Thượng đế quả thực vô cùng thiên vị, ông không chỉ cho người đàn ông này sự thông minh, mà còn ban cho anh một khuôn mặt có thể khiến người khác điên đảo và muốn gây tộc ác.
Mỗi đường nét trên khuôn mặt anh đều không chút dư thừa, ngũ quan vô cùng cân đối. Chỉ cần một động tác khẽ nhướng mày của anh cũng có thể khiến người khác hô hấp khó khăn.
Áo sơ mi đen hoàn hảo ôm lấy cơ thể tuyệt đẹp của anh, mỗi lần hô hấp, lồng ngực khẽ nhúc nhích càng toát lên sức hấp dẫn, mê hoặc khó tả. Một người đàn ông như vậy lại hết lần này đến lần khác dùng ánh mắt lạnh lùng, đáng sợ nhìn người khác, khiến người khác u mê nhưng lại không có cách nào tiếp cận.
“Anh Mộc, bắt cóc người khác trên đường phố là phạm pháp đấy.”
Thấy anh không muốn nói gì, Mộc Sinh lần nữa lên tiếng. Nào ngờ Mộc Liên Mậu chỉ liếc mắt nhìn cô một cái sau đó lãnh đạm quay đầu đi, dáng vẻ có chút chán ghét, cùng lúc đó anh mở cửa xe ra, ý tứ gì không cần nói cũng biết.
Trong lòng cô không biết sao lại cảm thấy có chút tức giận. Mặc dù Mộc Sinh vẫn chưa muốn nói sự thật cho Mộc Liên Mậu biết, nhưng cũng không có nghĩa cô phải lãnh cơn lửa giận này. Bước xuống xe, Mộc Sinh có chút thiếu kiên nhẫn liền mạnh mẽ đóng sầm cửa xe lại.
“Rầm” một tiếng, cửa xe đóng lại, chiếc xe cũng nhanh chóng rời đi. Giống như lúc nó vượt đèn đỏ ban nãy, hiện tại nó cũng rời đi một cách kiêu ngạo.
“Chết tiệt!” Mộc Sinh rủa thầm một tiếng.
Cô lười để ý đến ánh mắt kỳ quái của mọi người xung quanh, tiếp tục đi về phía mục tiêu ban đầu của mình.
Kiếp trước cô chết oan uổng, hai chiếc xe tải trên đường cao tốc, một trước một sau đâm vào cô, nếu đó là sự cố ngoài ý muốn thì cô lập tức tự đâm chết mình một lần nữa!
Vì vậy cô muốn điều tra rõ chuyện này, nhưng không thể kinh động người khác. Sẽ không một ai tin rằng cô còn sống. Dù sao thi thể cô cũng đã tan xương nát thịt, ai dám tin rằng cô sống lại, hơn nữa còn sống trong cơ thể người khác chứ?
Như vậy cô có thể lợi dụng thân phận không có tính uy hiếp hoặc thậm chí bị người khác coi thường để từng chút từng chút điều tra rõ mọi chuyện!
(2) Cuối cùng vẫn không quên được người 2
Cho nên, Mộc Liên Mậu, cô càng không thể nhận anh, ít nhất là hiện tại không thể. Huống hồ, Mộc Sinh cũng không dám đánh cược liệu Mộc Liên Mậu có thể tin tưởng cô hay không……
Mộc Sinh mua vài bộ quần áo mới trong trung tâm thương mại, đều là kiểu đơn giản và thoải mái. Vốn dĩ phong cách của nguyên chủ thân thể này và cô có chút khác nhau, cô không thích những trang phục hơi khoa trương kia.
Mặc dù trước đây quần áo Mộc Sinh mặc đều là được đặt may riêng, mỗi bộ đáng giá mấy chục vạn, thậm chí có bộ đến cả trăm vạn. Nhưng lúc này cô rất nghèo, có tiền mua được quần áo đã không tệ rồi.
Lúc về đến nhà, Mặc Dao đã gọi người đến lắp dây mạng, còn Mộc Sinh ngồi xe buýt trở về nên cảm thấy có chút mệt, mồ hôi nhễ nhại. Vừa vào phòng, cô liền ngồi trước cây quạt Mặc Dao mua, không thèm nhúc nhích, nhìn Mặc Dao đang bận rộn bên cạnh.
Sau khi kết nối cáp mạng xong, nhân viên điện cục kiểm tra thấy tốc độ bình thường liền nhanh chóng rời đi. Mặc Dao cần chiếc notebook và bắt đầu kết nối internet, vẻ mặt vô cùng hào hứng: “Cuối cùng có thể kết nối mạng rồi. Mộc Sình, mình đặt mật khẩu WIFI là “Mặc Dao là đại mỹ nữ của Mộc Sinh 0719” được không? Chỉ cần viết tắt là mysmsddmn0719. 0719 là sinh nhật của mình đấy!”
“Tùy cậu……”
Khóe miệng Mộc Sinh khẽ giật giật, cái mật khẩu quỷ quái gì đây? Nhưng mà cô cũng lười phản đối, tùy theo ý của Mặc Dao là được.
Sau khi Mặc Dao cài mật khẩu một cách vui vẻ, cô liền kết nối mạng vào điện thoại giúp Mộc Sinh rồi bắt đầu chơi game trên notebook.
Ánh mặt trời chiếu vào khiến Mộc Sinh có chút mệt mỏi và cảm thấy vô cùng buồn ngủ. Đột nhiên Mặc Dao lên tiếng hỏi: “Cậu đã tìm được công việc chưa?”
Mộc Sinh chớp chớp đôi mắt cay xót, nhỏ giọng trả lời: “Tìm được rồi, là quản trị mạng của một tiệm net.”
“Sao? Tiệm net loạn như vậy mà……” Theo phản xạ, Mặc Dao muốn nói tiệm net không tốt, bỗng nhiên cô ta ngẩn người, không biết có phải đang nhớ đến sự việc đã xảy ra trên xe lửa hay không, sắc mặt phút chốc tối sầm lại, cô cũng không nói thêm gì nữa: “Vậy cậu chăm chỉ làm việc nhé, cậu từng nói sẽ nuôi mình đó!”
Mộc Sinh “Ừ” một tiếng, “Không chết đói là được.”
Mặc Dao liền khach khách cười không ngừng.
Mộc Sinh nhìn dáng vẻ tươi sáng của Mặc Dao, không hiểu sao lại nhớ đến Mộc Liên Mậu. cô phát hiện bản thân càng ở một mình, cô càng nhớ đến Mộc Liên Mậu, đặc biệt là hiện tại.
………
Khách sạn “Khải Nhạc Lệ” ở Kinh Đô.
Tầng 78 cao nhất nơi này đủ để mọi người nhìn thấy toàn cảnh Kinh Đô. Mà tầng 78 khách sạn “Khải Nhạc Lệ” cả thế giới chỉ có một người có tư cách vào ở.
Ánh đèn ngoài cửa sổ càng rực rỡ, cảnh vật càng xa hoa bao nhiêu thì càng làm nổi bật vẻ cô đơn, lạnh lẽo của tầng 78 bấy nhiêu. Mộc Liên Mậu để chân trần đứng trên tấm thảm mềm mại, nhìn xuống thành phố tấp nập đầy khói bụi bên ngoài qua khung cửa sổ lớn sát đất. Bên ngoài thật náo nhiệt, rực rỡ và với anh là hai thế giới khác nhau.
Anh không bật đèn, đứng giữa ánh sáng lờ mờ, sắc mặt cô đơn, yên tĩnh đến đáng sợ, giống như một thiên thần rơi vào bóng tối đang vùng vẫy, đấu tranh vì sự cứu rỗi cuối cùng.
“Mộc thiếu.”
Trong bóng tối, một người bước đến với bộ âu phục được cắt may khéo léo và cung kính nói: “Tôi đã điều tra toàn bộ thông tin về cô gái kia và đặt nó trên bàn.”
Nói xong, anh ta liền im lặng đợi phân phó.
Mặc dù thời gian trôi qua rất lâu nhưng Mộc Liên Mậu không hề lên tiếng, anh ta cũng vẫn cung kính chờ đợi. Mãi đến khi một giọng nói như hư ảo vang lên, bình thản như nước nhưng lạnh lùng như băng: “Nhà họ Mộc……”
“Gần đây họ có tổ chức một buổi họp gia tộc để nhằm vào chuyện hôn nhân đại sự của ngài, Mộc thiếu.”
“Shhh……”
Một tiếng cười khẽ lại phảng phất như tiếng gầm gừ đến từ địa ngục, khiến người khác cảm thấy sợ hãi và tuyệt vọng không thể giải thích được.
(1) Chủ tiệm net Tiêu Kha Kha
Sáng sớm, Mộc Sinh rời giường với tinh thần sảng khoái.
Hôm nay là ngày đầu đi làm, trong lòng Mộc Sinh có mong chờ. Nhưng bữa sáng nay cô chỉ có thể ra ngoài tìm đồ ăn, bởi vì tối hôm trước Mặc Dao chơi game đến khuya, sáng nay Mộc Sinh rời giường cô ta cũng không hề hay biết, ngủ say như heo chết. Hơn nữa, tư thế ngủ của Mặc Dao cũng vô cùng đặc biệt, tay chân dang rộng thành hình chữ Đại (大), đầu nghiêng gần 90 độ, khóe miệng còn đọng vệt nước khả nghi.
Quả thực, mỗi phút Mặc Dao đều như đang thử thách năng lực tiếp nhận của Mộc Sinh.
Sau khi rửa mặt, sửa soạn xong, Mộc Sinh nhẹ nhàng đóng cửa lại.
Ánh mặt trời buổi sáng không quá chói chang, Mộc Sinh xuống bên dưới khu dân cư ăn một lồng bánh bao nhỏ và một chén cháo loãng và như thế cô đã giải quyết xong bữa sáng.
Sau khi ăn uống no bụng, Mộc Sinh mang theo tâm trạng vui vẻ đến tiệm net, cô có mặt ở tiệm lúc 8 giờ, vừa vặn đến giờ làm.
Có lẽ ngày hôm qua Triệu Tuấn Kiệt đã nhắc qua, vì vậy Mộc Sinh vừa bước vào tiệm net, cô bé ở quầy thu ngân liền nhận ra cô, vẻ mặt tươi cười bước đến: “Anh Kiệt nói cô đến cứ lên lầu hai là được. Nhân tiện giới thiệu một chút, tôi tên Trương Doanh Yến, cô gọi tôi là Yến Tử cũng được.”
Mộc Sinh gật đầu chào: “Mộc Sinh.”
Trương Doanh Yến bỗng kinh ngạc một chút, xong rất nhanh cô ta phản ứng lại ngay, nhìn Mộc Sinh chỉ tay lên lầu hai.
Tầng hai lúc này vô cùng vắng vẻ, chỉ có vài người không biết mệt mỏi vẫn đang chiến đấu hăng hái trước máy tính. Một không gian lớn như vậy chỉ có tiếng máy hút bụi của dì dọn vệ sinh vang lên.
Trước quầy bar cũng chỉ có một cậu con trai trẻ tuổi đang chơi game bằng máy tính của quầy, vừa nhìn thấy Mộc Sinh đến, cậu ta lập tức bỏ tai nghe xuống và vui vẻ vẫy tay với Mộc Sinh: “Ai da, em gái, lại đây, lại đây.”
Mộc Sinh bước đến liền thấy cậu ta mở máy tính chủ và bắt đầu thao tác, miệng lải nhải không ngừng: “Em gái, anh sắp không chịu nổi nữa rồi, anh phải đi về ngủ đây. Anh Kiệt nói anh hướng dẫn em cách lập hội viên và mở thẻ, còn những điều như nạp tiền chơi game thì em nhắn họ đợi đến buổi chiều. Nhớ kỹ chưa em gái? Có người lên mạng thì nhất định phải kiểm tra chứng minh thư, trẻ vị thành niên thì không được lên……”
Sau một hồi chỉ dẫn, Mộc Sinh cũng cơ bản nắm được cách thức vận hành của máy chủ, cũng biết được chàng trai đang giao ban cho cô tên Đường Gia Kỳ, một cậu nhóc rất thoải mái và nhanh nhẹn, chỉ là cậu ta thật sự rất dài dòng……