý đến họ, trong lòng Dương Tiểu Quyên đột nhiên dâng lên một cảm xúc không thể giải thích được.
"À, là Tiểu Quyên..."
Mộc Trường Anh cũng không ngu ngốc, bà cũng không phá vỡ sự mập mờ của đôi trẻ này, bà cười ôn hòa với Dương Tiểu Quyên: "Cháu ăn cơm chưa? Để dì nấu cơm cho mấy đứa ăn."
“Không... không cần đâu ạ.” Dương Tiểu Quyên nhìn điện thoại, bây giờ cũng đã muộn, cô chuẩn bị rời đi: “Dì à, đã muộn rồi, cháu phải về rồi.” Cô là người có chừng mực, vào lúc này kiểu gì cũng phải trở về.
“Tạm biệt dì, Mộc Nam Tịch, mình đi đây, tạm biệt… chị Mộc Sinh, tạm biệt!” Dương Tiểu Quyên lần lượt chào tạm biệt ba người, Mộc Sinh lười biếng giơ tay vẫy vẫy: “Tạm biệt ... "
Mộc Nam Tịch vẫn đang hờn dỗi, không quan tâm đến chuyện cô bạn gái nhỏ sẽ rời đi, sau khi Dương Tiểu Quyên rời đi, Mộc Trường Anh quan tâm hỏi Mộc Sinh: "Thật sự không muốn ăn gì sao? Mẹ nhớ cửa hàng tiện lợi con làm việc không bao cơm tối.”
Mộc Sinh đang định trả lời, Mộc Nam Tịch cáu kỉnh nói: “Mẹ ơi, con đói.”
Mộc Trường Anh mở miệng, muốn nói gì đó nhưng lại thôi, "Được rồi, để mẹ nấu cho con ăn."
Bà cầm một túi đồ ăn đi vào bếp, Mộc Nam Tịch hung dữ nhìn Mộc Sinh: "Rốt cuộc chị cho mẹ ăn bùa mê thuốc lú gì vậy?”
Trên trán cậu ta có một vết đỏ to đùng như vậy, mẹ lại làm như không nhìn thấy, chắc chắn là người có vấn đề rồi!
1 Tử vong
Mộc Sinh mỉm cười nhìn cậu ta: "Có thể cho uống thuốc mê gì?"
Chỉ là hôm thứ hai, Mộc Trường Anh bị tẩy não mà thôi.
Cuộc sống của nguyên chủ không tốt, cô ấy bị tức chết, ít nhiều có liên quan đến người mẹ trên danh nghĩa này.
Nguyên chủ rất thông minh, ít nhất cô ấy chưa bao giờ cần người nhà quan tâm đến chuyện học hành, đáng tiếc gia cảnh nhà họ Mộc không tốt lắm, Mộ Trường Anh lại là người dễ mềm lòng, vì vậy đã tạo thành bi kịch nguyên chủ bỏ mình.
Cơ thể của nguyên chủ yếu từ nhỏ lại nhiều bệnh tật, không thể học được một số bài huấn luyện cơ bản như "chạy bộ" hay "nhảy cóc", nếu không sẽ rất khó chịu, bởi vì nguyên nhân này, từ nhỏ cô đã không thích học thể dục
Và thế giới này rất kỳ lạ, những người hàng xóm xung quanh nhà họ Mộc và những người dân trong khu cư xá thường hay thổi phồng bên tai Mộc Trường Anh, ý là cơ thể Mộc Sinh yếu ớt, về sau nếu gả ra ngoài, thân thể bệnh tật này sẽ liên lụy đến người nhà, không bằng để lại cho em trai Mộc Nam Tịch tất cả mọi thứ, Mộc Trường Anh là người mềm lòng, dần dà tin là thật, bà ta ngày càng chướng mắt, ngày càng hà khắc với Mộc Sinh.
Mộc Nam Tịch cũng tin lời người ngoài nên càng không ưa gì chị gái mình.
Năm ngày trước, người hàng xóm nhiều chuyện Ngô Miêu Hoa đến tận cửa vay tiền, trước khi ly hôn, cha của Mộc Sinh đã để lại một khoản tiền cho hai đứa con, Mộc Sinh định dùng tiền đó để trả tiền sinh hoạt phí bốn năm đại học, số tiền kia đương nhiên là do Mộc Trường Anh giữ.
Sau khi Ngô Miêu Hoa biết chuyện này, cô ta rêu rao khắp nơi Mộc Sinh đi học vô dụng, dụ dỗ Mộc Trường Anh cho cô ta vay tiền, sau khi Mộc Sinh biết chuyện, cô biết rõ tiền vào tay nhà họ Ngô nhất định sẽ không đòi lại được, phí sinh hoạt bốn năm đại học của cô cũng không cánh mà bay, dưới sự giận dữ và tuyệt vọng, cô đột nhiên ngất đi rồi qua đời.
Đúng lúc đó, Mộc Sinh hiện tại lại trùng sinh, cô sốt cao một ngày, khi tỉnh táo lại có được ký ức của nguyên chủ, cô đối chất với Mộc Trường Anh một trận, nói tất cả những gì mình phải chịu đựng suốt bao năm qua ra, sau đó mắng tỉnh Mộc Trường Anh, từ đó thái độ của bà với cô cũng thay đổi.
Đáng tiếc, người chết không thể sống lại được, tuy nhiên, có lẽ nguyên chủ cũng không có ý nguyện sống sót, không để lại một chút ý nghĩ gì, lúc Mộc Sinh tiếp thu trí nhớ cũng không thấy nguyên chủ oán hận hay không cam lòng, giống như một bộ phim của người khác.
Đứa em trai này cũng thật ngu xuẩn!
Có lẽ là bởi vì ánh mắt khinh thường của Mộc Sinh đã quá rõ ràng, Mộc Nam Tịch xúc động nên sinh ra tức giận, lần này cũng không quan tâm vết thương trên trán do ai gây ra, cậu ta xông lên muốn dạy dỗ Mộc Sinh, mặc dù không đến mức đánh cô, nhưng khẳng định là muốn véo mấy cái để hả giận.
Nhưng cậu ta vừa bổ người qua thì cảm thấy hoa mắt, trời đất trở nên quay cuồng, đầu cậu ta bị ấn mạnh xuống ghế sô pha, khoang mũi ngửi được mùi da trên ghế, hô hấp của Mộc Nam Tịch trở nên khó khăn, tay chân bắt đầu khua khoắng, nhưng vẫn không thoát khỏi sự kiềm chế.
Mộc Sinh dùng một tay khống chế Mộc Nam Tịch, cô nhìn vào phòng bếp, hô lên: "Mẹ, mẹ đừng nấu cơm cho nó nữa, nó không biết lớn nhỏ, còn dám ra tay đánh chị mình, cho nó đói chết luôn đi!”
Nghe thấy tiếng hét, Mộc Trường Anh chạy ra ngoài, thấy Mộc Nam Tịch đang giãy giụa, bà không dám ngăn cản, "Vậy mẹ không nấu cho nó nữa."
Mộc Nam Tịch dừng lại.
Mộc Sinh thổi móng tay, cô thu tay lại, nhìn Mộc Nam Tịch vừa bị kích thích, cô đề nghị một câu: "Tượng đất còn có ba phần tính khí, tốt nhất cậu nên hỏi thăm tình hình ở trong tiểu khu này xem thế nào, trước kia là do cậu còn nhỏ không hiểu chuyện, nhưng hiện giờ xem ra, người mười bảy tuổi cũng nên học cách tôn trọng chị gái mình rồi."
2 Tử vong
Mộc Nam Tịch đứng thẳng người, kiểu tóc mái hất ngược ngạo mạn lúc này rối tung, khuôn mặt đỏ lên, oán hận liếc nhìn Mộc Sinh một cái, sau đó chạy nhanh về phòng, đóng rầm cửa một cái.
Mộc Sinh không thèm quan tâm đến cậu ta, cô chào Mộc Trường Anh, sau đó trở về phòng ngủ.
Mộc Trường Anh là một bà mẹ đơn thân, lúc còn trẻ đã ly hôn, vì vậy nên đã đổi họ của hai đứa trẻ thành họ của mình, vẫn luôn không đổi lại vì Mộc Nam Tịch không đồng ý
Bây giờ Mộc Sinh không còn cảm giác gì với bà, theo lý Mộc Trường Anh nuôi lớn hai đứa trẻ cũng không dễ dàng, cái chết của nguyên chủ là bị tức chết, vì vậy thái độ của Mộc Sinh đối với Mộc Trường Anh cũng rất ôn hòa.
...
Tám giờ sáng hôm sau, Mộc Sinh dậy đúng giờ, đến phòng khách ăn sáng thì không thấy Mộc Nam Tịch đâu, xuất phát từ lòng nhân ái của một người chị, cô hỏi Mộc Trường Anh: “Mộc Nam Tịch đâu?”
⬅ Trước Tiếp ➡