⬅ Trước Tiếp ➡
Mộc Sinh trợn tròn mắt, sợ như vậy còn dám ra ngoài một mình, không biết trong đầu nghĩ gì.
Lúc này, bọn họ tới gần chỗ của người đàn ông kia, người đàn ông kia gầy gò thấp bé, gương mặt cũng hết sức bỉ ổi, đôi mắt hơi xếch lên, khó khách lại đuổi theo một người phụ nữ vào lúc nửa đêm.
Mộc Sinh chỉ liếc mắt nhìn gã ta, Hải Ca sợ đến mức không dám mở mắt, khi đi ngang qua người đàn ông, người đàn ông thấy xung quanh không có ai, gã ta đột nhiên nắm lấy cánh tay Hải Ca.
Mộc Sinh nheo mắt, bàn tay hơi dùng sức, cô xoay Hải Ca sang bên cạnh để mình đối mặt với gã ta, sau đó nhanh chóng đạp cho gã ta một cái!
"Bụp" một tiếng, không thể nhìn rõ động tác của Mộc Sinh, chỉ có thể nhìn thấy bóng của người đàn ông kia bay ra, va vào đèn đường trên đường, sau đó đập xuống đất, bụi bay mù mịt.
Mộc Sing cười ngả ngớn, khi Hải Ca nghe thấy tiếng động mở mắt, cô nhìn thấy khúc xạ xuyên qua đèn đường, cô gái này đang khoác tay mình, vẻ ngoài tiêu sái không bị chói buộc, bộ dạng thùy mị không tả được, nụ cười nhàn nhạt trên môi khiến Hải Ca bị mê hoặc.
Vào lúc đó, trong lòng Hải Ca hiện lên một câu, một đời phong lưu!
Cô không biết từ này không thể áp dụng với một cô gái, nhưng dùng trên người Mộc Sinh lại vô cùng hợp.
Hải Ca hoàn hồn, nhìn thấy người đàn ông kêu la thảm thiết trên mặt đất, khuôn mặt tràn đầy đau đớn đang ôm bụng rên rỉ, Hải Ca ngạc nhiên vô cùng, cô lùi lại hai bước, vô thức hướng về phía Mộc Sinh.
"Lần sau ra ngoài phải cảnh giác một chút, không phải lúc nào cũng được người khác giúp đỡ."
Mộc Sinh khẽ nói, cô cũng không giải thích tình huống lúc này, khuôn mặt Hải Ca đỏ bừng, cô xấu hổ nói: "Tối nay tôi cãi nhau với người khác, nhất thời xúc động nên mới ..."
Hải Ca còn chưa nói xong, Mộc Sinh đã liếc nhìn cô, ý nghĩa của cái liếc mắt đó là gì Hải Ca không hiểu được, trong lòng chợt dâng lên một nỗi sợ vô hình, cô đột nhiên bước tới nắm lấy tay Mộc Sinh, hỏi: "Cô tên gì? Có điện thoại không? Tôi… Tôi muốn báo đáp cô! ”Hải Ca có chút xấu hổ, cô cúi đầu che đi sự căng thẳng của bản thân, nhưng lại nghe thấy câu trả lời lạnh nhạt của Mộc Sinh: “Tôi tên là Mộc Sinh, tôi không có điện thoại, không cần cô báo đáp, hơn nữa, tôi phải đi rồi, cô muốn ở lại đây sao?"
Câu trả lời của Mộc Sinh khiến Hải Ca hơi thất vọng, nhưng cô không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đi với Mộc Sinh.
2 Em trai
Mộc Sinh hiếm khi làm người tốt nên làm người tốt đến cùng, cô đưa Hải Ca đến một khách sạn trên một con phố sầm uất khác, cô không thèm hỏi tại sao đối phương không chịu về nhà. Ngược lại, bởi vì không hỏi được số điện thoại của Mộc Sinh nên Hải Ca đã để lại một mẩu giấy nhắn có ghi số điện thoại của chính mình, Mộc Sinh không quan tâm, cô bỏ mẩu giấy vào túi rồi bỏ đi.
Lúc vò mảnh giấy trên đường, Mộc Sinh đột nhiên nghĩ tới khoản tiền thù lao Hải Ca muốn đưa cho mình, bởi vì liên quan đến phong cách hành động nên cô từ chối, đợi đến lúc nhớ ra mình không còn là người mua sắm không cần xem giá như trước, Mộc Sinh của lúc này rất nghèo!
Mộc Sinh bóp mặt thở dài: "Này thì sĩ diện, đáng đời!"
Bởi vì chuyện của Hải Ca, lúc Mộc Sinh trở về nhà đã là 9 giờ tối, khi về đến nhà gõ cửa, Mộc Sinh vẫn nghe thấy tiếng cười bên trong, xem ra vẫn còn rất nhiều người.
Mộc Sinh hơi khó hiểu, khi cánh cửa mở ra, cô nhìn thấy một cô gái lạ.
Cô gái khoảng mười sáu, mười bảy tuổi, trông còn rất non nớt, khuôn mặt dễ thương, nghi ngờ nhìn Mộc Sinh: "Cô là?"
Mộc Sinh không trả lời cô ta mà đi thẳng vào nhà, cô gái lập tức ngăn cô lại: "Này, cô là ai, sao lại tự tiện vào nhà người khác?"
Phòng khách nhỏ không bị cản trở tầm nhìn, Mộc Sinh vừa bước vào thì thấy một người đang ngồi vắt chân trên ghế sô pha, trong trí nhớ của Mộc Sinh, hôm nay là ngày đầu tiên cô gặp được em trai của nguyên chủ.
Kiểu tóc hơi lố, là kiểu Mộc Sinh ngứa mắt nhất, tóc mái vuốt thẳng lên, với vài sợi lòa xòa trên trán, rất dễ khiến người khác chú ý, nếu gương mặt không đủ đẹp thì không theo nổi kiểu tóc này.
Cánh tay bị giữ lại, Mộc Sinh liếc nhìn cô gái: "Tôi vào nhà mình cần phải có sự đồng ý của cô nữa sao?”
Cô gái kinh ngạc nhìn cô, như thể đang nghĩ tới điều gì đó, cô ta lập tức buông cánh tay của Mộc Sinh ra, xấu hổ đỏ mặt: "Chị là Mộc Sinh, chị của Nam Tịch sao?”
Chàng trai mười bảy tuổi gác chân trên ghế sô pha cười hờ hững, cậu ra ra hiệu với cô gái: "Tiểu Quyên, lại đây, em đang làm gì vậy?"
Đang trong thời kỳ vỡ giọng nên giọng nói khàn, nhưng cũng không khó nghe, cô gái tên Tiểu Quyên ngượng ngùng nhìn Mộc Sinh, sau đó đi tới chỗ chàng trai, Mộc Nam Tịch ôm Tiểu Quyên vào trong ngực, ánh mắt khiêu khích nhìn Mộc Sinh.
Khuôn mặt của Tiểu Quyên đỏ bừng như máu, cô muốn đẩy Mộc Nam Tịch ra, nhưng nghĩ tới chuyện vất vả lắm mới thành bạn gái Mộc Nam Tịch lại không có can đảm, chỉ là cảm thấy xấu hổ trước mặt chị của Mộc Nam Tịch thôi, cô ngẩng đầu nhìn Mộc Sinh, đối phương ngồi trên ghế sô pha, chân dài gác trên mặt bàn, cánh tay dựa vào ghế sô pha chống đỡ đầu, không thèm đếm xỉa hỏi một câu: “Mẹ đâu?” Thậm chí còn không thèm nhìn bọn họ.
Tiểu Quyên sững sờ nhìn sườn mặt đối phương, sau đó mới phát hiện ra rằng Mộc Sinh và Mộc Nam Tịch hơi giống nhau, đặc biệt là góc nghiêng.
Quan trọng hơn, cách Mộc Sinh vùi mình trên ghế sô pha toát ra một loại khí chất khó có thể giải thích, lạnh lùng lại mạng theo một chút lười biếng, xen lẫn một chút hờ hững không dễ phát hiện, lúc híp mắt lại càng giống Mộc Nam Tịch, nhưng so về khí chất, Mộc Nam Tịch thúc ngựa theo cũng không thể đuổi kịp.
Đúng lúc này, Mộc Nam Tịch đập mạnh xuống bàn, Tiểu Quyên đang thất thần xém chút nữa tiểu ra quần!
"Chị còn mặt mũi mà hỏi sao, muộn như vậy mới về, trong nhà không ai nấu cơm, mẹ ra ngoài mua đồ ăn rồi, chị biết rồi còn hỏi!"
1 Thay đổi thái độ?
"Tay của cậu bị phế à?”
Mộc Sinh nghiêng đầu, có chút khó hiểu nhìn Mộc Nam Tịch, những gì cô nói đã khiến Mộc Nam Tịch nổi giận lôi đình!
"Chị nói gì!"
Mộc Nam Tịch hét lên, khuôn mặt đẹp trai có chút méo mó, Tiểu Quyên biết Mộc Nam Tịch nóng tính ra sao, nhất là lúc nghe thấy Mộc Nam Tịch mắng chị mình vô dụng, cô biết quan hệ của chị em họ không tốt, nhưng cô không ngờ bọn họ vừa mới nói chuyện với nhau đã thành ra như vậy.
Tiểu Quyên kiên trì ngồi yên tại chỗ, tuy hơi chút xấu hổ, nhưng ánh mắt lại tò mò liếc nhìn Mộc Sinh, không phải Mộc Nam Tịch thường nói bình thường chị cậu ta rất nhu nhược sao? Bình thường cậu ra mới chỉ lên giọng một chút đã sợ rơi nước mắt, tại sao lúc này Mộc Nam Tịch nổi giận như vậy, chị ấy vẫn bĩnh tĩnh ngồi trên ghế sô pha, trên mặt không có chút hoảng sợ gì?
"Ai da, em trai IQ thấp thật sự khiến người ta đau đầu, nếu mẹ không mua cơm cho cậu, cậu không biết tự nấu sao? Cơm không biết nấu chả lẽ không biết nấu mì sao? Đun nước sôi rồi bỏ mì vào, đến việc này còn không biết, chẳng phải tay bị phế thì là gì?”
Mộc Sinh nhẹ nhàng giải thích, nhưng những gì cô nói khiến Mộc Nam Tịch nghẹt thở, trong lòng cậu ta càng tức giận, không thể ngờ rằng người chị gái chưa bao giờ dám lớn tiếng lại dám châm chọc cậu ta thế này, hơn nữa còn ở ngay trước mặt bạn gái, trong lúc kích động, cậu ta ném điện thoại trong tay về phía cô.
Tiểu Quyên trừng mắt sợ hãi, cô không ngờ rằng Mộc Nam Tịch lại ra tay đánh chị gái mình, điều khiến cô càng muốn hét lên chính là, Mộc Sinh không hề hoảng sợ, đối phương chỉ tùy ý nhấc tay, chiếc điện thoại bị ném đi kia bỗng quay ngược trở về, đập mạnh một cái vào trán Mộc Nam Tịch!
"Á!!!"
Mộc Nam Tịch hét lên một tiếng, cậu ta ôm trán ngã trên sô pha.
Mẹ kiếp, đẹp trai quá!
Bị sốc trước hành động của Mộc Sinh, suy nghĩ đầu tiên của Tiểu Quyên chính là như vậy, lúc lấy lại lý trí, cô mới hét lên: “Nam Tịch !!!” Sau đó mới nhào qua xem vết thương của bạn trai.
"Thật đáng tiếc ..." Mộc Sinh thở dài khi nhìn chiếc điện thoại di động thông minh bị vỡ tan tành khi đập vào mặt Mộc Nam Tịch: "Tại sao không phải là Nokia nhỉ?"
Nếu không có thể khiến Mộc Nam Tịch nằm viện từ một tháng đến nửa năm.
Mộc Nam Tịch cứng cả người, cậu ta ôm trán không kêu lên được, tuy rằng vẫn còn đau, nhưng cậu ta lại híp mắt nhìn Mộc Sinh ngồi đối diện.
Lần này, cô đổi hướng, đối mặt với Mộc Nam Tịch, hai chân vắt chéo vào nhau, đối lập với bộ dạng cà lơ phất phơ của Mộc Nam Tịch, trên người cô toát ra một loại khí chất khiến người khác sợ hãi, cô khoanh tay trước ngực, cười nhạt với đứa em trai của mình: "Em trai, lâu rồi chị không dạy em trai cách tôn trọng chị gái của mình. "
Giọng điệu của cô rất tùy ý nhưng lại ẩn chứa một chút sắc bén, Mộc Nam Tịch vốn còn đang tức giận giống như bị dội nước đá, lửa giận trong lòng đã vụt tắt, nhưng vẫn mạnh miệng nói với Mộc Sinh: "Chị dám đánh tôi, tôi sẽ mách mẹ!"
Cậu ta không hiểu tại sao hôm nay Mộc Sinh lại trở nên kỳ lạ như vậy, trong lúc yếu thế, cậu ta đành phải lấy mẹ ra để trấn áp Mộc Sinh.
Mộc Sinh cười với Mộc Nam Tịch: "Được, đúng lúc mẹ trở về, cậu mách đi.”
⬅ Trước Tiếp ➡