⬅ Trước Tiếp ➡
Không phiền toái       
 
“Không cần.” lúc nói chuyện Kỷ Nham cũng không thèm nhìn cô ta một cái.
 
Thẩm Mộng Cầm lại không vui, cũng biết đối phương có thể cố kỵ đến quan hệ của hai người bọn họ, những chuyện này sau này có thể từ từ thay đổi, không cần nóng nảy, cô ta cắn môi dưới: “Vậy thì tôi đi vào trước, cũng không biết Tần Tang đang làm gì?"
 
Nói như vậy chính là Tần Tang lạnh nhạt với anh, Kỷ Nham mím môi, cơ thể bất động.
 
Cho nên vừa rồi Thẩm Mộng Cầm vừa vào cửa, cô ta liền nghĩ tới khơi lại chuyện cũ, chọc cho Tần Tang tức giận, đúng lúc Kỷ Nham nhìn ra cô ta tủi thân, kết quả Tần Tang lại thật sự tha thứ cho cô ta, nhưng mà tha thứ cũng tốt. Nếu như mình thường xuyên ở cùng Tần Tang, cũng có thể tiếp xúc với Kỷ Nham nhiều hơn. Dù sao, đến nhà Kỷ Nham vẫn cần lý do, nhưng đến tìm Tần Tang thì khác, họ là bạn tốt. Đến tìm bạn không phải là rất bình thường sao?
 
“Sao anh lại ở đây?” Tần Tang không ngờ rằng Kỷ Nham sẽ tới đón mình, khó trách hôm qua anh cũng hỏi mình mấy giờ xuất phát.
 
“Đi thôi.” Nói xong, Kỷ Nham đẩy một chiếc xe ra từ con hẻm bên cạnh, sắc mặt Thẩm Mộng Cầm trở nên có chút mất tự nhiên.
 
Xe đạp mặc dù có ghế sau, nhưng chỉ đủ rộng cho một người, hơn nữa dù muốn ngồi, cô ta cũng không có lý do gì để ngồi, làm sao có thể đi cùng Tần Tang? Đoán được Kỷ Nham ở đây để đợi Tần Tang, vốn đang nghĩ ba người cùng đến đó như vậy cô ta có cơ hội thể hiện mình, bây giờ chỉ có một chiếc xe đạp, người ta muốn chở nhất định là Tần Tang. Cô ta chẳng phải thành người thừa sao?
 
Quả nhiên, Kỷ Nham đã ngồi sẵn trên xe một chân dài thoải mái đặt trên mặt đất, quay đầu nhìn Tần Tang, chờ cô đi lên, Thẩm Mộng Cầm thấy Tần Tang đi qua, cô ta cũng đi tới. Nhưng không đi được hai bước, cô ta bị trẹo mắt cá chân: "Ôi, chân của tớ..."
 
Nói xong ngồi xổm trên mặt đất, ôm mắt cá chân, dường như rất nghiêm trọng, Tần Tang nhíu mày: "Mộng Cầm, cậu làm sao vậy."
 
"Tớ, tớ hình như bị bong gân rồi." Trong lòng Thẩm Mộng Cầm nói mình bị bong gân chân, bây giờ Kỷ Nham phải cho cô ta đi nhờ, hoặc ít nhất là đưa cô ta về nhà.
 
“Rất nghiêm trọng sao?” Tần Tang đặt đồ xuống, vịn cô ta nhìn một chút, cũng không phát hiện có vấn đề gì, liền đỡ cô ta ngồi xuống một bến đá gần đó, hỏi: “Đi được không?''
 
Thẩm Mộng Cầm lắc đầu, vẻ mặt của cô ấy trông rất đau khổ, cô ta đau đến không thể nói nên lời, Tần Tang chỉ có thể quay đầu lại và nói với Kỷ Nham: "Xem ra, chỉ có thể đưa cô ấy về."
 
Nghe câu này, trong lòng Thẩm Mộng Cầm cảm thấy mừng rỡ, bây giờ Kỷ Nham có thể chở cô ta đi, sau đó cô ta nghe thấy Tần Tang nói gì đó với Kỷ Nham, mơ hồ nghe được mấy câu như "Cám ơn" cùng "Đưa cô ấy trở về", trong lòng Thẩm Mộng Cầm nói Tần Tang này dù như thế nào, vẫn ngu như trước vậy, chờ Kỷ Nham đưa về nhà mình, anh cũng đừng nghĩ đi nữa.
 
Tần Tang nói xong, Kỷ Nham gật đầu, đỡ xe đạp, nhìn Tần Tang đỡ Thẩm Mộng Cầm ngồi ở ghế sau, sau khi Thẩm Mộng Cầm ngồi lên, ngượng ngùng nói: "Như vậy có phải rất làm phiền hai người?" Thực ra trong lòng khỏi phải nói thật đẹp rồi, cứ tiếp tục như thế Kỷ Nham sớm muộn gì cũng là của mình.
 
“Không sao, Kỷ Nham phải vất vả một chút.” Tần Tang nói xong, ngẩng đầu nhìn Kỷ Nham, anh gật đầu với cô.
 
Thẩm Mộng Cầm nhìn thấy Kỷ Nham đang đỡ chiếc xe đạp, ngay khi cô ta nghĩ rằng Kỷ Nham sẽ lên xe đạp, đối phương đã đưa chiếc xe đạp cho Tần Tang, sau đó cô ta nhìn thấy Tần Tang ngồi trên ghế trước của chiếc xe đạp, Thẩm Mộng Cầm kinh ngạc: "Tần Tang, cậu không phải không biết đi xe đạp sao?"
 
"Yên tâm đi, tớ vừa mới học đi xe đạp rất tốt." Tần Tang không quay đầu lại nói: "Hơn nữa, Kỷ Nham cũng không biết đường.''
 
Không biết đường tôi biết, nhưng Thẩm Mộng Cầm gấp gáp cũng vô ích, cô ta đành phải giả vờ bình tĩnh: “Vẫn để cho …”
 
“Yên tâm đi, sẽ được đưa cậu về an toàn." Sau đó cô quay đầu nhìn Kỷ Nham: "Cảm ơn anh đã giúp tôi lấy đồ trước."
 
Kỷ Nham nghe lời nhấc cái sọt trên mặt đất lên gật đầu: "Em cẩn thận một chút."
 
thực sự không có việc gì
 
Tần Tang cười gian xảo: “Mộng Cầm là bạn của tớ, không tự mình đưa cậu về, tớ không yên lòng.” Cô tuyệt đối không phải người trọng sắc khinh bạn, nếu “bạn tốt” của cô gặp khó khăn, cô phải “hết sức giúp đỡ”.
 
Thẩm Mộng Cầm nhìn bóng người màu xanh càng lúc càng đi xa, trong lòng lạnh cả người, Tần Tang điều chỉnh bàn đạp, quay đầu nói với Thẩm Mộng Cầm: “Bấu chặt vào mình.” Nói xong lời này, trên mặt Tần Tang hiện lên một tia cười nhạo, đạp xe lao ra ngoài.
 
Đương nhiên cô ấy không thể cứ ngoan ngoãn đưa Thẩm Mộng Cầm về được. Đường nào không bằng phẳng thì cô ấy lao về phía đó, chỗ nào có ổ gà thì đi vào đó, còn chọn đường với lý do "đường càng rộng càng dễ đi'', chọn một đường khá xa.
 
Bây giờ trong làng toàn là đường đất vàng, rộng bao nhiêu cũng có ổ gà, Tần Tang ngồi ở ghế trước thì không sao, nhưng Thẩm Mộng Cầm thì không thoải mái, dưới cô ta có khung sắt, cái mông dầy nữa cũng không chịu nổi hành hạ như thế, cô ta được Tần Tang chở đi một đoạn, thực sự không chịu nổi, chấn động đến mức ngũ tạng lục phủ đều muốn ói ra: "Chờ một chút, hình như tớ cảm thấy tốt hơn nhiều rồi, tớ tự mình xuống đi được."
 
''Vậy không được, tớ thấy cậu cũng không nhấc nổi chân, tớ làm sao có thể để cậu đi xuống.''
⬅ Trước Tiếp ➡