1 Cứu được mỹ nhân
Về khuya, trời lạnh như băng.
Một con phố ở phía đông Hoài Thành hiu quạnh vắng vẻ, đây không phải là khu phố thương mại, trên phố không có một bóng người, chỉ có một cửa hàng tiện lợi 24 giờ còn để đèn, hòa vào ánh đèn vàng nhạt ở cửa hàng bên ngoài, bầu không khí ảm đạm và hiu quạnh như làn nước mùa thu.
Một bóng người mập mạp đột nhiên xuất hiện bên đường, vội vàng lao vào cửa hàng vắng vẻ.
Đó là một cô gái hơi mập, khuôn mặt dài có phần dễ mến, vừa bước vào cửa hàng, cô gái đã cởi chiếc mũ len màu hồng trên đầu xuống và nói với thu ngân đứng trước quầy: "Mộc Sinh, xin lỗi cô, tiệm bên kia có việc nên tôi đến muộn.”
Cô gái cười nịnh nọt, nhưng trong mắt lại hiện lên vẻ khinh thường, giống như đang qua loa lấy lệ.
Một cô gái tên là Mộc Sinh đang đứng ở quầy thu ngân cao khoảng một mét sáu, dáng người rất chuẩn, mặc một chiếc áo len cổ lọ màu trắng, áo khoác cardigan màu xám, chiếc quần jean bó được bó sát đôi chân thon dài thẳng tắp, vì đội chiếc mũ nhân viên màu đỏ nên không nhìn rõ gương mặt của cô.
Cho đến khi nghe được lời nói của cô gái kia, cô mới ngẩng đầu lên cười, khuôn mặt thanh tú lộ ra, chỉ là giữa đầu lông mày có vài phần khí khái hào hùng, khiến người ta cảm thấy có chút đẹp trai.
"Không sao."
Vừa dứt lời, Mộc Sinh cởi mũ của nhân viên ra, mỉm cười với Triệu Oánh đến thay ca, sau đó dứt khoát rời đi.
“Tạm biệt, Triệu Oánh.” Mộc Sinh vẫy tay với Triệu Oánh.
Triệu Oánh cầm lấy chiếc mũ, giả vờ nhiệt tình chào tạm biệt Mộc Sinh, sau khi Mộc Sinh rời khỏi cửa hàng tiện lợi, sự khinh thường trong mắt cô ta hiện lên rất rõ ràng, cô ta ném chiếc mũ vào quầy thu ngân.
Mộc Sinh rời khỏi cửa hàng tiện lợi, cô xoa xoa lòng bàn tay, thở phào nhẹ nhõm, nở một nụ cười nhàn nhạt.
Cô đương nhiên nhìn ra thành kiến của Triệu Oánh đối với cô, nhưng vì ông chủ đã giao công việc ban ngày cho cô nên Triệu Oánh phải làm ca tối.
Ca tối được trả nhiều hơn, lúc đầu Triệu Oánh sảng khoái, lúc này không chịu được liền quay sang trách móc cô.
Lúc này Mộc Sinh không còn ôn hòa như ở trong cửa hàng tiện lợi nữa, toàn thân toát ra sự lạnh lùng sắc bén, nếu xung quanh có người, cô có thể dễ dàng thu hút sự chú ý của người khác.
Mộc Sinh kiểm tra thời gian trên điện thoại, bây giờ là tám giờ ba bảy phút, theo lịch trình ban đầu, đáng lẽ cô tan làm lúc 7 giờ, vậy mà hôm nay Triệu Oánh lại kéo dài một tiếng của cô.
Mộ Sinh nhíu mày, không biết có nên nhắc nhở Triệu Oánh hay nên quên đi, dù sao cô cũng không đi làm được mấy ngày, không nên tiêu tâm tốn sức cho một người không liên quan.
Bỗng Mộc Sinh nhớ tới trước kia, sau đó lại so sánh với hiện tại, cô không ngờ có ngày tính tình mình lại lạnh nhạt như vậy, chẳng lẽ người đã từng chết một lần nên xem nhẹ mọi thứ sao?
Mộc Sinh không phải là Mộc Sinh thật, cô đã trùng sinh, nói chính xác hơn, sau khi chết, cô chiếm cơ thể của người khác nên sống lại, mà cô gái tội nghiệp này bị chính gia đình mình chọc tức chết.
Nghĩ đến những chuyện không hay trong quá khứ, Mộ Sinh thở dài, mọi chuyện đã qua rồi, cô không muốn nghĩ đến nữa, chỉ là cô gái nguyên chủ đáng thương kia lại chết một cách vô ích!
2 Cứu được mỹ nhân
Cô không phải là người nhẫn nhục chịu đựng, sau khi trùng sinh cô đã giải quyết mọi thứ thay nguyên chủ, điều duy nhất cô không biết là làm thế nào để đối mặt với người trong gia đình, đặc biệt là mẹ của nguyên chủ. ...
Chuyện trước đây Mộc Sinh lười nghĩ đến, bây giờ cô chiếm cơ thể người ta sống lại, cô nhất định phải sống thật tốt, ông trời không muốn cô chết, sao cô có thể phụ lòng tốt của ông trời được.
Mộ Sinh và nguyên chủ trùng tên, nhưng đa số cô sử dụng tên khác, không ai khác biết tên thật của cô ấy ngoại trừ người nọ.
Nguyên chủ là một cô gái đã thi đỗ đại học, trúng tuyển vào một trường đại học danh tiếng ở Kinh Đô, nhưng chưa đủ xuất sắc đến mức miễn học phí và các khoản linh tinh, điều kiện trong gia đình của nguyên chủ cũng không tốt lắm, ban đầu nguyên chủ phải tự kiếm tiền trả tiền học phí, đây cũng là lý do nguyên chủ làm việc ở cửa hàng tiện lợi, bây giờ đổi lại thành Mộc Sinh, cô không muốn làm nữa, quá phiền toái, quá mệt mỏi.
Nếu không phải vì trùng sinh chưa nhìn thấu mọi chuyện, Mộc Sinh sẽ không làm ở cửa hàng tiện lợi, hiện giờ nhìn thấu rồi, sau khi đòi được tiền, cô đương nhiên muốn nghỉ việc.
Mấy ngày nay thời tiết ở Hoài Thành vô cùng kỳ lạ, mặc dù đang bước vào mùa thu nhưng trời lại rất lạnh, ban đêm lạnh như mùa đông! Mộc Sinh bước nhanh hơn, ánh sáng lờ mờ kéo dài bóng cô, những cơn gió se lạnh luồn vào cổ Mộc Sinh, lạnh đến mức khiến cô rụt cổ lại.
Hôm nay trời lạnh thật!
"Cộc cộc cộc..."
Đột nhiên, cách đó không xa có tiếng giày cao gót nện trên mặt đất, Mộc Sinh ngẩng đầu lên thì nhìn thấy một người phụ nữ mặc áo gió dài màu đen đang vội vàng chạy về phía mình, mái tóc màu rong biển lóe lên dưới ánh đèn, khuôn mặt án trong bóng tối nên không nhìn rõ.
Phía sau người phụ nữ là một người dung tục, dáng người thấp bé, cơ thể hơi còng, rõ ràng là một người đàn ông, nhưng đêm hôm khuya khoắt lại đuổi theo một người phụ nữ, cho dù không cần nói cũng biết mục đích là gì.
Mộc Sinh cau mày, đang định nghĩ xem có nên chạy hay không thì người phụ nữ đã đến trước mặt cô.
"Có thể... có thể giả vờ quen tôi được không ..."
Giọng người phụ nữ lanh lảnh, giọng cố ý hạ thấp để che giấu sự sợ hãi.
Lúc này Mộc Sinh mới nhìn rõ mặt người phụ nữ này, trong lòng không khỏi thở dài, gương mặt xinh đẹp hại nước hại dân như vậy mà lại dám ra mặt vào ban đêm một mình, đúng là gan dạ, khó trách gặp phải chuyện này.
Đôi mắt người phụ nữ ngấn nước, trắng đen rõ ràng, mũi cao, môi đỏ mọng tạo nên một khuôn tuyệt đẹp, nhất là vẻ mặt hoảng sợ lúc này, giống như một con thú nhỏ sợ hãi, trong đôi mắt to kia có một tia kiên cường, bộ dạng vừa đối lập vừa nhu nhược, nếu là đàn ông, chỉ sợ đã ôm vào lòng dỗ dành rồi.
Đáng tiếc Mộc Sinh lại là nữ.
Phiền toái tìm đến tận cửa, Mộ Sinh không muốn quan tâm, nhưng nhìn dáng vẻ hèn mọn của người đàn ông phía sau, Mộ Sinh cảm thấy bản thân không thể nhìn đóa hoa thanh tú này bị tiêu diệt bởi một kẻ ghê tởm như vậy, tính cả kiếp trước cộng thêm kiếp này, đây là lần đầu tiên Mộc Sinh làm việc tốt.
Cô gật đầu, người phụ nữ vui vẻ tiến lại gần cô, chủ động vươn tay nắm lấy cánh tay của Mộc Sinh: “Cảm ơn cô, tôi tên là Hải Ca, còn cô thì sao?” Vì được giúp đỡ nên cô ấy không còn bối rối như trước nữa.
Cơ thể của Mộc Sinh hơi căng cứng, mùi thơm nhàn nhạt của người phụ nữ xộc vào mũi cô, thanh đạm như trà, không phải loại nước hoa nồng nặc, có thể chịu được, vì vậy Mộc Sinh cũng thả lỏng cơ thể.
Tuy nhiên, người đàn ông kia rõ ràng không chịu bỏ cuộc.
1 Em trai
Đây là khu vực ven thành phố Hoài Thành, không có nhiều người sinh sống, vì vậy lúc tám giờ dân cư cực kỳ thưa thớt.
Vất vả lắm mới gặp được một mỹ nữ, người đàn ông bỉ ổi kia nhất định không chịu thua, gã ta cũng biết hai người phụ nữ hoàn toàn không quen biết nhau, vừa rồi người phụ nữ kia gọi bừa thôi.
Chỉ có hai người phụ nữ mà thôi...
Nghĩ vậy, người đàn ông kia tiếp tục đuổi theo.
Vừa rồi Mộc Sinh đứng đối diện với bọn họ, đường về nhà cũng ở bên phía người đàn ông kia, thấy vậy, Mộc Sinh dẫn Hải Ca đi về phía gã ta.
Cơ thể Hải Ca run lên một chút, trong một ngày lạnh giá như vậy, ngoại trừ áo gió bên ngoài, cô chỉ mặc một chiếc váy đỏ, lộ ra đôi chân thon dài thẳng tắp, trông có vẻ không phù hợp với thời tiết này nhưng lại quyến rũ khó hiểu.
Mộc Sinh lạnh thay đối phương.
"Lạnh à?"
Mộc Sinh liếc mắt nhìn cô sắc mặt Hải Ca tái nhợt, cô lắc đầu, siết chặt cánh tay Mộc Sinh hơn, "Người đàn ông đó đang nhìn chúng ta!"
Cô cúi đầu, chôn ở bả vai Mộc Sinh, nếu không phải Mộc Sinh hơi thấp, cô lại đi giày cao gót cao hơn 1m7, có lẽ sẽ ngã vào trong ngực Mộc Sinh.