⬅ Trước Tiếp ➡
Ý định trong lời nói của cô ta không rõ ràng, Mộc sinh chỉ khẽ cười, bởi vì đôi mắt sâu và thâm thúy, một nụ cười nhẹ nhàng như vậy cũng khiến cho khuôn mặt cô thêm vài phần mềm mại. Tiêu Kha Kha bỗng ngẩn ngơ nhìn cô một lúc lâu, có chút tức giận nói: “Tan làm thì tan làm đi!” Nói xong liền nổi giận đùng đùng rời đi.
“......”
(2) Muốn cô đóng phim 1
Cô lại chọc giận vị đại tiểu thư này điểm nào sao? Mộc Sinh bất đắc dĩ cảm thấy, sao lại có thể sinh ra một cô gái vô cớ gây sự thế này?
Cô lại nghĩ đến người phụ nữ thường đi theo mình trước kia, một khi đã vô cớ gây sự…… Chà, còn vô lý hơn Tiêu Kha Kha nhiều.
Lúc chỉ còn một phút cuối trước giờ tan làm, một dáng người hơi mập mạp xuất hiện ở đầu cầu thang, còn với bộ dạng đang ngái ngủ. Đây có lẽ là một trong ba quản lý mạng cô gặp ngày hôm qua, người mà Triệu Tuấn Kiệt hay gọi là nhóc mập, cậu ta so với đám Đường Gia Kỳ thì trầm mặc hơn nhiều.
“Mộc Sinh, cô tan làm đi, ở đây cứ để tôi là được.” Nhóc mập nhìn Mộc Sinh nở nụ cười ngây thơ, chất phác.
Mộc Sinh thấy vậy cũng nhanh chóng thu dọn đồ đạc của mình rồi lên tiếng: “Ừ, vậy tôi tan làm đây.”
Sau khi chào tạm biệt nhóc mập, Mộc Sinh nhanh chóng rời khỏi tiệm net.
Lúc về đến nhà, Mặc Dao cũng vừa chuẩn bị xong cơm trưa. Ba món mặn, một món canh, màu sắc và hương vị đều vô cùng tuyệt vời. Những món ăn thơm ngon đặt trên bàn khiến nước miếng của Mộc Sinh không ngừng tiết ra.
“Cậu về rồi à? Mau rửa tay rồi ăn cơm thôi.” Mặc Dao từ phòng bếp bước ra, trên eo vẫn còn đeo chiếc tạp dề, nở nụ cười nhẹ nhàng và điềm đạm.
Nhìn Mặc Dao như vậy, Mộc Sinh không nhịn được lên tiếng chọc ghẹo: “Cậu càng ngày càng giống bà nội trợ gia đình rồi đấy!”
Mặc Dao sửng sốt sau đó liền cười vui vẻ, đôi mắt cong thành hình lưỡi liềm xinh đẹp: “Đúng vậy, mình là đang luyện tập trước đấy.”
Hai người cười nói một lúc liền ngồi xuống ăn cơm. Mặc Dao đang ăn bỗng nhiên đề nghị: “Về sau cứ để mình đến đưa con cho cậu, được không? Nếu không cậu cứ phải về nhà mỗi buổi trưa như vậy quá phiền phức.”
Mộc Sinh ngẩn người một chút, chần chừ mở lời: “Như vậy sẽ làm phiền cậu.”
“Không có phiền đâu.” Mặc Dao gắp thức ăn, cong môi: “Buổi trưa mình ở nhà cũng không có làm gì cả, vừa hay có thể qua xem cậu làm việc có thoải mái không. Hơn nữa, cũng chỉ có buổi trưa mình mới đến mà.”
Mộc Sinh suy nghĩ một chút, Mặc Dao muốn làm như thế nào cứ theo ý muốn của cô ta. Tóm lại một người ăn trực như cô, trong lòng biết ơn là được.
Sau khi ăn cơm xong, Mộc Sinh nghỉ ngơi một lát rồi mới đi làm. Lúc đến tiệm net, cô bất ngờ nhìn thấy ở tầng một có rất nhiều người đang bận rộn qua lại, nhưng không phải để lên mạng. Hơn nữa, khắp phòng cũng được bố trí đầy máy móc và camera. Mộc Sinh có chút khó hiểu, không phải Tiêu Kha Kha không đồng ý với Triệu Tuấn Kiệt sao? Sao đoàn làm phim đã đến tiệm net quay phim rồi?
Chỉ có điều, Mộc Sinh nhìn không khí náo nhiệt ở tầng một, vậy mà vẫn chưa quay xong.
Cô chủ đã không lên tiếng, cô cũng không thể tự tiện làm gì cả. Nếu không nhận được thông báo được nghỉ, đương nhiên cô phải đi làm rồi. Lúc Mộc Sinh lên lầu hai, cô thấy Tiêu Kha Kha và Triệu Tuấn Kiệt đang đội mũ nhân viên, mặc áo phông cổ tròn màu xanh đậm và họ đang nói chuyện gì đó. Chỉ có điều giọng điệu tức giận của Tiêu Kha Kha, ai cũng có thể nghe ra được.
“Tôi nói cho mấy người biết, bất kỳ máy móc, thiết bị nào trong tiệm net của tôi đều rất đắt! Lúc quay nhớ cẩn thận một chút, đừng có lau chùi rồi làm hỏng chúng!”
Tiêu Kha Kha nói xong lại tức giận uống ngụm nước trái cây lớn trong tay, đôi mắt trừng to nhìn người đứng trước mặt cô ta. Triệu Tuấn Kiệt vội vàng kéo người đó sang một bên, lúc nhìn thấy Mộc Sinh đến liền nhanh chóng vẫy tay gọi: “Mộc Sinh, tới đây, tới đây.”
Mộc Sinh khẽ mím môi, không biết phải nói gì. Cô không rõ tại sao tình huống thế này lại gọi cô thì có ích lợi gì, nhưng cô vẫn bước đến.
Người đàn ông đội mũ phía trước cũng quay đầu lại, là một người đàn ông trung niên tầm 40 tuổi. Ông ta vừa nhìn thấy Mộc Sinh, hai mắt bỗng nhiên sáng lên: “A, cô ấy có thể, cô ấy có thể! Tôi đã tìm được nhân vật cuối cùng rồi!”
“.........”
Mộc Sinh vẫn đang mơ hồ không hiểu chuyện gì thì nghe thấy tiếng hét không thể tin được của Tiêu Kha Kha vang lên: “Cái gì? Không thể!”
(1) Muốn cô đóng phim 2
Mộc Sinh cảm thấy không thể tin được.
Cô vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì vị đạo diễn có chút quen mắt này nhìn cô với dáng vê kích động không kìm chế được, khuôn mặt Tiêu Kha Kha thì tái xanh và Triệu Tuấn Kiệt cũng có chút sững sờ trước tình huống này.
Tầng hai tiệm net thật sự có chút ồn ào, người không nhiều, đều là nhân viên công tác. Cho đến khi vị đạo diễn này hô lên một tiếng, một dáng người hơi mập mạp phía bên kia nhanh chóng chạy đến, anh ta đeo kính râm, trong tay cầm một đống kịch bản.
Người đó nhìn từ trên xuống dưới đánh giá Mộc Sinh một lượt, sau đó gật đầu mang theo nụ cười nịnh nọt, nhìn đạo diễn nói: “Đạo diễn, ngài quả thực rất có đôi mắt nhìn người. Nhìn ngoại hình cũng nói rằng cô ấy vô cùng phù hợp với tạo hình của nhân vật Kiều Mộc Nhiên.”
“Đây là……”
Tiêu Kha Kha gấp đến mức muốn nhảy dựng lên. Triệu Tuấn Kiệt nhanh chóng kéo cô lại, liếc mắt một cái: “Mộc Sinh còn chưa nhất định sẽ đồng ý. Hơn nữa cô kích động như vậy làm gì? Cô có thù với cô ấy sao?”
Tiêu Kha Kha trừng mắt nhìn Triệu Tuấn Kiệt, hừ một tiếng sau đó không nói gì nữa.
Mộc Sinh nhấp môi, có chút không thoải mái khi ánh mắt hai người họ nhìn cô như nhìn một miếng thịt heo.
Vị đạo diễn trước mắt kiềm chế sự kích động của bản thân, khôi phục lại phong độ của một đạo diễn, bình tĩnh nói: “Cô là……. Khụ khụ, Mộc Sinh đúng không? Là thế này, tôi họ Lý, gọi tôi là Lý Châu. Hiện tại tôi đang quay bộ phim truyền hình và kịch bản của tôi vẫn còn thiếu một nhân vật chưa tìm được diễn viên thích hợp. Tôi cảm thấy ngoại hình và khí chất của cô tương đối phù hợp, cho nên muốn hỏi một chút, cô có hứng thú với vai diễn này hay không?
Ông ta nói chuyện không nhanh không chậm, mang đến cho người khác cảm giác an tâm, trầm ổn, rất dễ khiến người ta cảm thấy bản thân được đối phương coi trọng, đồng thời dễ tạo ấn tượng tốt.
Mộc Sinh không vội ngắt lời ông ta, nhưng cũng không muốn bị đối phương thuyết phục: “Thực lòng xin lỗi, tôi không có hứng thú.”
Lý Châu?
Khó trách cô lại cảm thấy ông ta quen mặt. Vị này chính là một đạo diễn lớn hay xuất hiện trên các trang bìa báo của giới giải trí, được xem là một nhân vật nổi tiếng hiếm có trong lĩnh vực phim truyền hình. Sở trường của ông ta là những bộ phim tình cảm thần tượng lãng mạn, nhưng đa số đều được cải biên từ những IP nổi tiếng.
Hơn nữa ông ta dựng phim dựa theo nguyên tác, danh tiếng không tồi, rất được các fan trung thành của những bộ IP gốc nổi tiếng này yêu thích. Ông ta cũng từng quay vài bộ phim điện ảnh, doanh thu phòng vé khá tốt. Và cứ thế địa vị của Lý Châu ở mảng phim thần tượng này không ai có thể qua mặt.
Đương nhiên, Mộc Sinh cảm thấy quen thuộc cũng là nhờ ký ức của nguyên chủ. Trước kia, cô không để tâm đến mấy bộ phim truyền hình lãng mạn, tình ái này, huống chi là đạo diễn phim truyền hình hay diễn viên gì đó, cô đều không biết!
Quen mắt thì quen mắt, nhưng điều đó không có nghĩa danh tiếng của đối phương nổi tiếng thì cô nhất định phải đồng ý, cô căn bản không có hứng thú với giới giải trí.
Nào ngờ lời từ chối thẳng thừng của Mộc Sinh lại khiến Lý Châu càng kích động hơn. Ông ta đột nhiên vỗ đùi nói: “Tốt, chính là cô gái này!”
Mộc Sinh: “......”
Trong lòng Lý Châu vừa rồi vẫn còn chút do dự, nhưng ngay khi Mộc Sinh từ chối thẳng thừng lời mời của ông, ngược lại càng tăng thêm quyết tâm thu phục Mộc Sinh của ông ta. Chẳng vì lý do gì cả, bởi vì nhân vật Kiều Mộc Nhiên này là một nhân vật gai góc, để có thể tìm được diễn viên phù hợp, ông ta sắp sầu muộn đến tóc bạc trắng rồi.
Kiều Mộc Nhiên là nữ phụ trong tác phẩm “Cuộc đời Diệp Khai” của tác giả nổi tiếng Tam Tam, chính xác mà nói đó là nữ phụ đích thực.
Lúc đó thịnh hành loại tiểu thuyết tình cảm là anh yêu tôi, tôi không yêu anh và sau đó xuất hiện thêm một nữ phụ để quấy rầy tình cảm của nam nữ chính, hết lần này đến lần khác châm ngòi mâu thuẫn giữa hai người họ, từ đó xây dựng một nữ phụ hoàn toàn không giống ai.
Mặc dù Kiều Mộc Nhiên phù hợp với tất cả các yếu tố của một nhân vật nữ, cô ta xinh đẹp, rộng lượng, gia thế hiển hách và còn yêu nam chính bằng cả trái tim. Nhưng cô ta cũng lạnh lùng, cao ngạo, hờ hững khiến người khác không thể tin được.
(2) Muốn cô đóng phim 2
Cô ta yêu nam chính nhưng khi nữ chính xuất hiện, cô lại lý trí trực tiếp chọn cách rút lui, cũng không dây dưa bất cứ điều gì. Giống như cô ta nói “anh không yêu em, tôi cũng không quấy rầy, chính là như vậy”, dứt khoát tác thành cho nam chính và nữ chính bên nhau.
Sau đó khi đối phó với một vài đối thủ của nữ chính, cô ta bình tĩnh, hành xử mạnh mẽ và kiên quyết, nhưng vẫn có chút mềm yếu khiến độc giả càng kinh ngạc, thán phục. Năm đó Tam Tam cũng từng nói, Kiều Mộc Nhiên là nhân vật mà cô ấy tốn nhiều tâm tư nhất để xây dựng trong cuộc đời mình và nhân vật này cũng không hề khiến cô ấy thất vọng.
⬅ Trước Tiếp ➡