⬅ Trước Tiếp ➡
“Em gái, anh đi đây, em phải cố gắng làm việc đấy nhé! Có người nào đến gây chuyện, em cũng không cần phải lo lắng vì không ai dám gây chuyện ở chỗ này…… Em gái, anh thật sự phải đi đây. Ở quầy bar có dán số điện thoại của mọi người, nếu có vấn đề gì em có thể tìm anh Kiệt -- và sau đó là tìm anh……”
Cho đến khi một cậu thanh niên đang lên mạng không chịu nổi nữa, cậu ta tháo tai nghe xuống và nhìn Đường Gia Kỳ nở nụ cười, mắng một câu: “Còn không mau cút đi!”
Có lẽ cậu ta là khách quen, Đường Gia Kỳ cười hì hì nhưng vẫn nói thêm vài câu nữa mới trở về đi ngủ. Đợi cậu ta đi rồi, Mộc Sinh ngồi ngẩn ngơ trước máy tính chủ thì cậu thanh niên đang lên mạng kia quay đầu nhìn cô, có chút tò mò hỏi: “Cô bao nhiêu tuổi rồi?”
“18 tuổi.” Đúng là khoảng thời gian đẹp nhất,
“Ai, đúng là còn non thật.”
Cậu ta hơi nhíu mày, đeo tai nghe vào tiếp tục chơi game, cuối cùng vẫn nói một câu: “Có gì không hiểu có thể đến hỏi tôi. Tôi ở tiệm net này lâu như vậy rồi, những thứ cơ bản cũng hiểu.”
Mộc Sinh không lên tiếng trả lời, chỉ khẽ nhếch môi mỉm cười.
Đến 9 giờ, lầu hai cũng dần dần đông người hơn, đa số mọi người đến lên mạng nhìn thấy quản lý mạng đã thay đổi, mà còn là một cô gái, ai cũng vô cùng ngạc nhiên, xem ra hơn nửa khách ở tầng hai này đều là khách quen.
Thậm chí có người trong lúc đợi Mộc Sinh mở máy chọc ghẹo cô vài câu. Mộc sinh không để ý cũng không tỏ vẻ gì, chỉ nhàn nhạt mỉm cười. Những người này dù sao cũng chỉ có thể chiếm chút tiện nghi bằng lời nói, không đến mức để cô tức giận cho họ xem, huống hồ cô đến đây để đi làm.
Tuy nhiên, quả thực nơi đây không giống những tiệm net thông thường khác. Những người đó cũng chỉ là trêu chọc cô vài câu, không quá đáng đến mức khiến người ta chán ghét. Nhưng không phải họ tự giác làm vậy mà giống như đang kiêng kị, sợ hãi điều gì đó.
(2) Chủ tiệm net Tiêu Kha Kha
Có thể khiến cho một đám thanh niên lêu lổng ở địa bàn Kinh Đô này kiêng kị, ông chủ đứng sau tiệm net quả thực không đơn giản.
Khoảng thời gian trông coi tiệm net thật sự rất nhàm chán, Mộc Sinh liền mở một bộ phim truyền hình trong nước xem để giết thời gian. Mặc dù quay phim hơi tệ nhưng đối với người trước nay chưa từng xem phim truyền hình giống Mộc Sinh mà nói vẫn có chút mới mẻ.
………
“Ôi, đại tiểu thư, cô hà tất phải làm thế? Không phải người ta chỉ mượn địa điểm quay bộ phim thôi sao, còn trả tiền đàng hoàng, cũng chỉ có nửa ngày thôi, nói không chừng còn chưa đến nửa ngày, vì sao lại không được chứ?”
“Tôi không quan tâm. Đế Phong là địa bàn của tôi, còn lâu mới để mấy đoàn phim lộn xộn đến để quay phim……”
Đầu cầu thang bỗng nhiên truyền đến âm thanh ồn ào, nhốn nháo. Mộc Sinh nghe thấy trong đó có giọng nam hơi giống Triệu Tuấn Kiệt hôm qua liền ngẩng đầu lên. Cô nhìn thấy Triệu Tuấn Kiệt cùng một cô gái xinh đẹp ăn mặc thời thượng bước đến. Cô gái ấy mặc kiểu áo sơ mi trắng tay ngắn, phối cùng váy xếp ly màu xanh da trời, dưới chân lại đi một đôi giày vải đế bằng đơn giản, rõ ràng là kiểu phối đồ quái dị nhưng cô ta mặc lên người tạo cảm giác vô cùng hài hòa. Mộc Sinh nhìn cũng tức khắc biết được nguyên nhân -- đều là nhờ vào khuôn mặt!
“Không cần nói nữa, tôi sẽ không suy nghĩ lại, hừ…… Ấy, đây là ai vậy? Nhóc mập đâu?”
Khuôn mặt cô ta chỉ nhỏ bằng bàn tay, mái tóc uốn đuôi xõa ngang vai, diện mạo cũng xinh đẹp như hoa phù dung nở trong nước, đôi mắt sáng lấp lánh khiến người khác có cảm giác giống như trong TV miêu tả -- rất có vài phần linh khí.
Giọng nói của cô ta cũng giống như viên trân châu rơi xuống bàn ngọc vậy, trong trẻo và vang xa. Vốn dĩ cô ta đang nói chuyện với Triệu Tuấn Kiệt, vừa ngẩng đầu nhìn thấy Mộc Sinh đứng sau quầy bar liền lắp bắp, sửng sốt.
Triệu Tuấn Kiệt cũng thấy Mộc Sinh và lập tức tiến lên giới thiệu: “Không phải lúc đông khách cô chê đám nhóc mập ứng phó không kịp, thiếu nhân viên sao? Tôi liền chiêu mộ một người đến, mặc dù chỉ là một em gái nhưng chắc cô sẽ không đến mức không vui nhỉ? Để tôi giới thiệu, đây là Mộc Sinh. Mộc Sinh, đây là BOSS của tiệm net này, Tiêu Kha……”
“Tiêu Kha!”
Cô gái xụ mặt lên tiếng, Triệu Tuấn Kiệt buông tay, thở dài: “Tiêu Kha thì Tiêu Kha, cô cũng không cần kích động như vậy.” Sau đó anh ta nhìn Mộc Sinh, khép hờ bàn tay nháy mắt nói: “Thực ra là còn phải thêm một chữ Kha nữa……”
“Triệu Tuấn Kiệt!”
Tiêu Kha Kha dậm chân, tức giận trừng mắt nhìn anh ta một cái. Mộc Sinh nheo nheo mắt, mặc dù cô không biết vì sao bộ dạng của Tiêu Kha Kha thoạt nhìn có chút không vui, nhưng đối với cô, Mộc Sinh vẫn còn vài phần ký ức.
Mộc Sinh đương nhiên không quen biết Tiêu Kha Kha, nhưng Tiêu Kha Kha quả thực cũng khá nổi tiếng, bởi vì cô ta là con gái nhà họ Tiêu.
Gia tộc nổi tiếng ở Kinh Đô cũng chỉ có mấy nhà, kiếp trước bản thân cô cũng từng tiếp xúc với họ không ít lần.
Trong số đó, chủ thương nhà họ Tiêu, tổ tiên ba đời đều là những người vô cùng tài giỏi trong lĩnh vực kinh doanh. Vào thời kỳ chiến tranh, họ bắt đầu vươn lên và đến hiện tại đã tích lũy trở thành một đế quốc tài phiệt lớn mạnh khiến người khác không thể tưởng tượng nổi. Hơn nữa mạng lưới cũng cực kỳ rộng, có thể nói là hội con nhà giàu chính thống nhất ở Kinh Đô, ngay cả truyền thông cũng không dám đưa một chút tin tức nào về nhà họ Tiêu.
Tiêu Kha Kha là con gái út hiện tại của nhà họ Tiêu. Sở dĩ Mộc Sinh có ấn tượng là vì lão phu nhân nhà họ Tiêu sinh được ba người con trai, mỗi người con của bà lại sinh một người con trai nữa. Ngay cả đời thứ ba nhà họ Tiêu cũng một hơi sinh ra ba người con trai. Cái tư tưởng gọi là trọng nam khinh nữ căn bản không có khả năng xuất hiện ở nhà họ Tiêu, bởi vì khi tất cả đều là con trai, đương nhiên sẽ muốn có một cô con gái.
Tiêu Kha Kha là con gái đời thứ ba nhà họ Tiêu, nhỏ hơn người anh trai thứ ba của cô hai tuổi. Con út của con trai út nhà họ tiêu, hơn nữa còn là con gái, tất nhiên sẽ được mọi người yêu thương nhất và cưng chiều vô điều kiện, ngay cả tên cũng là cách điệp vần hiếm gặp.
Mộc Sinh nghe nói Tiêu Kha Kha này được nuôi dạy ở nước ngoài từ nhỏ, năm nay hẳn là đã 18 tuổi. Không ngờ bây giờ cô ta đã trở về, còn tự mở một tiệm net để lăn lộn. Càng không nghĩ rằng bản thân còn làm việc dưới trướng của cô ta.
(1) Muốn cô đóng phim 1
Có lẽ vì trước đây Mộc Sinh chưa từng nghĩ quá nhiều đến những chuyện thế này, nên lúc này Mộc Sinh hoàn toàn không có cảm giác khó tiếp nhận, dù sao, Tiêu Kha Kha căn bản không nhận ra cô.
“Mới đến phải chăm chỉ làm việc.”
Điểm kỳ lạ duy nhất là Tiêu Kha Kha dường như không có hảo cảm với Mộc Sinh, cô ta chỉ nâng cằm, có chút lạnh lùng kiêu ngạo quay đầu đi chỗ khác.
“Cô đừng để ý. Bởi vì cô ấy vừa mới biết có đoàn phim muốn mượn tiệm net của chúng ta để đóng phim, trong lòng cô ấy đang vô cùng khó chịu.”
Triệu Tuấn Kiệt nhìn Mộc Sinh khẽ cười và giải thích. Nhưng Mộc Sinh biết ánh mắt đầu tiên Tiêu Kha Kha nhìn cô liền thấy không thuận mắt chắc chắn không phải vì nguyên nhân này, nhưng cô vẫn giả bộ tò mò hỏi: “Đoàn phim?”
‘Chính là cô gái này --” Triệu Tuấn Kiệt chỉ tay vào người phụ nữ trong bộ phim truyền hình cẩu huyết đang phát trên màn hình máy tính của Mộc Sinh, cũng là đối tượng chính của màn cẩu huyết này, nữ chính.
“Bạch Di Nhã, hiện tại là nữ minh tinh tuyến một nổi tiếng nhất Trung Quốc. Có điều cô ấy ra mắt với một bộ phim truyền hình cẩu huyết khiến mọi người câm nín. Nhân khí rất cao, thanh danh cũng không tốt lắm, nói chung là nửa khen nửa chê--” Triệu Tuấn Kiệt vừa nói vừa chép miệng: “Nhưng mà cô ấy cũng không tệ lắm, chỉ là chọn sai phim truyền hình để ra mắt. Có điều, nếu cô ấy không chọn đóng bộ phim này thì chắc chắn không thể lập tức nổi tiếng như vậy.”
Lời nói của Triệu Tuấn Kiệt có chút thâm thúy. Thoạt nhìn có lẽ Triệu Tuấn Kiệt là người không thích xem các tin tức giải trí, nếu không làm sao anh ta biết được con người Bạch Di Nhã không tệ? Huống hồ, Bạch Di Nhã nổi tiếng với nhiều vết nhơ như vậy, chắc chắn Triệu Tuấn Kiệt chỉ có thể gặp qua người thật.
Nhưng có thể quen biết với Tiêu Kha Kha, thân phận của Triệu Tuấn Kiệt chắc hẳn cũng không phải đơn giản, hơn nữa Tiêu Kha Kha dường như rất tin tưởng anh ta.
Chỉ là Mộc Sinh không nhớ nổi bản thân có quen biết với nhà họ Triệu hay không, nhưng cũng chỉ là suy nghĩ thoáng qua rồi thôi, dù sao chuyện này cũng không liên quan đến cô.
“Vậy là đoàn phim mới của cô ấy muốn đến mượn tiệm net của chúng ta quay phim sao?” Mộc Sinh lập tức hiểu ý của Triệu Tuấn Kiệt.
Triệu Tuấn Kiệt gật gật đầu, “Người ta cũng đâu phải không trả tiền, tại sao Tiêu Kha Kha lại không đồng ý?”
“......”
Tiêu Kha Kha cũng không thiếu tiền, điều này chẳng lẽ Triệu Tuấn Kiệt còn không rõ sao? Chẳng lẽ là cô hiểu lầm họ có quen biết nhau ư?”
Ngay sau đó Triệu Tuấn Kiệt xua xua tay, nở nụ cười: “Được rồi, cô trông coi tiệm net cẩn thận nhé! Tôi ra chỗ cô ấy đây, không cô ấy lại soi mói.”
Mộc Sinh gật đầu, Triệu Tuấn Kiệt liền đi qua chỗ Tiêu Kha Kha.
Tiêu Kha Kha đến đây cũng chỉ kiểm tra một vòng liền rời đi, thật sự giống với hoàng đế đi thị sát địa bàn của mình ngày xưa. Nhưng sắp đến giờ ăn trưa, Tiêu Kha Kha bỗng nhiên lặng lẽ xuất hiện một lần nữa, lần này ở ngay bên cạnh quầy bar.
Bởi vì đang có hai khách hàng muốn mở máy nên Mộc Sinh không chào hỏi cô ta trước, đợi đến lúc giúp hai vị khách kia xong, cô mới nhìn Tiêu Kha Kha cười nhẹ: “Cô chủ.”
Tiêu Kha Kha không bởi vì bị làm lơ mà tỏ ra tức giận, ngược lại vẻ mặt cô ta còn tốt hơn trước một chút. “Cô sắp được nghỉ rồi đúng không?”
Mộc Sinh liếc nhìn thời gian góc phải bên dưới trên máy tính, khẽ gật đầu: “Đúng vậy, sắp đến giờ rồi.”
Tiêu Kha Kha nhìn cô từ trên xuống dưới hai lần, “Thật ra tiệm net chúng ta không có thời gian nghỉ trưa giữa giờ, nhưng Triệu Tuấn Kiệt nói cô sẽ về nhà ăn cơm vào buổi trưa……”
⬅ Trước Tiếp ➡