⬅ Trước Tiếp ➡
(1) Cuối cùng vẫn không quên được người 1
Phong cách quầy bar ở đây giống hệt như ở tầng một, chẳng qua ở đó có ba thanh niên tầm mười bảy, mười tám tuổi, trên mặt họ lộ ra nụ cười ranh mãnh, bỡn cợt nhìn chăm chú về phía Mộc Sinh.
“Cua cái đầu cậu đấy! Người ta đến đây để ứng tuyển vị trí quản lý mạng!” Triệu Tuấn Kiệt nhìn bên kia mắng một câu sau đó vừa nói vừa đi qua, ngoắc ngoắc tay gọi Mộc Sinh đi theo mình.
Mộc Sinh đi theo cậu ta. Những người ở quầy bar bên kia dường như rất thích thú, còn có người nhảy hẳn trên quầy bar, hai mắt sáng lên, gần như cậu ta sắp lộn ra khỏi đó.
“Ông trời thật có mắt, tự nhiên lại có một em gái tình nguyện nhảy vào hố lửa… Ôi chao! Còn là đến tiệm net của chúng ta ứng tuyển nữa!”
Chàng trai nằm dài trên quầy bar vừa dứt lời, Triệu Tuấn Kiệt liền bước đến hai bước, đè người đó xuống: “Câm miệng!”
Khó khăn lắm mới có một cô gái đến đây, tốt nhất là không để đám cầm thú này dọa chạy mất!
Mộc Sinh chỉ khẽ cong khóe miệng cười một cái, cũng không nói gì. Triệu Tuấn Kiệt đi đến quầy bar bên kia, thực hiện vài thao tác với máy tính rồi nhìn Mộc Sinh vẫy tay: “Cô biết chơi máy tính chứ? Biết cách sử dụng cơ bản không?”
“Biết.”
Mộc Sinh lời ít ý nhiều. Nếu là nguyên chủ trước đây đương nhiên không chơi máy tính nhiều, nhưng dù sao kiếp trước mỗi ngày cô cũng cùng người đó ở cạnh nhau, không có hứng thú với máy tính cô cũng hiểu tường tận những thao tác cơ bản của nó. Chỉ là thao tác hệ thống của một tiệm net mà thôi, đương nhiên không làm có được cô.
Ba chàng trai ở quầy bar đều dùng ánh mắt lấp lánh nhìn Mộc Sinh, nhưng Mộc Sinh không có chút cảm giác gì.
“Ừ, vậy được.”
Dường như Triệu Tuấn Kiệt cũng không có ý định kiểm tra cô nữa, anh nói với cô các yêu cầu được đăng trên giấy tuyển người lần nữa: “Tiền lương mỗi tháng là 3500 tệ, không có ngày nghỉ, những tình huống đặc biệt sếp sẽ cân nhắc cho cô nghỉ phép và nơi này bao ăn ở. Cô còn có ý kiến gì nữa không?”
“Không có. Bao ăn ở cũng không cần, tôi tự về nhà.”
Triệu Tuấn Kiệt ngẩng đầu, ánh mắt kinh ngạc nhìn cô một cái, nếu không ở lại có thể hiểu được, đến ăn cũng không cần sao? Chẳng lẽ cô ấy chê thức ăn ở đây không ngon? Mặc dù đồ ăn của họ đều là nhà hàng đối diện cung cấp, hơn nữa danh tiếng nhà hàng đó luôn được đảm bảo, nhưng Triệu Tuấn Kiệt quá lười đề cập đến vấn đề này. Cuối cùng, anh nhắc lại cho Mộc Sinh các công việc cần làm.
“Công việc của cô rất đơn giản. Hiện tại cô mới đến đây nên sẽ làm ca sáng. Mỗi ngày từ 8 giờ sáng đến 11 giờ rưỡi trưa, buổi chiều thì từ 1 giờ đến 7 giờ tối. Ngoài việc khởi động máy giúp khách hàng, nếu khách có yêu cầu gì cô hãy đến giúp đỡ, phục vụ họ. Ví dụ như có khách mua mì tôm thì cô phải úp mì giúp họ, lấy thuốc lá hoặc những thức ăn mà họ không qua lấy thì cô phải đưa tận nơi cho khách. Còn vấn đề vệ sinh cô không cần lo lắng, có dì quét dọn mọi thứ…….”
Dường như Triệu Tuấn Kiệt rất có tiếng nói ở đây. Mộc Sinh ứng tuyển lần này cũng là một tay anh ta quyết định, không hỏi ý kiến bất kỳ ai. Và để thể hiện sự hợp pháp, anh cũng đã soạn thảo một bản hợp đồng với thời gian thử việc một tháng. Nếu trong thời gian thử việc này Mộc Sinh không đạt tiêu chuẩn, đương nhiên họ có quyền yêu cầu Mộc Sinh nghỉ việc. Còn nếu Mộc Sinh muốn rời đi thì phải hoàn thành một tháng thử việc này mới có thể nghỉ việc.
Quy định dù có chút kỳ quái nhưng điều khoản không thành vấn đề. Mộc Sinh không có ý kiến gì liền ký tên. Thấy Mộc Sinh ký xong, ba cậu thanh niên kia đều vui vẻ nhảy cẫng lên reo hò: “Vạn tuế!!!”
Tiếng hét của họ lớn đến mức kinh động các khách hàng đang chơi game. Nhưng vì ngày mai Mộc Sinh mới đi làm nên ký hợp đồng xong cô trực tiếp rời đi. Những người ở tầng hai biết sẽ có một nữ quản trị mạng đến cảm thấy vô cùng thích thú, nhưng vui mừng nhất vẫn là ba chàng quản trị mạng kia, cuối cùng cũng có một em gái xinh đẹp đến đây. Nhưng nào ngờ đây chỉ mới là mở đầu một tương lai đầy bi kịch của họ.
………
(2) Cuối cùng vẫn không quên được người 1
Sau khi rời tiệm net, Mộc Sinh luôn cảm thấy tâm tình thoải mái, vui sướng khó tả, có lẽ bởi vì cô tìm được một công việc có thể tự nuôi sống bản thân, cô thích thú vô thức nhếch miệng cười, đến cả sự bực bội do thời tiết oi bức này mang lại cũng giảm đi mấy phần.
Nơi này là trung tâm khu Hoa Dương, là một vị trí hoàng kim điển hình, tiệm net này có thể mở ở đây cũng xem là tiền vào như nước rồi.
Vì trong túi cô đã mang theo thẻ, hơn nữa còn đi xa như vậy nên cô định mua một chút đồ đẹp mắt rồi mới trở về.
Đoạn đường rộng lớn phía trước tấp nập xe ô tô chạy qua lại, Mộc Sinh đứng giữa đám đông đợi băng qua đường, cô dự định tiếng vào “Quốc tế thương thành” khổng lồ nằm chếch bên đường.
Lúc đèn đỏ bật lên, từng chiếc xe hơi chầm chậm dừng lại và dòng người bắt đầu ồ ạt qua đường. Khi Mộc Sinh theo dòng người ấy tiến về phía trước, không hiểu vì sao tim cô đột nhiên đập mạnh khó hiểu, dường như cảm nhận được điều gì, cô liền quay mặt nhìn về phía bên trái.
Chính vào lúc này, cả người Mộc Sinh bỗng nhiên có chút cứng ngắc.
Trong số hàng trăm chiếc xe mang nhãn hiệu nổi tiếng khác nhau, có một chiếc xe màu đen tựa hồ rất trầm mặc dừng lại, nhưng mẫu LOGO tôn quý kia đã tiết lộ thân phận của nó. Thân xe được chế tạo từ chất liệu đặc biệt có thể phản xạ lại những tia sáng lạnh lẽo dưới ánh nắng mặt trời. Rõ ràng chỉ là một chiếc xe nhưng lại khiến cho người khác cảm thấy vô cùng áp lực, dường như cảm nhận được người ngồi bên trong xe không hề đơn giản chút nào.
Quả thực không hề đơn giản!
Và đối với Mộc Sinh, chiếc xe này vô cùng quen thuộc. Trên thế giới chỉ có ba chiếc, một chiếc được ông trùm kim cương ở Nam Mỹ mua, một chiếc do hoàng thất Nạp Lan sở hữu và chiếc còn lại, chính là chiếc xe trước mắt cô.
Tất nhiên hai chiếc kia không thể xuất hiện ở Trung Quốc. Có thể xuất hiện ở nơi này, người trong xe là ai không cần nói cô cũng biết.
Cũng bởi vì chiếc xe đó thiết kế trông có vẻ khiêm tốn nên cho dù nó có quan minh chính đại xuất hiện ở đây cũng không ai nhận ra được thân phận đặc biệt của chủ nhân phía sau nó.
Mộc Sinh mím môi, cô thật sự không hề nghĩ rằng bản thân phải xử lý nhiều việc trong đầu cùng lúc, hay nói chính xác hơn là người mà cô không thể quên được lại xuất hiện tại nơi này. Cũng bởi vì sự bàng hoàng này, Mộc Sinh dừng lại tại chỗ trong chốc lát, những người xung quanh đều nhìn cô bằng ánh mắt kỳ lạ.
Mộc Sinh nhanh chóng hoàn hồn, cô nhìn chiếc xe kia thật lâu nhưng nhìn từ bên ngoài chỉ có thể thấy được lớp kính màu đen, cô căn bản không thấy được bất kỳ điều gì trong xe. Cô nhìn chăm chú, ngay sau đó lại bất lực mỉm cười, mọi thứ đã không cần thiết nữa. Kiếp trước cô hận vì người đó chưa cho cô một câu trả lời rõ ràng, kiếp này cho dù cô có sống lại, cho dù có thấy hối hận thì sự thật chứng minh, sẽ không có ai chịu tin cô.
Ai có thể tin một sự việc kỳ lạ như vậy chứ?
Mộc sinh nghĩ đến điều này liền cảm thấy có chút nhẹ nhõm, nhanh chóng bước theo dòng người. Nhưng không biết có phải ảo giác hay không, sau khi tiến về phía trước, cô luôn có cảm giác một ánh mắt nóng bỏng đang nhìn mình.
Mộc Sinh vượt qua làn đường dành cho người đi bộ, sau đó dừng lại ở khu vực giữa hai làn xe chờ đến lượt đèn đỏ tiếp theo, bỗng nhiên âm thanh chói tai của một chiếc xe vang lên.
Và xung quanh là tiếng hét kinh thiên động địa vang lên khắp nơi. Mộc Sinh nheo mắt, vừa quay đầu lại cô liền thấy chiếc xe vừa nãy bản thân chú ý đang phóng nhanh về phía cô, với một tốc độ kinh người.
Với tốc độ đó và mục tiêu thì đụng trúng Mộc Sinh chỉ là chuyện xảy ra trong tích tắc, nhưng chiếc xe đáng giá hàng trăm triệu quả thực không giống những chiếc bình thường khác. Ngay khi chỉ còn cách Mộc Sinh vài centimet, chiếc xe bỗng nhiên phanh gấp lại, hơn nữa thân xe chỉ bị lay động một chút.
Cảnh tượng này chỉ diễn ra trong vài giây ngắn ngủn cũng khiến người khác hồn phi phách tán. Chờ đến lúc cửa xe phía sau “cạch” một tiếng, đang định mở ra thì vẻ mặt Mộc sinh không chút biểu cảm lên tiếng nhắc nhở: “Vượt đèn đỏ rồi.”
(1) Cuối cùng vẫn không quên được người 2
Mộc Sinh bị kéo vào trong xe và gần như trong chớp mắt đã bị một vòng tay nóng rực ôm chặt lấy mình, đầu cô áp vào lồng ngực của người đó. Cô cảm nhận được nhịp tim của anh đập rất nhanh, giống như một người đang run rẩy.
“Mộc Sinh…… Mộc Sinh!”
m thanh run rẩy, sợ hãi kia khiến Mộc Sinh nhất thời sững sờ.
Sợ?
Anh ấy cũng cảm thấy sợ!
Trước nay, cô chưa từng thấy dáng vẻ sợ hãi của anh, giống như người trước mặt cô là một người hoàn toàn khác. Người đàn ông này lúc nào cũng với dáng vẻ lãnh đạm, xa cách thế giới, anh rất ít nói, luôn luôn trầm mặc, chỉ khi đối diện với cô mới có thể nói vài câu ngắn ngủi.
Cô biết anh đã tự mình phát triển rất tốt. Trong mắt người ngoài, anh là vị Mộc thiếu cao ngạo, lạnh lùng nhưng trước mặt cô, anh vẫn chỉ là một đứa trẻ. Cô biết đứa trẻ nào rồi cũng sẽ lớn lên, nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng một người đàn ông luôn lạnh nhạt, gần như không có chút cảm xúc với tất cả mọi thứ này, cũng có lúc sợ hãi.
Trong lòng cô dần dần tràn ngập sự đau đớn và lo lắng. Mộc Sinh cụp mắt xuống, lông mi run rẩy, vươn tay muốn đẩy anh ra nhưng phát hiện người đàn ông này sức lực vô cùng lớn, mạnh mẽ ôm chặt cô, khiến hô hấp của cô có chút khó khăn.
“Anh nhận ra tôi?”
Một âm thanh trầm thấp, lãnh đạm phát ra từ lòng ngực của Mộc Liên Mậu, anh sửng sốt. Nhưng ngay sau đó, giống như phản ứng lại điều gì đó, đồng tử anh co rút lại, thô bạo đẩy Mộc Sinh ra. Cuối cùng còn dùng ánh mắt lạnh lùng nhìn cô, ánh mắt ấy như rắn độc khiến người khác sợ hãi, run rẩy.
“......”
Nếu không phải biết rõ tính tình của anh, Mộc Sinh chắc chắn sẽ đánh anh một trận. Rõ ràng là anh bắt người ta lên xe, còn cố tình làm ra bộ dạng không tình nguyện như vậy cho cô xem.
⬅ Trước Tiếp ➡